“Bổn Vương đặt tổng cộng hai mươi lăm vạn lượng, thắng hai trăm năm mươi vạn lượng. Mà hai mươi lăm vạn đó cũng là bạc thắng , coi như tay bắt giặc.”
Ứng Thiên Thịnh cảm thấy từ khi gặp Tô Hội, vận khí của bắt đầu đổi chiều.
“Trời ạ, chẳng ngài lập tức trở thành hoàng t.ử giàu nhất trong các ?”
“Có lẽ là , hơn nữa tiền của bổn Vương kiếm quá dễ dàng. Đều là công lao của Hội Hội.”
“Đương nhiên . Nếu công khai phận, giả heo ăn hổ, thì ngài kiếm nhiều bạc như .”
Ứng Thiên Thịnh cảm khái: “, Hội Hội chính là quý nhân chi mệnh của .”
Tô Hội thích câu : “Biết là .”
“Lần chắc Cao phủ cũng kiếm ít nhỉ? Có nên bảo họ chia cho chút hoa hồng ?”
Nàng nghĩ, dù Cao gia cũng nhờ thuyền của nàng.
“Ừ, nếu họ nghĩ , bổn Vương sẽ nhắc một tiếng.”
“Ha ha, thôi bỏ . Lần cũng kiếm ít , đủ dùng . Con nên quá tham. Chắc đám đặt cược ngài chữa khỏi đang tức c.h.ế.t.”
“Có gì mà tức, cá cược thì chịu thua. Hơn nữa họ cũng đặt nhiều. Lần đặt nhiều nhất là ba bên chúng , khác cùng lắm cũng chỉ đặt một vạn lượng.”
“Hả? Ít ?”
“Hội Hội, bây giờ hai sòng bạc lớn đều rơi tay bổn Vương, lấy một cái ?”
Ứng Thiên Thịnh cảm thấy nên cho nàng một cái, nhưng lo nàng cách quản lý.
“Thôi bỏ , với phận hiện tại của cũng quản nổi sòng bạc. Dù của ngài cũng là của .”
Hiện tại tâm tư của Tô Hội đặt việc kiếm tiền.
Nàng giàu , e rằng cả Tô gia cũng nhiều bạc bằng nàng.
Nếu lúc thấy tờ khế ước năm mươi vạn lượng, Tô Mậu cũng tức đến như .
Bây giờ nàng chỉ nâng cao y thuật của .
Hai ngày , nàng vẽ ít sách y học, bắt chăm chỉ , nghiên cứu thực nghiệm.
Cao Đại công t.ử còn đang chờ nàng.
Hai trò chuyện một lúc, Tô Hội vẽ xong vải, biến nó thành thật.
Mỗi thấy thao tác của nàng, Ứng Thiên Thịnh đều cảm thấy khó tin.
Ở một nơi khác, Tô Viện trở về phòng , tức giận phịch xuống ghế, vung tay một cái, ấm bàn rơi xuống đất, vỡ tan tành.
“Biểu , chuyện gì thế?”
Giọng của Cố Tích Ngọc vang lên ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-126.html.]
“Biểu tỷ, tỷ tới đây?”
Ánh mắt dữ tợn của Tô Viện còn kịp thu , Cố Tích Ngọc thấy.
Cố Tích Ngọc mỉm bước : “Biểu , cũng , Đại tỷ chịu bỏ cuộc, nhất định gả phủ Bắc Bình Vương.”
Tô Viện như tìm để trút bầu tâm sự, nước mắt lập tức rơi xuống: “Biểu tỷ, tỷ xem, đây?”
Cố Tích Ngọc liếc hai nha của Tô Viện: “Biểu , thật chuyện dễ giải quyết.”
Tô Viện lập tức hiểu ý: “Đào Hồng, Lục Liễu, hai ngươi ngoài , và biểu tỷ chuyện riêng.”
“Biểu tỷ, mau , tỷ cách gì?”
Sự sốt ruột của Tô Viện khiến Cố Tích Ngọc mừng thầm trong lòng.
Mèo Anh Đào
Biểu của nàng thực chẳng đầu óc gì, nếu đầu t.h.a.i chỗ , chui bụng Tam cữu mẫu, thì với cái đầu như , dù gả phủ Bắc Bình Vương, Tô Viện cũng khó mà vững vị trí Vương phi.
“Biểu , cho một kế , nhưng cho . Nếu thể đồng ý một yêu cầu của , sẽ cho .”
Tô Viện sững : “Yêu cầu gì?”
“Đợi gả phủ Bắc Bình Vương, nghĩ cách đưa phủ. Ta mong vị trí cao, chỉ cần một thất của Vương gia cũng .”
Cố Tích Ngọc rõ phận của , thể mơ tưởng Trắc phi.
Vậy nên nàng lùi một bước, bắt đầu từ vị trí thất. Với năng lực của , nàng thông qua Tô Viện mà nắm giữ cả phủ Bắc Bình Vương, chắc chắn thành vấn đề.
Hơn nữa, Bắc Bình Vương khỏi bệnh, tương lai còn khả năng tranh đoạt ngôi vị.
Đến lúc đó, nàng thể cung nương nương, phận cao hơn hiện tại bao nhiêu .
Dù thế nào cũng sẽ hơn mối hôn sự mà Tam cữu mẫu sắp đặt cho nàng .
Tô Viện giơ tay định tát nàng : “Hay lắm Cố Tích Ngọc, tỷ dám ý đồ !”
“Biểu , .
Muội nghĩ xem, Bắc Bình Vương phận gì? Hắn là hoàng t.ử, trong phủ thể chỉ một chính phi là .
Với phận của , ít nhất cũng hai trắc phi, còn thất thì càng cần , ba, năm còn là ít.
Mà chúng là biểu tỷ thiết, nếu phủ, tỷ chúng chung sức đồng lòng mới thể giữ trái tim của Vương gia.
Chẳng lẽ ngày ngày Vương gia phòng của nữ nhân khác ? Hơn nữa, những nữ nhân đó còn luôn nghĩ cách thế vị trí của .”
Cố Tích Ngọc phân tích rành mạch, câu nào cũng hợp lý.
Tô Viện xong, sắc mặt vẫn mấy dễ coi.
lời biểu tỷ quả thật sai.
Thân phận Trắc phi của Vương gia chắc chắn thấp, còn nàng nếu nhờ thánh chỉ ban hôn xung hỉ, thì ngay cả vị trí Trắc phi cũng đến lượt.
Còn phận của biểu tỷ càng thấp, vượt qua nàng là điều thể, như Cố Tích Ngọc chính là một trợ thủ .
Tô Viện suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: “Tỷ thật sự cách giúp ?”