Mà đêm nay, chỉ Diêu phủ yên .
Mấy vị chủ t.ử của Tô phủ cũng chẳng thể bình tĩnh nữa.
Họ tụ tập trong chính viện, cho hạ nhân lui thật xa.
Trong sảnh chỉ thiếu mỗi Tô Hội.
Suốt thời gian Tô Hội trở về phủ, sự cứng rắn mà nàng thể hiện khiến họ đối phó thế nào.
Mèo Anh Đào
“Cha, Bắc Bình Vương khỏi bệnh , chắc chắn con sẽ gả qua đó.”
Tô Viện như thể đó là chuyện đương nhiên.
Chung Bội Nghi vỗ nhẹ tay con gái: “Viện Nhi yên tâm, nhất định là con gả qua đó. bây giờ chúng sắp xếp cho Hội Nhi thế nào mới là vấn đề chính.
Nó sớm gả con. Nay Bắc Bình Vương khỏi, cần nó gả nữa, chúng để nó ý kiến gì.
Nếu nó ầm lên cho cả kinh thành thì danh tiếng của con sẽ còn nữa. Bắc Bình Vương cũng sẽ thiện cảm với con.”
Tô Viện ngây thơ cho rằng bịt tai trộm chuông là thể trộm chuông: “Bắc Bình Vương chúng định để Tô Hội gả , chuyện Tô phủ chúng cũng công khai .”
“Đứa ngốc , dạy con bao nhiêu , đừng suốt ngày chỉ chơi bời, con học cách suy nghĩ.
Buổi tiệc thưởng mai đó, vì Diêu tiểu thư cứ nhằm Tô Hội? Chẳng vì nàng tra Tô phủ chúng định để nó gả ?
Nàng còn tra , con nghĩ Bắc Bình Vương tra ?”
“Mậu Nhi, đưa Hội Nhi trở về chỗ nó .
Vốn dĩ nó hôn ước . Nếu ai hỏi, con cứ là đón nó lên kinh ở một thời gian, để thỏa nỗi nhớ con gái của con.”
Tô lão phu nhân suy nghĩ một lúc đưa quyết định.
Lời cũng đường hoàng.
Tô Mậu nỡ chuyện mất mặt: “Mẹ, thì Hội Nhi sẽ nghĩ thế nào?”
Ông vốn giới quyền quý ở kinh thành xem thường vì dựa nhà vợ mà lên chức.
Sau màn kịch của Diêu Tam tiểu thư, chắc hẳn ai cũng chuyện về Tô Hội.
Giờ Vương gia khỏi bệnh, Tô gia liền đưa , quả thật quá đáng.
“Mậu Nhi, nó chỉ là một cô nương. Khi nó trở về, con cho thêm ít đồ dùng tiền bạc, để hai con nó lo ăn uống, nó tự nhiên sẽ chấp nhận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-121.html.]
Tô lão phu nhân nghĩ đến việc hai con họ sống ở thôn quê, chỉ cần bảo đảm cuộc sống vật chất cho họ là ân huệ lớn nhất .
“Mẹ, là tìm cho nó một mối hôn sự khác ngay trong kinh .
Với gia thế của Tô gia chúng , gả cho một nhà quan bát phẩm cũng vẫn , hoặc thứ t.ử của vài thế gia cũng tệ.”
Tô Mậu cảm thấy như còn hơn là đưa về quê.
Dù Tô Hội cũng là con gái ông . Đợi nàng lấy chồng sẽ hiểu tầm quan trọng của nhà đẻ.
Chỉ cần chịu chút thiệt thòi ở nhà chồng, sớm muộn gì lòng nàng cũng sẽ hướng về Tô phủ.
Tô lão phu nhân suy nghĩ thấu đáo: “Trong lòng Hội Nhi luôn oán hận Tô gia chúng . Bao nhiêu ngày nay cũng chẳng đến viện của thỉnh an.
Vừa gả cho Bắc Bình Vương, nó dám tìm cái c.h.ế.t, đủ thấy tính tình nó bướng bỉnh thế nào.
Muốn thu phục lòng như khó. Cách nhất chính là đưa nó trở về, để thứ như ban đầu.”
“Mẹ đúng. Chỉ là con mặt mũi chuyện .”
Tô Mậu xưa nay từng cãi lời , hơn nữa lời bà lý.
ông thật sự đủ mặt mũi để chuyện với Tô Hội.
Huống hồ từ khi đón về, nàng từng nể mặt cha như ông , cũng chẳng nể mặt phu nhân của ông , luôn giữ cách với họ.
Theo lẽ thường, Tô Hội vững ở kinh thành thì càng thiết với cha để về còn nhà đẻ chống lưng. Thế nhưng nàng luôn lạnh nhạt với tất cả , khiến ông đau đầu thôi.
Tô lão phu nhân sang Chung Bội Nghi: “Để Bội Nghi . Chuyện để một đại nam nhân như con cũng thích hợp.”
Đây là chuyện của Tam phòng, Chung Bội Nghi là thích hợp nhất, hơn nữa bà còn là chủ mẫu đương gia của cả Tô phủ.
“Mẹ, con cũng thích hợp. Năm đó cũng vì con mà hai con họ phu quân ruồng bỏ. Hội Nhi còn hận con hơn.”
Chung Bội Nghi cũng .
Từ ngày Tô Hội bước chân phủ, bà thấy nỗi hận thù sâu sắc trong mắt nàng.
Dù bà vô thủ đoạn để đối phó với một tiểu cô nương, nhưng nghĩ đến việc nàng sẽ con gái quả phụ, nên bà mới mặc kệ Tô Hội đến giờ.
“Thôi , chuyện để bà già .”
Tô lão phu nhân thấy con trai và tức phụ đều kẻ ác, đành đích mặt.