Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 201

Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:04:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó Lâm Thu Nhiên đưa thêm mấy phương thu-ốc, tổng cộng năm loại, bán đều chạy.

 

Chuyện ăn cũng sẽ kéo theo những thứ khác, là vật tiêu hao, thiên hạ thái bình, việc buôn bán chỉ thể ngày càng hơn.

 

Trước là ký năm năm, đó định Lâm Thu Nhiên chiếm bốn phần rưỡi, Từ Viễn Hằng chiếm năm phần rưỡi, đến mùa thu năm nay văn thư sẽ hết hạn.

 

Lâm Thu Nhiên thời gian cũng nhắn lời, ý định gia hạn hợp đồng, cũng để Từ Viễn Hằng an tâm.

 

Danh sách và sổ sách mà Từ quản sự mang tới lúc đó nàng đều xem qua, tuy thể hợp tác nữa mà tự riêng, nhưng nàng vẫn cảm thấy những việc nam về bắc đàm phán ăn , để Từ Viễn Hằng thì thích hợp hơn, thuật nghiệp hữu chuyên công, nàng hợp với việc nghiên cứu hương liệu hơn, đưa thêm mấy loại hương liệu chấm thức ăn ngon lành, việc buôn bán thể càng ngày càng hồng hỏa.

 

Nàng con nhỏ ở bên cạnh, Thang Viên vẫn đến lúc thư viện, nàng nỡ quá xa.

 

Lâm Thu Nhiên định đòi thêm phần chia nữa, bốn phần rưỡi thực tính là ít.

 

Nàng đưa phương thu-ốc, Từ Viễn Hằng tốn nhiều tâm sức, hiện giờ Từ Viễn Hằng là cha đỡ đầu của Thang Viên, đối với Thang Viên cũng , nếu như còn đuổi theo đòi chiếm thêm phần chia, dễ khiến quan hệ hai nhà khó coi.

 

vẫn ký năm năm, nàng cũng tính toán cho , thời gian càng dài rủi ro càng lớn.

 

Hết hạn ký tiếp, cũng chuyện gì phiền phức.

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Văn thư sắp đến hạn , đến lúc đó cũng ở kinh thành , bây giờ ký luôn ."

 

Từ Viễn Hằng mỉm :

 

“Ta cũng ý định , nhường nửa phần lợi nhuận."

 

Tiêu Tầm hiểu những thứ nên xen , Lâm Thu Nhiên :

 

“Cứ theo như cũ là , mấy năm nay đều là bôn ba bên ngoài, đầu tháng còn vì phương thu-ốc hương liệu mà gặp họa lao tù, về tình về lý đều nên là chiếm nhiều hơn..."

 

Từ Viễn Hằng:

 

“Không cho , là cho Thang Viên, cứ coi như là lễ mắt của cha đỡ đầu tặng cho nó."

 

Hắn nghĩ kỹ , Lâm Thu Nhiên và Tiêu Tầm nhất định chỉ Thang Viên là con, sản nghiệp trong nhà là của trong nhà, cho Thang Viên bao nhiêu , Từ Viễn Hằng là cha đỡ đầu, tự nhiên tính toán cho đứa trẻ, đây là tâm ý của riêng , thể quàng một .

 

Một tháng ba ngàn lượng lợi nhuận, nửa phần chính là một trăm năm mươi lượng, một năm cũng một ngàn tám trăm lượng , đợi Thang Viên lớn lên, sẽ hàng vạn lượng.

 

Cho Lâm Thu Nhiên, nghĩ Lâm Thu Nhiên sẽ nhận, nhưng cho Thang Viên, Lâm Thu Nhiên tiện đứa trẻ từ chối.

 

Tiêu Tầm ngẩn , Lâm Thu Nhiên Từ Viễn Hằng hồi lâu, mặt Từ Viễn Hằng luôn là nụ nhàn nhạt, nhưng trong ánh mắt vẻ kiên định, nhường bước chút nào.

 

Lâm Thu Nhiên khẽ thở dài một tiếng, :

 

“Đều trưởng bối ban cho thể từ chối, là cho Thang Viên, tạm thời nhận giúp nó, đợi nó thể quản lý những thứ sẽ giao cho nó, lợi nhuận cứ để riêng cho nó."

 

Nàng thiếu bạc, sẽ rõ ràng với Thang Viên.

 

Từ Viễn Hằng gật đầu:

 

“Như ."

 

Hắn ở đây việc gì, dùng cơm xong liền , lễ vật mang tới thu-ốc bồi bổ cho Tôn thị, đồ chơi cho Thang Viên, còn đồ sứ cho Lâm Thu Nhiên.

 

Thói quen khiến cho mỗi Từ Viễn Hằng tới đều mang theo.

 

Chương 126 Thi cử

 

Tiêu Tầm thấy cũng gì, quen với việc Từ Viễn Hằng như , một chút tâm ý, nhận lấy cũng .

 

Quan trọng nhất là Lâm Thu Nhiên thích những thứ .

 

Tiêu Tầm bên cho dù ghi nhớ sở thích của Lâm Thu Nhiên, cũng cách nào như Từ Viễn Hằng.

 

Bổng lộc hàng tháng của đều nộp lên hết, đó nhận tiền tiêu vặt từ chỗ Lâm Thu Nhiên, một tháng hai mươi lượng.

 

Có thỉnh thoảng xã giao, là thể để dành một phần, nhưng theo cách để dành , mất nửa năm một năm mới mua nổi một bộ đồ sứ hồn.

 

Hắn cách nào mua đồ cho Lâm Thu Nhiên, tự nhiên cũng sợ Lâm Thu Nhiên tức giận, một ngày liền hỏi.

 

Lâm Thu Nhiên , nàng :

 

“Bổng lộc tiền , thu hoạch từ trang viên hàng năm tiền , đều đưa cho cả , tự cũng thể mua, còn mua thứ thích, tính là tặng chứ."

 

Lâm Thu Nhiên tự nhân vô thập , Tiêu Tầm thể nào chu mặt đều , cũng thể việc hợp ý .

 

Nàng hiện giờ và Tiêu Tầm quan hệ cận hơn, những lời cũng thẳng thắn hơn.

 

Tư tâm của nàng tự nhiên là hy vọng nàng quản gia, tiền bạc thấy chạm , chứ đợi đến cái sự bất ngờ một tháng nào đó ngày nào đó.

 

Người mỗi một vẻ, Tiêu Tầm là Tiêu Tầm, khác, nàng cũng để Tiêu Tầm khác.

 

Sau khi Từ Viễn Hằng , Lâm Thu Nhiên bảo nha rửa sạch chén mới , lúc uống tiếp theo Tiêu Tầm cũng dùng chung luôn.

 

Đều là đồ trong nhà, một nhà, tự nhiên thể dùng chung.

 

Tuy nhiên cho Thang Viên dùng, đồ quý giá, Lâm Thu Nhiên sợ vỡ.

 

Đồ Từ Viễn Hằng tặng cho Thang Viên nàng cũng xem qua , nàng nhất định xem, mà là Thang Viên tự mang tới khoe khoang.

 

Là một miếng ngọc bội nước ngọc tệ, phía khắc hình trúc xanh.

 

Ngụ ý , hy vọng Thang Viên như cây trúc , khí tiết, mau ch.óng lớn khôn.

 

Thang Viên thích thứ , nhưng Lâm Thu Nhiên cái , thể thấy quý giá.

 

Người kinh doanh một việc triều đình nghiêm cấm thì , ví dụ như mặc lụa là vóc nhiễu, nhưng một việc, đích thực còn cầu kỳ hơn cả những danh gia quyền quý .

 

Từ Viễn Hằng thích ngọc, đây là một khối ngọc mỡ cừu tuyển chọn kỹ lưỡng, nước ngọc cực .

 

Lâm Thu Nhiên dự định dịp lễ tết cũng chọn một ít nguyên liệu ngọc thạch gửi cho Từ Viễn Hằng, tặng đồ quan trọng nhất là đúng sở thích, thể thích cái gì .

 

Chuyện phần chia Lâm Thu Nhiên cũng với Thang Viên , lợi nhuận và sổ sách gửi tới hàng tháng sẽ cất kỹ cho nó, để cùng một chỗ với tiền mừng tuổi mà Thang Viên nhận mấy năm nay.

 

Thang Viên nghĩ ngợi một lát:

 

“Vậy chẳng khi con lớn lên sẽ nhiều tiền ?"

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu, đứa nhỏ bây giờ ít tiền , đặt mấy năm , trong nhà còn :

 

“Ừm, hiện giờ con mua đồ lớn thì với nương.

 

Nếu giữ , thể mang ăn, thế nào cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-201.html.]

 

Đợi con thể xử lý những thứ , nương sẽ giao hết cho con."

 

Thời cổ đại nam nữ hiểu chuyện sớm, thành hôn cũng sớm, thêm mười năm nữa , là thể để Thang Viên tự quản tiền.

 

Từ từ thể đưa cho nó nhiều hơn, lớn trông coi sẽ xảy hỗn loạn.

 

Nó bây giờ còn nhỏ, để tiền trong tay an , vạn nhất nhắm thì .

 

Thang Viên nhịn :

 

“Từ thúc... cha đỡ đầu đối với con thật .

 

Nương nương cứ cất giúp con , con cần dùng tìm nương.

 

Nương, tiền tiêu vặt tháng đưa cho con nhé."

 

Nó kịp thời đổi miệng, hôm nay mới đổi, nó vẫn quen, gọi bao nhiêu năm là Từ thúc thúc, đều gọi là cha đỡ đầu , ước chừng còn quen mất mấy ngày nữa.

 

Tôn thị, Tiêu Tầm tiền tiêu vặt, Thang Viên cũng , nó tuổi còn nhỏ, mỗi tháng là một lượng bạc.

 

Đi thư viện chỗ nào dùng tiền, nhưng đều là đứa trẻ lớn ngần , nếu lấy một đồng, chắc chắn cũng thành.

 

Lâm Thu Nhiên hai tháng nay thấy Thang Viên đòi thêm tiền, riêng tư hỏi Tiêu Tầm, Thang Viên cũng từng tìm Tiêu Tầm đòi tiền, Tiêu Tầm mấy để ý chuyện , nhưng Tôn thị thường xuyên cho, ước chừng là đủ dùng.

 

Đồ cho Thang Viên xem xong, Lâm Thu Nhiên định cất , Thang Viên liền :

 

“Nương, hiện giờ chẳng con cũng thể đầu tư tiền ăn, đó tiền càng kiếm nhiều hơn ."

 

Lâm Thu Nhiên chút chấn kinh nó, trong lòng khỏi nghĩ, nó mới bao lớn, nghĩ đến chuyện ăn .

 

Để ngăn Thang Viên mang tiền ăn bừa bãi, cuối cùng lỗ, Lâm Thu Nhiên gật đầu xong dặn dò:

 

thể như , nhưng ăn lãi lỗ, cứ đầu tư là sẽ kiếm tiền, cũng ít bỏ tiền cuối cùng mất trắng đấy."

 

Mấy năm qua , bản nàng cũng thấy ít.

 

Bày hàng ăn nhỏ nữa, mở cửa hàng cuối cùng đóng cửa, ít đều ăn thua lỗ.

 

Thang Viên tâm tư Lâm Thu Nhiên kinh ngạc, nhưng hề vui mừng nghĩ rằng nó là hạt giống ăn, lớn ngần thì cái gì, dặn dò kỹ lưỡng.

 

Thang Viên xong nghiêm túc gật đầu:

 

“Con mà, con nhỏ thế thì việc ăn gì chứ, nếu nương ăn, chẳng con thể thử góp vốn , như rủi ro thể nhỏ một chút."

 

Lâm Thu Nhiên bật , :

 

“Con đầu tư cũng xem cần , việc ăn thì bỏ tiền cũng đuổi kịp ."

 

“Vậy con là con trai nương, còn thể cửa ?"

 

Thang Viên hì hì định rúc lòng Lâm Thu Nhiên.

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Lần tới miễn cưỡng cho con một chút, con đấy, mới mấy tuổi đầu nghĩ đến chuyện ăn kiếm tiền ."

 

Thang Viên:

 

“Tiền để đấy cũng là để đấy, đẻ con, tự nhiên để chúng phát huy hết tác dụng chứ."

 

Tiêu Tầm hai con chuyện, hề xen , mấy năm ở nhà, Lâm Thu Nhiên thật sự nuôi dạy Thang Viên .

 

Tuổi nhỏ chủ kiến, nhưng cố chấp.

 

Hắn nha, thật sự bỏ lỡ quá nhiều.

 

Đợi đến bữa tối Thang Viên ăn ít, bởi vì trưa và sáng hưng phấn khó nhịn, ăn nhiều.

 

Khổ nỗi buổi tối Lâm Thu Nhiên bảo trù nương đơn giản, chỉ mì thịt gà xé, mấy món rau nhỏ, Thang Viên ăn hai bát.

 

Tiêu Tầm thấy Thang Viên ăn nhiều, nhịn :

 

“Hay là thêm món gì khác?"

 

Lâm Thu Nhiên:

 

“Cứ ăn cái thôi, ai bảo nó trưa và sáng ăn uống hẳn hoi, vả , những thứ cũng tệ mà."

 

Lâm Thu Nhiên nó ăn cơm quên dặn dò:

 

“Cả ngày hôm nay là chỉ chơi thôi đấy, bài vở , quên cũng cẩu thả."

 

Thang Viên quên, ban ngày nó vẫn luôn nhớ kỹ đấy, nó quyết định nghỉ lễ, cứ xong bài tập , như sẽ cần vướng bận nữa.

 

“Nương, con sẽ cẩn thận mà, nương cứ yên tâm .

 

Viết xong còn đưa nương kiểm tra, nếu ý con ."

 

Thang Viên an ủi Tiêu Tầm, “Cha, ban ngày món ngon con ăn, cái trách con.

 

Mì thịt gà xé cũng ngon mà, thơm lắm."

 

Thang Viên , Tiêu Tầm còn thể nữa.

 

Ăn cơm xong việc luyện võ cũng trì hoãn, đây là việc hàng ngày, Thang Viên bao giờ cần giục.

 

Làm cha nương khó tránh khỏi đau lòng con cái, đặc biệt là Tiêu Tầm ít khi ở bên cạnh, phương diện nào cũng bù đắp.

 

Lâm Thu Nhiên cảm thấy thái quá cũng , trẻ con thể nuông chiều.

 

Đợi nó luyện võ xong, nghỉ ngơi chốc lát liền về viện t.ử, lúc Lâm Thu Nhiên xem, Thang Viên đang ở thư phòng bài vở giao.

 

Thắp nến học tập thật là đáng quý, ở tuổi bài vở vốn dĩ nhiều, tập trung tinh thần nhanh là thể xong , Lâm Thu Nhiên lo lắng nó sách ban đêm hại mắt.

 

Bài tập xong ngày thứ hai, Thang Viên chơi đùa thỏa thích một ngày, nó cả tháng đều ở thư viện, xem như nghỉ lễ tự nhiên chơi cho thật sảng khoái.

 

Buổi sáng cùng đồng môn ngoài đ-á cầu, buổi chiều Lâm Thu Nhiên đưa nó trang viên cưỡi ngựa.

 

Cuối tháng tư, mạ non ruộng ở trang viên mọc cao, núi xanh nước biếc, đ-ập mắt là một màu xanh biếc, khiến lòng sảng khoái.

 

Chỉ là Tiêu Tầm rảnh, nếu cả nhà nhân lúc thời tiết du ngoạn đạp thanh, bao.

 

Lâm Thu Nhiên dạo loanh quanh giữa ruộng đồng, Thang Viên cưỡi một con ngựa nhỏ, chạy nhẹ nhàng trong trang viên, thỉnh thoảng chạy nhanh hơn một chút, liền gọi Lâm Thu Nhiên mau nó.

 

 

Loading...