Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:19:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Viễn Hạnh mắt Lâm Thu Nhiên:
“Việc nấu nướng giúp gì, đợi một lát đáng là bao.
đúng là chút khó nhịn, tay nghề của Lâm nương t.ử như , cứ đây đợi, thật khiến thèm thuồng."
Ngài khép bớt một nửa cửa sổ:
“Thật vất vả cho Lâm nương t.ử chuẩn một bàn như thế ."
Lâm Thu Nhiên mỉm :
“Vậy mau nếm thử xem cơm thức ăn hôm nay hợp khẩu vị , xứng đáng với trang trí mà Nhị công t.ử tốn công suy nghĩ ."
Từ Viễn Hạnh đợi Lâm Thu Nhiên xuống mới theo, hai đối diện , Từ Viễn Hạnh thần sắc Lâm Thu Nhiên nhu hòa, ngài nếm một miếng thịt kho tàu:
“Đã đổi món ăn ?"
Lâm Thu Nhiên gật đầu:
“Không đổi hết, chỉ đổi những món ở tầng hai thôi ạ.
Tầng hai chủ yếu tiếp tiệc tùng, nhiều món phía đều .
Còn những món khác nữa, Nhị công t.ử đừng chỉ mải chuyện, hãy nếm thử ạ."
Từ Viễn Hạnh khẽ gật đầu, đôi đũa gỗ cánh gà còn hoa văn chạm khắc, hôm nay mỗi món ăn đều hợp ý ngài , hai ăn trò chuyện.
Bàn về kinh doanh, bàn về ăn Tết, thậm chí còn đến thời tiết gần đây.
Việc buôn bán hương liệu tệ, ký đơn hàng dài hạn lớn với mấy t.ửu lâu ở kinh thành, ở Dư An kinh doanh bình thường, nhưng ở các tiệm tạp hóa tại kinh thành và châu thành bán cũng .
Sắp đến Tết, Từ Viễn Hạnh mang về một hộp quà hương liệu, còn mang cho Lâm Thu Nhiên mười mấy hộp.
“Cô cứ dùng , đủ thì bảo Từ quản sự."
Lâm Thu Nhiên gật đầu, Từ Viễn Hạnh :
“Mấy ngày nay trời âm u trầm mặc, ngày Tết phố đông đúc, cô bụng mang chửa, bớt ngoài thì hơn."
Lâm Thu Nhiên gật đầu, hai hiện giờ là đối tác, liên hệ nhiều, Từ Viễn Hạnh đối với nàng cũng quan tâm hơn .
Hơn nữa Từ Viễn Hạnh kiến thức rộng rãi, một vấn đề nan giải về thực tứ, qua lời chỉ điểm của ngài , Lâm Thu Nhiên liền dễ dàng giải quyết .
Thời gian trôi qua nhanh, một bữa cơm bất tri bất giác sắp ăn xong.
Từ Viễn Hạnh uống r-ượu, trong lúc đó Lâm Hạ còn một ấm mới, khói lượn lờ, ngài đưa lên miệng nhấp một ngụm:
“Mấy ngày đều ở Dư An, chuyện gì thì cứ sai đến Từ gia tìm là ."
Từ Viễn Hạnh cũng thấy hai nha Lâm Thu Nhiên mua , cho dù thấy thì cũng Từ quản sự với ngài những chuyện .
Từ quản sự còn Tiêu Tầm về, là chuyện cách đây lâu.
Chương 59 Trở về
Đã từng, Từ Viễn Hạnh cũng tò mò Tiêu Tầm là hạng gì, mà khiến Lâm Thu Nhiên sẵn sàng ở khi tin Tiêu Tầm t.ử trận lâu khi thành để giữ đứa trẻ, còn chăm sóc cha Tiêu Tầm.
Không hề dễ dàng, từ việc nấu ăn cho đến việc tự kinh doanh một gian thực tứ.
Cho dù thuê , thì công việc Lâm Thu Nhiên cũng là nhiều nhất, nếu tay cũng sẽ trở nên thô ráp.
Nàng thông minh, tháo vát, chọn cái gì lợi cho , giữ đứa trẻ, ở Tiêu gia...
Từ Viễn Hạnh tưởng rằng, chỉ là vì tình nghĩa sâu nặng.
Thành mới mấy ngày, cùng một thôn, thì tình nghĩa gì đáng .
Hơn nữa ch-ết , cũng về phía .
Nếu Lâm Thu Nhiên là chìm đắm trong quá khứ, thì cũng sẽ chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi mà kinh doanh một gian thực tứ.
Ngài còn nghĩ xem Tiêu Tầm như thế nào nữa, ch-ết , liên quan gì đến , nên cũng còn tò mò nữa.
Không ai nghĩ tới việc thể ch-ết sống .
Vừa Từ quản sự Tiêu Tầm còn sống, Từ Viễn Hạnh quả thực sững sờ trong giây lát, nhưng nghĩ , sống thì .
Hiện giờ Lâm Thu Nhiên mở thực tứ ăn, ngài thể hỗ trợ nhiều, còn Tiêu Tầm thể cho Lâm Thu Nhiên cái gì.
Chỉ là phu quân mà thôi.
Thấy Lâm Thu Nhiên gật đầu, Từ Viễn Hạnh mỉm :
“Trong xe ngựa còn quà Tết, lát nữa để Từ quản sự đưa về , sẵn tiện đặt quà Tết xuống luôn.
, cô dời nhà mới, vẫn chúc mừng tân gia, cung hỷ, đổi sang trạch t.ử mới."
Lâm Thu Nhiên cảm thấy mấy thoải mái, nàng đều từng nghĩ đến việc đưa đồ đến Từ gia, dù cũng là hợp tác với Từ Viễn Hạnh, với Từ gia, hai nhà chênh lệch quá nhiều.
Từ Viễn Hạnh tặng, phía nàng cũng chuẩn một phần, nếu sẽ mất lễ tiết.
việc đưa nàng về thì cần thiết, Lâm Thu Nhiên :
“Đưa về thì cần ạ, trời lạnh, Nhị công t.ử cũng nên về sớm, trong nhà xe lừa, xe lừa về là ."
Từ Viễn Hạnh ngoài cửa sổ:
“Trời lạnh thật, nhưng xe lừa mui, cô đang m.a.n.g t.h.a.i vẫn nên cẩn thận một chút, bớt hóng gió thì hơn.
Tiện thể cũng lâu về Dư An, hôm nay về, vội về ngay, dạo quanh đây một chút."
Phong cảnh hiện giờ khí Tết náo nhiệt, buổi tối còn xem đèn, túm năm tụm ba, còn đốt pháo hoa, còn đông hơn ban ngày.
Các cửa hàng phố vẫn còn ít kinh doanh, chỉ Tiêu gia thực tứ là đóng cửa từ chối khách .
Bụng Lâm Thu Nhiên lớn, sợ chen chúc, nếu cũng ngoài xem hội đèn l.ồ.ng .
Nàng gật đầu, chỉ là phía tầng hai vẫn dọn dẹp một lát.
Nàng một tiếng với Tôn thị, Tôn thị thấy xe ngựa, liền bảo Lâm Thu Nhiên mau về , bên để họ dọn dẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-98.html.]
Lâm Thu Nhiên liền quản nữa, nàng cùng Lâm Đông xe ngựa về nhà.
Tôn thị, Lâm Hạ ở dọn dẹp, đợi dọn xong sẽ cùng Tiêu Đại Thạch đ-ánh xe lừa về.
Trên xe lừa còn món ăn xong buổi tối, mỗi loại Lâm Thu Nhiên đều thêm một đĩa, còn hai ngày nữa là Tết , trong nhà cứ ăn dần, hôm nay nhiều thì bữa cơm tất niên thể bớt vài món.
Hâm chắc chắn hương vị sẽ kém một chút, nhưng nhàn hạ thì cũng còn cách nào khác.
Dù những món cũng tốn công sức, để bán lấy tiền thì Lâm Thu Nhiên sẵn lòng, chứ ăn thì cả một gia đình lớn, nàng cũng thấy phiền phức.
Xe ngựa ấm áp thoải mái, ồn ào bên ngoài đều ngăn cách.
Đợi đến khi về nhà, Từ quản sự và phu xe khiêng đồ xuống xe, hộp quà hương liệu mang về, cái tính quà Tết, mà để dành cho Lâm Thu Nhiên tặng khác.
Giao thiệp thông thường, tặng một hộp quà, việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Hơn nữa thứ ở Dư An Tư Châu đều , thấy là giá trị, là thứ thể mang biếu xén.
Tổng cộng mười hộp, Lâm Thu Nhiên vốn định lấy hai ba hộp là , nhưng Từ quản sự , những thứ đáng lẽ xong mang qua đây, thỉnh thoảng bận rộn quên mất việc , đợi bên dùng hết ông đưa tới.
Từ quản sự khách khí vô cùng:
“Hơn nữa giá gốc Lâm nương t.ử cũng mà, cần dùng cứ thẳng là ."
Ông việc cho Từ Viễn Hạnh, vốn dĩ tưởng rằng Nhị công t.ử tin Tiêu Tầm về sẽ đổi đối với Lâm Thu Nhiên, ai ngờ...
Khiêng xong cái , Từ quản sự khiêng những thứ khác , điểm tâm, bình thường vẫn mang qua đây, trong mắt Từ Viễn Hạnh thì tính là quà tặng.
Lễ tân gia là một bộ chén tách và một bộ đồ sứ.
Quà Tết là đặc sản từ khắp Nam Bắc, một hòm lớn, Lâm Thu Nhiên thẳng là quá nhiều, nhưng Từ quản sự :
“Lâm nương t.ử, những thứ là ý của Nhị công t.ử, vả thì nhiều nhưng hề quý giá.
Trong hòm là đồ khô của thực tứ, ở địa phương đó giá rẻ và phổ biến, chỉ là Nhị công t.ử nghĩ Lâm nương t.ử thường xuyên nấu nướng, chừng nghiên cứu món mới thể dùng tới, nên thuận đường mang qua đây."
Lâm Thu Nhiên :
“ quả thực là quá nhiều , cũng dùng hết."
Từ quản sự :
“Lâm nương t.ử vẫn mở xem, đồ nhiều chứ.
Ái chà, cái nếu mang về khó mà ăn , Lâm nương t.ử đừng khó nữa, Nhị công t.ử vẫn đang đợi, mau để tiểu nhân khiêng đồ trong, cũng để sớm về."
Xe ngựa là của Từ gia, Lâm Thu Nhiên cứ dùng dằng ở cửa mãi, liền để Từ quản sự khiêng đồ .
Sau khi , nàng mở đồ xem một chút.
Đồ sứ vẫn bọc giấy, phía còn lót rơm.
Bộ tặng Lâm Thu Nhiên vẫn nỡ dùng, bộ còn hơn, là sứ thanh, màu hồng thanh, hoa văn nhưng càng thêm sạch sẽ nhã nhặn.
Chạm tay thấy mát lạnh, sờ lên vô cùng mịn màng.
Chén tách là vân đ-á nứt, còn phối thêm ấm , khay gỗ, Lâm Thu Nhiên cũng thích, bộ đây dùng là chiếc đơn lẻ, thể bày biện trong phòng để dùng.
Lại mở hòm xem, bên trong đều là những nguyên liệu hiếm thấy ở Dư An, phần lớn là đồ khô, đủ loại nấm, hạt khô, thậm chí còn cả yến sào, vi cá.
Lâm Đông ở bên cạnh chằm chằm, gặp Từ Viễn Hạnh mấy , càng thấy qua nhiều đồ như , :
“Từ công t.ử thật , tặng nhiều đồ thế qua đây."
Lâm Thu Nhiên ngẩn , điều nàng nghĩ đến đầu tiên là từ hồi bàn chuyện buôn bán hương liệu với Từ Viễn Hạnh, Từ Viễn Hạnh đợi mấy ngày mới tìm nàng, trong thời gian đó ước chừng còn sai nghiên cứu qua đơn thu-ốc.
Lúc đó ngài mua đơn thu-ốc, Lâm Thu Nhiên chịu, bất đắc dĩ mới hợp tác với nàng, việc phân chia lợi nhuận cũng hề nhượng bộ nửa bước.
Sau đó công thức bánh đậu, còn mượn một bàn thức ăn nàng để chiêu đãi nàng, chẳng chút tôn trọng nào cả, chuyện đó mới dần dần đổi.
Thương nhân trọng lợi, nhưng Từ Viễn Hạnh đối với nàng quả thực tệ, nhiều đồ thế , nàng thể nhận , nhưng đáp lễ cũng khó.
Tiền hoa hồng tháng vẫn đưa, Từ Viễn Hạnh mới về, đến lúc đó sẽ sai Từ quản sự mang tới, nhưng hơn một tháng qua, Lâm Thu Nhiên hương liệu quả thực nhiều hơn .
Hoặc là hộp quà hương liệu bán cực , Từ Viễn Hạnh củng cố đối tác của ngài , hoặc là...
Ánh mắt Lâm Thu Nhiên rơi hờ hững bộ đồ sứ thanh, Lâm Đông thấy nàng thẫn thờ, liền đưa tay huơ huơ mắt nàng:
“Đại nương t.ử?"
Lâm Thu Nhiên hồn:
“Sao ?"
Lâm Đông hỏi:
“Những thứ đều đặt ở ạ?"
Cũng tiện chất hết trong phòng, đây phòng ốc trong nhà ít, đều chất trong bếp hoặc trong phòng Tôn thị, nhưng như thì bừa bộn quá.
Ngôi trạch t.ử sạch sẽ thế , Lâm Thu Nhiên cũng nó trở nên lộn xộn.
Lâm Thu Nhiên :
“Chén tách thì bày , còn cứ để trong kho."
Nàng day day huyệt thái dương, hôm nay là Từ quản sự đưa nàng về, lúc xuống xe nàng cảm thấy đồ nhiều , bảo lấy hai món thôi, Từ quản sự đều là những vật phổ biến ở địa phương, nhưng mở còn yến sào vi cá, thứ ở địa phương đó chắc chắn hề rẻ, và tặng lễ thì thể tính giá gốc .
Yến sào hai tráp, vi cá hai tráp, ước chừng những thứ tốn ít bạc .
Chưa kể còn một bộ chén tách, một bộ đồ sứ, bao nhiêu hộp quà hương liệu cũng đáng ít tiền.
Lại thêm các loại đồ khô khác, là từ nơi xa xôi mang tới, một bữa cơm chiêu đãi của Lâm Thu Nhiên so với những thứ , căn bản đáng nhắc tới.
Nếu là nàng, khi ngoài, liệu nghĩ tới Từ Viễn Hạnh thiếu cái gì để thuận đường mang về .
Thực tứ, trang trí, những thứ ... dường như thể chỉ dùng việc ngài kiếm tiền từ công thức nàng đưa để giải thích .
Lâm Thu Nhiên cảm thấy nghĩ nhiều , dung mạo nàng đúng là tệ, nhưng luôn ở trong bếp, thời gian dài tự nhiên thể nào luôn tươi tắn rạng rỡ .
Thường xuyên rửa tay, trong bếp căn bản kịp bôi gì cả, gió thổi một cái là đỏ lên ngay.