Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-03-30 11:30:24
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng thượng hồn khỏi dòng suy nghĩ: "Rốt cuộc con là ý gì?"
Tô Hội tha thiết ngài: "Phụ hoàng, trưởng tức và Bắc Bình Vương coi như một cha bình thường giống các gia đình dân gian, ?"
"Đương nhiên là .
Trẫm hiểu trong lòng các con nghĩ gì.
Nhị hoàng t.ử là con của hoàng hậu, mà nhà hoàng hậu thế lực lớn, nay cưới nhi nữ của Thừa tướng.
Những điều trẫm đều thấy, trẫm cũng nhiều điều bất đắc dĩ, nên trẫm hy vọng các con thể chống nó.
Thịnh Nhi mới về kinh lâu, trẫm con cũng khó khăn, nhưng trẫm hy vọng con thể trưởng thành khi trẫm còn sống."
Lời của hoàng thượng rõ ràng.
Ngài hy vọng Bắc Bình Vương thể gánh vác vị trí Thái t.ử.
Ứng Thiên Thịnh nghẹn giọng: "Phụ hoàng!"
Tô Hội xong cũng cảm động: "Phụ hoàng, những lời của , chúng con yên tâm ."
Quả nhiên, chữ hiếu thể lay động cả đế vương cao cao tại thượng.
Tô Hội giấu giếm gì nữa: "Phụ hoàng, con hổ hôm nay cưỡi thực thể xem là hổ bình thường. Nó là do trưởng tạo . Mọi hành động của nó đều theo mệnh lệnh của trưởng tức."
Ứng Thiên Thịnh kinh hãi: "Hội Hội!"
Sao nàng ?
Tô Hội khuyên: "Vương gia, yên tâm, trong Ngự Thư Phòng lúc chỉ ba chúng . Hơn nữa phụ hoàng là thiết nhất của chúng . Ta lừa , mà còn nhận sự che chở của .
Có bảo vệ, chúng việc gì cũng dễ dàng hơn."
Ứng Thiên Thịnh bất đắc dĩ kéo nàng lòng.
Năng lực của vẫn đủ để bảo vệ nàng.
Tô Hội khẽ vỗ nhẹ lưng Ứng Thiên Thịnh, đẩy .
Mà hoàng thượng thì hiểu câu của nàng.
"Phụ hoàng, để trưởng tức biểu diễn cho xem tuyệt kỹ của ."
Tô Hội đến án thư, cầm lấy cây b.út hoàng thượng thường dùng, lấy một tờ giấy, bước tới chiếc bàn nhỏ cửa sổ.
Chỉ mực đen, thì nàng vẽ một thứ màu đen.
Theo từng nét b.út của Tô Hội, một con mèo đen xinh dần hiện lên giấy.
"Khởi.”
Hoàng thượng liền thấy con mèo chớp mắt một cái, từ từ dậy.
Hoàng thượng quả thực dám tin mắt .
Sao thể?
"Cái …"
Hoàng thượng diễn tả sự kinh ngạc của thế nào.
Tô Hội xoa đầu mèo đen: "Lại đây, chúc mừng phụ hoàng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-171.html.]
Con mèo nhỏ kêu "meo" một tiếng, thật sự giơ hai chân lên, một động tác chúc mừng giống con .
Hoàng thượng cuối cùng cũng tìm giọng của : "Con hổ cũng là do con vẽ ?"
" . Trưởng tức vẫn luôn tu luyện một loại công pháp, giống như Vương gia luyện võ .
Công pháp của trưởng tức dùng để vẽ vật, đó biến chúng thành thật.
Nếu , trưởng tức lấy nhiều thiên tài địa bảo như để dâng cho và hoàng tổ mẫu."
Tô Hội chuyện nhẹ nhàng, nhắc đến chuyện sáng nay lúc đột phá cấp mười nàng suýt nữa mất khống chế.
"Ha ha, , , ! Hoàng gia thất cưới con, đúng là phúc của hoàng thất."
Hoàng thượng lập tức tiếp nhận chuyện kì ảo , còn vô cùng mừng rỡ vì đặc biệt như gả hoàng gia.
Mèo Anh Đào
"Phụ hoàng, phụ của trưởng tức là kẻ bạc tình, trưởng tức từng coi ông là cha. Nay là cha của con, mà đối xử với Bắc Bình Vương, nên trưởng tức cũng xem như phụ của .
Vì thứ gì , đương nhiên con hiếu kính cận nhất.
Trưởng tức dám thể giúp sống trăm tuổi, là vì trái cây do con vẽ đều hấp thụ linh khí nhật nguyệt, tác dụng tu bổ cơ thể. Sau thường xuyên ăn trái cây con vẽ, thể sẽ ngày càng khỏe mạnh."
"Thì là , thì là . Đến giờ trẫm mới chỉ ăn qua một loại trái cây của con, chính là quả táo khắc chữ hôm yến thọ của Thái hậu."
Hoàng thượng cuối cùng cũng hiểu, vì hôm đó Tô Hội thể lấy nhiều thứ như .
Đồng thời ngài cũng hiểu hai vị “thần tiên” mà nàng dùng để giải bùa cho Ứng Thiên Thịnh là từ mà .
"Sáng nay, năng lực của trưởng tức mới đột phá một mốc lớn, nên con mới thể vẽ hổ. Từ nay về , trái cây của cứ để con lo.
Còn chỉ cần vững vàng ngôi vị của , phu thê chúng con chỉ sống bình bình an an, vui vẻ qua ngày. Đến khi nào mệt mỏi, thoái vị, chỉ cần một tiếng."
Tô Hội nhẹ nhàng về ngôi vị hoàng đế như đang chuyện ăn mặc thường ngày, chẳng coi đó là điều gì to tát.
"Được, con đúng là đứa trẻ hiếu thuận."
Hoàng thượng những lời xong, trong lòng vô cùng thoải mái.
"Phụ hoàng, việc nhi thần yểm bùa là do phe của Nhị hoàng gây .
Nhi thần vẫn luôn trấn thủ biên quan, đối địch với Lưu Cầu quốc, nhiều thắng trận, giữ vững bờ cõi.
Hắn sợ nhi thần trở về sẽ uy h.i.ế.p đến vị trí của , nên sớm trừ khử nhi thần.
Chuyện là do phủ Bình Dương Hầu phái . nhi thần đoán chắc hẳn là do Hoàng hậu chỉ đạo.
Bọn họ cấu kết với Trần tướng quân của Lưu Cầu quốc, mời quốc sư của Mân Châu đến, lợi dụng m.á.u của nhi thần khi thương chiến trường trong lúc giao chiến mà thi pháp."
Đã đến mức , Ứng Thiên Thịnh cũng giấu giếm gì nữa, hết bộ những gì điều tra cho hoàng thượng .
Hoàng thượng xong tức đến thất khiếu bốc khói: "Cái gì? Bọn chúng dám to gan như , dám thông địch phản quốc!"
"Phụ hoàng, hiện giờ nhi thần chỉ mới tìm một phần chứng cứ, vẫn thể trực tiếp định tội bọn họ."
Trong tay Ứng Thiên Thịnh vẫn chứng cứ xác thực nhất.
Hoàng thượng nhanh ch.óng quyết định: "Được! Chỉ cần con tìm chứng cứ, trẫm nhất định sẽ chủ cho con. Đợi khi dẹp yên phe phái của Hoàng hậu, trẫm sẽ lập con Thái t.ử."
Từ khi Đại hoàng t.ử trở về kinh, sự thẳng thắn, quang minh lạc, tấm lòng hiếu thuận, dùng mưu hèn kế bẩn, điều gì khiến ngài hài lòng.
So với lão Nhị, lão Tam chỉ giở trò tiểu xảo thì lão Đại xuất sắc hơn quá nhiều.