Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:19:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vả nàng phu quân con cái, cho dù bản với Tiêu Tầm sẽ thế nào, nhưng trong mắt ngoài, phu quân nàng ch-ết sống trở về , một gia đình đoàn tụ tình cảm cũng hòa thuận.”
Có lẽ chỉ là nàng nghĩ quá nhiều thôi.
Dù thế nào nữa, lễ vẫn đáp, những thứ quý giá Lâm Thu Nhiên mua nổi, nàng dặn dò Lâm Đông:
“Ngày mai phố, mua hai vò r-ượu ngon, hai tráp điểm tâm gửi đến Từ gia."
Lâm Đông gật đầu.
Có chạy việc Lâm Thu Nhiên thể nhẹ nhàng hơn nhiều, ngoài Từ gia , còn tặng quà Tết cho nhà thím Vu nữa, việc để Tôn thị hoặc Tiêu Đại Thạch là .
Những còn , tạm thời cần dùng tới, quan hệ thiết đến mức đó.
Phía nhà ngoại, đợi mùng hai Tết về một chuyến là xong.
Nếu bụng lớn tiện thì để Tôn thị một chuyến.
Đợi thêm một lát nữa Tôn thị bọn họ mới về, buộc lừa cho gà ăn, Tôn thị còn đem những loại rau mang về bỏ trong lu nước đ-á bên ngoài nhà.
Chỗ khuất nắng, cho dù ban ngày nắng thì chỗ vẫn lạnh.
Tôn thị cúi đặt đồ , thứ nào vội ăn thì để phía , bánh bao hoành thánh sáng mai định ăn thì để lên .
Lâm Thu Nhiên thấy việc của liền ngủ, hôm nay là hai mươi tám, ba mươi cơm tất niên, ước chừng ngày đó ăn đồ nguội, cũng cần món gì, ngày xào hai món tươi, hầm con cá là xong.
Hiện giờ khí Tết đậm đà, mấy ngày nay phố trong ngõ đều là .
Đủ loại đèn l.ồ.ng treo cao, trẻ con lớn chơi đùa ở bên ngoài, nhà nhà đều sắm sửa quà Tết, ngày nào cũng thể thấy tiếng pháo nổ.
Xác pháo lẫn trong nền tuyết, ngoài còn thể ngửi thấy mùi diêm tiêu nhàn nhạt.
Buổi tối cũng hội đèn l.ồ.ng, cách đây vài con phố còn múa lân tạp kỹ.
những thứ liên quan gì đến Lâm Thu Nhiên, bụng nàng lớn, thể chỗ đông chen chúc , vả mới đóng cửa thực tứ, nàng chỉ mong nghỉ ngơi nhiều hơn để sách.
Món ăn cũng , chủ yếu là để tiết kiệm sức lực.
Tôn thị cũng nghĩ như , ngày thường ăn uống kém, bà cũng ăn Tết chút gì đó tươi mới.
Trước đây lúc ở Tiêu gia thôn thèm thịt, thừa chút thịt thôi thấy là đồ , bây giờ thiếu dầu mỡ, vài món đủ ăn là , nếu thì cứ ăn đồ thừa suốt.
Tôn thị lờ mờ cảm thấy đồ thừa bằng đồ tươi, nếu bà và Lâm Đông chỉ mấy món đó, ngày thường ở cửa hàng ăn suốt , ngày Tết ăn thứ khác, thì chắc chắn món mới .
Thế là ăn Tết , cũng thật nhanh, hai thành , Tiêu Tầm trở về... dường như vẫn giống như mới xảy ngày hôm qua .
Lâm Thu Nhiên bên thổi đèn , Tiêu Đại Thạch dọn dẹp xong chuồng lừa, Tôn thị sắp xếp quà Tết trong nhà, xong xuôi hai mỗi một chậu ngâm chân, Tôn thị lẩm bẩm một câu:
“Cũng bao giờ Tiêu Tầm mới về."
Tiêu Đại Thạch :
“Bận mà, đây là Tết , còn về một chuyến .
Hơn nữa Thu Nhiên cũng sắp sinh , nó cha còn thể trông nom ?"
Hai chỉ thắp một ngọn nến, trong phòng chút tối.
Tôn thị khuôn mặt Tiêu Đại Thạch, nhờ những ngày ăn uống tệ, cũng việc đồng áng, Tiêu Đại Thạch còn đen như nữa, cũng b-éo lên, còn trẻ hai tuổi.
Trong nhà , cái gì cũng , chỉ là...
Tôn thị nhịn mà :
“Về thì chỉ về hai ngày, ông xem nó kìa, nó còn chẳng giúp cho Thu Nhiên bằng Từ công t.ử."
Tiêu Đại Thạch nhíu mày Tôn thị, :
“Bà cái lời gì thế, cái đó thể giống , Từ công t.ử cùng Thu Nhiên ăn, cho thêm chút lợi lộc thì ngài cũng lợi lộc.
Còn Tiêu Tầm và Thu Nhiên là phu thê, giữa phu thê chẳng nên tương trợ lẫn , thấu hiểu cho , nó quan về thì cách nào ."
Tôn thị tức chịu :
“Ông lời xằng bậy, về chẳng lẽ thư , thế là cứ mặc kệ hết cả ?"
Giữa phu thê đúng là nên thấu hiểu cho , nhưng tuyệt đối là cái gì cũng , cái gì cũng quản.
Tiêu Tầm xa nhà cũng sự lo lắng chứ, nhưng... những ngày qua, Lâm Thu Nhiên việc gì cần bận thì vẫn bận, việc Tiêu Tầm chẳng ảnh hưởng gì đến nàng cả, giống như Tiêu Tầm từng về .
Tiêu Tầm cũng thế, dịp về hai ngày, suốt ngày chạy bên ngoài.
Những ngày Lâm Thu Nhiên m.a.n.g t.h.a.i vất vả bao, Tôn thị tuy từng sinh nở nhưng Lâm Thu Nhiên là mệt mỏi thế nào .
Trước đây những ngày đó, Lâm Thu Nhiên cứ coi như Tiêu Tầm ch-ết , nhưng khi Tiêu Tầm về, thái độ của nó đối với con bé chẳng khác gì .
Cứ đà thì cái nhà sớm muộn gì cũng tan.
Tôn thị là mong mỏi hai đứa tình cảm hòa thuận, giống như Uyển nương và Triệu Thực , lo lắng cho , cùng sống qua ngày.
bây giờ thì , Tiêu Tầm Lâm Thu Nhiên để tâm, từng thu xếp hành lý cho nó.
Tôn thị tiện , càng tiện vượt mặt Lâm Thu Nhiên mà xen những việc vặt vãnh .
Thu Nhiên thu xếp, bà nương càng thể quản.
Khi nào về Tiêu Tầm cũng , xa bận thế nào nữa, đây bao nhiêu ngày , một phong thư cũng .
Một bên là con trai, một bên là con dâu, nếu Lâm Thu Nhiên cam lòng nữa, Tôn thị cũng .
Tiêu Đại Thạch Tôn thị mắng cũng giận, chỉ lau chân hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-99.html.]
“Bà đổ nước ?"
là đàn gảy tai trâu.
Tôn thị cả đêm ngủ mấy, lúc trời gần sáng mới chợp mắt một lát, mà mơ thấy Lâm Thu Nhiên tái giá, Từ Viễn Hạnh mặc trang phục tân lang, Lâm Thu Nhiên mặc giá y bế con ngoài.
Lâm Thu Nhiên còn :
“Nương, nương mãi mãi là nương của con, cha cũng mãi mãi là cha của con.
Sau Tiêu Tầm sẽ là trai con, con và Viễn Hạnh sẽ hiếu kính hai thật ."
Từ Viễn Hạnh còn :
“Con sẽ chăm sóc đứa trẻ như con đẻ, cũng sẽ đối xử với Thu Nhiên, cha nương xin hãy yên tâm."
Tôn thị tỉnh dậy, toát một mồ hôi lạnh.
Giấc mơ thể coi là thật, nhưng chuyện cứ luẩn quẩn trong đầu Tôn thị hồi lâu, những giấc mơ khác tỉnh dậy bao lâu là quên sạch, giấc mơ Tôn thị cứ nghĩ mãi, càng nhớ càng rõ ràng.
Ban ngày bà thử hỏi:
“Thu Nhiên, Tiêu Tầm với con khi nào về ?"
Lâm Thu Nhiên lắc đầu:
“Chàng với nương , ước chừng là bận, định ngày , nương đừng lo lắng."
Tôn thị chút gượng gạo:
“Chắc là , ăn Tết chắc chắn sẽ về, lúc con sinh nó cũng sẽ ở bên cạnh thôi, yên tâm."
Lâm Thu Nhiên một cái, cho dù Tiêu Tầm ở đây thì ích gì chứ.
Chàng thể giúp nàng sinh, cũng thể đau nàng .
Chẳng lẽ sinh xong một câu vất vả là Lâm Thu Nhiên sẽ vui mừng, đau nữa ?
Lâm Thu Nhiên an ủi Tôn thị:
“Không về kịp cũng ạ, bận mà.
Nương, trưa nay chúng ăn gì đây, món tôm cầu còn chiên qua dầu nữa."
Tôn thị gượng gật đầu:
“Được."
Lâm Thu Nhiên pha thêm một bát nước xốt, để Lâm Đông xào.
Nói thật, nàng cảm thấy Tiêu Tầm về càng tự tại hơn, nếu tổng cộng mới chung sống hai ngày, trong nhà thêm một lạ, còn cùng lạ chung giường chung gối...
Lâm Thu Nhiên thực sự quen.
nàng vẫn thể nhớ trong gian phòng nhỏ ở thực tứ đó, Tiêu Tầm dùng trán tựa mu bàn tay nàng, và cả lúc ở đại sảnh — dáng vẻ đang vững ở đây .
Lâm Thu Nhiên thở dài, đợi Tiêu Tầm về, cứ để ngủ ở tiền viện, hoặc gian phòng khác cũng .
Sáng nay Lâm Đông ngoài đưa đồ , buổi trưa mới về nấu cơm, trong nhà năm , cũng chuyện để hai Lâm Đông ăn , mà đều ăn cùng .
Ăn cơm xong Lâm Thu Nhiên liền về phòng, nàng định lát nữa sẽ tắm rửa một cái, mùa đông tắm rửa tiện nhưng là ngày Tết mà, vẫn sạch sẽ thơm tho mới .
Hiện giờ nhà cửa rộng rãi, nồi lớn trong bếp, lò sưởi đều đang đun nước, đủ dùng.
Tắm buổi trưa vẫn ấm áp hơn buổi tối, tắm xong lau khô tóc, bộ quần áo mới.
Lâm Thu Nhiên bảo Lâm Hạ đun nước, trong phòng dọn dẹp sơ qua một chút, tránh lát nữa dính nước.
Tôn thị còn qua giúp đỡ một tay.
Vừa dọn dẹp, Tôn thị hỏi:
“Thu Nhiên, hiện giờ trong nhà còn bao nhiêu tiền?"
Lâm Thu Nhiên :
“Còn hơn một trăm lượng ạ, chuyện gì , nương cần dùng tiền , con đưa cho nương."
Có bảy mươi mấy lượng thực tứ kiếm tháng , ngày hai mươi sáu quyết toán sổ sách Sử chưởng quỹ mang tới , đại phu bà đỡ mới chỉ đưa tiền đặt cọc, v-ú em đến mới đưa tiền, quà Tết cũng đắt, chi tiêu trong nhà nhiều, thêm tiền thừa lúc , trong nhà là tiền.
Thực tứ kiếm ít, trong đó Tôn thị, Tiêu Đại Thạch cũng góp sức , nhưng bao giờ trả tiền công, nếu hai chỗ cần dùng đến tiền thì chắc chắn đưa.
bao nhiêu đưa bấy nhiêu, trong vòng hai mươi lượng thì Lâm Thu Nhiên đồng ý, nhiều hơn thì .
Bản Lâm Thu Nhiên còn chín mươi lượng tiền hoa hồng hương liệu, khoản hai giúp đỡ gì nhiều, nàng định tiền sẽ tự giữ .
Tiền hoa hồng của Ngũ Phương Trai cũng , hỏi thì Lâm Thu Nhiên , hỏi thì vốn cũng là ý tưởng của nàng, khác nỡ đòi chứ.
Tôn thị :
“Đây chẳng sắp ăn Tết , con còn nhớ lúc nhặt cái vòng tay, để mua ngôi trạch t.ử bên mà đem bán .
Ta nghĩ Tết đến , mua cho con ít đồ trang sức."
Lúc đó Tôn thị nghĩ, cái vòng tay như , đáng giá nhiều tiền thế , Thu Nhiên đào thì vốn dĩ nên để con bé giữ , nhưng vì mua trạch t.ử mà bán , chắc chắn mua .
Cho dù chuộc cái cũ thì cũng mua một cái dáng một chút, đây cũng ăn Tết .
Hôm qua Tiêu Đại Thạch qua thực tứ xem thử, sợ kẻ trộm đồ, Tôn thị hỏi ông, bên cạnh tiệm Kim Như Ý vẫn còn mở cửa đấy.