Bàng sơn trưởng hành sự quyết đoán, ngày hôm đến Tô phủ.
Ban đầu Tô Mậu còn tin, Bàng sơn trưởng thể đích đến Tô phủ.
Thấy con trai đích đón , ông tin cũng tin.
“Bàng sơn trưởng đến chơi, thật sự khiến hàn xá thêm rạng rỡ.”
Tô Mậu tuy là quan tứ phẩm, nhưng cũng dám vẻ mặt Bàng sơn trưởng, chủ động hành lễ .
Trong lòng ông cứ thấp thỏm yên, chẳng lẽ con trai gây chuyện ở thư viện, khiến sơn trưởng đích đến hỏi tội?
Song ông kỹ sắc mặt Bàng Sơn Trưởng, thấy ông vẻ giận dữ.
Tô Sâm nhắc: “Phụ , sơn trưởng việc bàn với .”
“Ồ, Bàng sơn trưởng, tiểu t.ử ở thư viện chăm chỉ học hành ?”
“Tô đại nhân hiểu lầm . Hôm nay lão phu đường đột đến đây, là vì một việc mong Tô đại nhân chấp thuận.”
“Bàng sơn trưởng quá lời, xin cứ thẳng.”
Tô Mậu nghĩ mãi chuyện gì, chẳng lẽ là hoạt động gì cần Tô Sâm tham gia?
“Đại tiểu thư quý phủ duyên với lão phu, lọt mắt lão phu, nên nhận nàng cháu gái nuôi, ý Tô đại nhân thế nào?”
Tô Mậu thể tin nổi: “Cái gì? Ngài Hội Nhi Viện Nhi?”
“Dĩ nhiên là Hội Hội.”
Nghe , trong miệng Tô Mậu vị đắng, là Tô Hội, nếu là Tô Viện thì bao.
ông thể lời , nụ mặt phần gượng gạo.
“Sao? Tô đại nhân luyến tiếc ?”
Bàng Sơn Trưởng thấy ông đáp ngay, liền tỏ vẻ vui.
Con trai ông còn đang theo học ở thư viện Hạc Minh đấy.
“Phụ , đây là chuyện đại hỷ, mau đồng ý .”
Tô Sâm thúc giục, sợ phụ quyết định hồ đồ.
Tô Mậu cuối cùng cũng hồn, vội vàng gật đầu: “Dĩ nhiên là đồng ý. Nó thể lọt mắt Bàng sơn trưởng, đúng là phúc phần tu từ kiếp .”
Bàng Sơn Trưởng sảng khoái: “Ha ha, nó là con gái của ngài, mới là phúc phần ngài tu từ kiếp . Lão phu đây là đến cướp phúc của ngài.”
“Đâu , cầu còn .”
Sau khi Bàng Sơn Trưởng rời , tin tức nhanh ch.óng lan khắp Tô phủ.
Tô Viện tin tức giận đến mức c.h.ử.i ầm lên.
“Một kẻ đến từ thôn quê, ai nấy đều ưa thích nàng ? Rốt cuộc nàng gì ? Vừa thô tục, vô lễ.”
Tô Viện chạy đến mặt Chung Bội Nghi nũng.
“Mẫu , vì nhận nàng mà con? Mẫu , là bảo phụ với Bàng sơn trưởng, để cả con cũng nhận cháu gái nuôi . Dựa ông chỉ nhận mỗi Tô Hội?”
Chung Bội Nghi đau đầu: “Viện Nhi, con vẫn hiểu chuyện gì thế? Chẳng mời dạy con ? Rốt cuộc con chịu khó học hành ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-150.html.]
Đến bao giờ đứa trẻ mới hết ngây thơ đây?
Nếu nàng còn chín chắn, xuất giá giữ lòng phu quân?
“Mẫu , con học hành nghiêm túc mà, còn khen con tiến bộ nhiều.”
“Vậy con nghĩ , đây là Bắc Bình Vương đang tạo thể diện cho Tô Hội? Mẫu nàng là bỏ rơi, bản nàng lớn lên nơi thôn dã, nếu phận xứng đáng, xứng gả Vương phủ?”
Tô Viện sững sờ: “Chẳng là con gả qua đó ?”
“Đứa nhỏ , chuyện đó thể thẳng ? Việc Vương gia .”
“À, thì là . Được , con hiểu , con học tiếp đây.”
…
Năm ngày , Tô Hội phu thê Tô Mậu dẫn đến phủ Bàng sơn trưởng, chính thức bái ông nghĩa tổ phụ, ghi tên danh nghĩa trưởng t.ử của ông .
…
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đến ngày thành .
Tin Tô phủ gả hai nữ nhi trong cùng một ngày sớm lan truyền khắp nơi.
Mọi đều cảm thấy kỳ lạ, vì Tô gia bằng lòng gả đích nữ cho Cao Đại công t.ử.
Dẫu là gả danh môn, nhưng ai mà vị Cao Đại công t.ử chỉ là một tàn phế.
ngoài âm thầm bàn tán đôi chút xong cũng phản ứng gì lớn vì kẻ trèo cao vốn nhiều kể xiết.
Chẳng Tô Mậu cũng nhờ trèo cao mới ngày hôm nay ?
Mèo Anh Đào
Tô Sâm một lòng chuyên chú học hành, ít khi ở nhà.
Hơn nữa hôn sự định vội, lục lễ tiến hành nhanh.
Đến khi tin, tam thư lục lễ thành quá nửa.
Hắn từng hỏi tỷ tỷ vì bằng lòng xuất giá, nhưng nàng chỉ bảo đừng xen .
Ngày mai chính là ngày hai vị tỷ tỷ xuất giá.
Tô Sâm xin nghỉ học một buổi, sớm trở về nhà, vô tình Chung Bội Nghi và La ma ma lén lút bàn bạc kế hoạch cho ngày mai.
Hắn gần như dám tin những gì thấy.
Tô Sâm lặng lẽ rời khỏi chính viện.
Thì phụ và mẫu tính toán đấy.
Sao họ dám như ?
Đại tỷ xuất đầu lộ diện mặt hoàng thất, còn lòng Thái hậu. Nếu bọn họ thật sự như , Tô phủ tất sẽ tiêu tan.
Không , tuyệt đối thể để chuyện xảy .
Dù hy sinh Nhị tỷ, cũng bảo vệ Tô gia.
Nghĩ đến đây, Tô Sâm tránh tai mắt gia nhân, đến viện Liên Hương.