Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:31:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Để đưa Tô Hội và Ứng Thiên Thịnh cung, Lạc lão tướng quân bảo Bàn lão phu nhân chuẩn cho hai họ y phục mới, trang điểm sơ qua, giả đại phu dân gian.

Ứng Thiên Thịnh thì theo Tô Hội với phận d.ư.ợ.c đồng.

Những khác sẽ tạm ở Bàn phủ.

Chỉ là tổ hợp một đại phu nhỏ bé, một d.ư.ợ.c đồng cao lớn vạm vỡ theo trông kỳ lạ.

Lạc lão tướng quân là Đại tướng quân của Mân Châu, đặc quyền cung.

Từ khi quốc quân một nhi t.ử lưu lạc dân gian, còn là con của Hương phi, ngài càng thêm thiên vị Lạc đại tướng quân.

Phu thê Ứng Thiên Thịnh theo Lạc lão tướng quân, thuận lợi thẳng đến tẩm cung của hoàng đế.

Mèo Anh Đào

Chưa bước , Tô Hội thấy một giọng chua chát, đau đớn: "Hoàng thượng, thể kéo dài nữa, nước thể một ngày vua. Hoàng thất Mân gia chúng thể tuyệt tự."

Một lão giả hơn bảy mươi tuổi đang bên long sàng, khuyên nhủ hoàng đế nhận con thừa tự, lập Thái t.ử.

"Hoàng thúc tổ, trẫm còn c.h.ế.t . Khụ khụ…"

Mân hoàng chỉ mấy chữ ho sặc sụa.

"Luật Vương gia, bệ hạ đúng. Chỉ cần bệ hạ còn sống, vẫn còn một tia hy vọng. Đây, lão phu mời một vị thần y đến ."

Lạc lão tướng quân để ý phận của đối phương, bước lạnh lùng phản bác.

"Hoàng thượng, lão thần mời đến cho một vị thần y. Vị thần y cũng chút danh tiếng ở dân gian, nhất định thể chữa khỏi bệnh cho ."

Lạc lão tướng quân đến bên long sàng, giới thiệu.

Luật lão Vương gia tức giận : "Ta lão Lạc, đừng loại gì cũng đưa cung. Nếu ông dẫn một thích khách, ám sát bệ hạ, ai gánh trách nhiệm đây?"

"Hừ, chỉ ông nghĩ nhiều."

Lạc lão tướng quân trừng ông một cái.

Luật lão Vương gia hề kém cạnh, trừng mắt .

Những tông đều nhận tin. Rất thể quốc quân một hoàng t.ử lưu lạc trong dân gian, chính là đứa trẻ năm xưa Hương phi sinh khi trốn khỏi cung.

Trên đường trở về, họ bố trí canh chừng ở khắp các cửa ải, hễ phát hiện kẻ khả nghi thì g.i.ế.c ngay tại chỗ, tuyệt đối để kinh.

Nhà nào cũng tranh lấy ngôi Thái t.ử, mà tôn nhi của Luật lão Vương gia khả năng nhất.

Văn võ song , năng lực xuất chúng.

Luật lão Vương gia thấy Tô Hội ăn mặc như một y giả, chỉ mang theo một tùy tùng, hơn nữa trông nàng còn quá trẻ, đoán rằng y thuật cũng chỉ bình thường, nên khó.

Tô Hội gì, đến bên giường, bắt mạch cho Mân hoàng.

Mạch tượng của ngài giống Ứng Thiên Thịnh đây, nhưng vẫn đến mức nguy kịch.

Mân hoàng năm nay mới ba mươi hai tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-183.html.]

Tô Hội nghiêm túc bắt mạch, đồng thời để dị năng tiến cơ thể bệnh nhân.

Quốc sư ban đầu ý lấy mạng ngài, chỉ khống chế ngài mà thôi.

Tiếc là quốc sư phản phệ, mất khả năng khống chế tà thuật, mới khiến bùa Mân hoàng mất kiểm soát, từ đó tổn hại đến thể ngài.

Trong cơ thể ngài cũng đang một luồng tà khí âm u bao bọc ngũ tạng lục phủ  như Ứng Thiên Thịnh, nhưng nghiêm trọng như tình trạng khi đó của .

Hai trường hợp chút khác biệt, nhưng suy cho cùng vẫn cùng một căn nguyên.

Quốc sư dùng thủ đoạn tà ác để yểm bùa, mà cách giải bùa của nàng là thô bạo cưỡng ép tách tà vật trong cơ thể ngoài, nên mới khiến yểm bùa phản phệ.

Có mặt Luật lão Vương gia, Tô Hội mơ hồ: "Bệ hạ, thảo dân cần nghiên cứu kỹ một chút. Trước tiên thảo dân sẽ cho ngài dùng vài thứ để ngài cảm thấy dễ chịu hơn, đợi thảo dân nghiên cứu phương t.h.u.ố.c thì sẽ chữa trị cho ngài." 

Nàng tự đặt nguy hiểm.

Nghe lời Tô Hội, Luật lão Vương gia khinh thường nhạt: "Xem cũng chỉ là một tên lang băm."

Mân hoàng ôm hy vọng hỏi: "Thần y, trẫm còn thể sống bao lâu?"

Tô Hội lấy một quả đào, đưa đến mặt ngài: "Ngài hãy ăn quả đào , thảo dân thể bảo đảm ngài sẽ sống thêm ba năm."

Lúc đang là mùa đào.

Mân hoàng quả đào trong tay Tô Hội, tuy nó hấp dẫn, nhưng kiểu gì cũng giống t.h.u.ố.c.

Luật lão Vương gia , liền ngang nhiên phô trương uy thế ngay mặt Mân hoàng: "Tên l.ừ.a đ.ả.o từ tới, cho bệ hạ ăn một quả đào mà dám bảo đảm sống thêm ba năm. Người , đuổi tên lang băm ngoài cho bổn Vương!"

Lạc lão tướng quân đột nhiên nâng cao giọng, khí thế còn lấn át cả Luật lão Vương gia: "Luật Vương gia thật oai phong, bệ hạ còn gì, ông quyết định bệ hạ ?"

Tô Hội để ý đến khác, hiệu cho Ứng Thiên Thịnh đỡ Mân hoàng dậy.

Mà trong lúc đỡ, Ứng Thiên Thịnh ghé sát tai Mân hoàng, nhanh ch.óng nhỏ một câu.

Thân thể Mân hoàng khẽ chấn động, ánh mắt sáng rực lên, nhưng ngài lập tức kiềm chế , để lộ chút khác thường nào.

Ngài liếc Tô Hội và Ứng Thiên Thịnh một cái, mới nhận lấy quả đào.

Ban đầu ngài chần chừ thử c.ắ.n một miếng, tiếp đến miếng thứ hai, đó ngài ăn càng ngày càng nhanh, như sợ giành mất.

Lúc ngài quên mất phận hoàng đế, ăn uống tao nhã, tôn quý.

"Sao quả đào ngon như ?" 

Mân hoàng ăn xong mới lên tiếng hỏi, đồng thời chút ngượng ngùng khi vô thức ăn uống giữ hình tượng như thế.

Tô Hội mỉm gật đầu: "Hoàng thượng, ngon là đúng ."

Nàng rót quả đào ít linh khí, hiệu quả chữa trị cũng mạnh, mục đích là nhanh ch.óng giúp Mân hoàng hồi phục vì nàng nhiều thời gian để từ từ điều dưỡng.

Dựa tình trạng đây của Ứng Thiên Thịnh, nàng đoán tình trạng cơ thể Mân hoàng cũng gần tương tự, cho nên mới chuẩn thứ .

trái cây chứa linh khí cũng chỉ thể chữa lành tổn thương đơn thuần, thể giải bùa.

 

Loading...