Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:01:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiêu Tầm mới ngoài hai mươi tuổi, còn trẻ, phong tước vị, chức quan còn luyện thêm vài năm mới thể thăng tiến lên cao hơn.”

 

Đối với , những thứ còn quan trọng nữa, quan trọng nhất là giải oan cho Thẩm gia.

 

Tiêu Tầm khẽ thở dài:

 

“Nếu Triệu Đình Nhạc còn phạm những tội khác, thì vụ án sẽ lật nhanh như .”

 

Tiêu Tầm cảm thấy, cũng trách Triệu Đình Nhạc quyền thế ngày càng cao, Thánh thượng cũng kiêng dè.

 

Hắn nên lấy đó gương, để tránh vết xe đổ của Triệu Đình Nhạc.

 

Trong lòng Lâm Thu Nhiên cảm giác nên lời, mới mấy ngày, phủ Triệu Quốc công sụp đổ.

 

Nàng :

 

“Vậy phía phủ An Dương Hầu...”

 

Tiêu Tầm tám chín phần mười là của Thẩm gia, cũng định liệu thế nào.

 

Tiêu Tầm cúi đầu:

 

“Năm xưa sống sót , hiện giờ chắc chắn thể nhận .

 

Cái vòng tay đó nàng bán lẽ là ý trời, cha nương đối xử với , vả chuyện năm xưa cũng bằng chứng chứng minh chính là của Thẩm gia.

 

Sau thể tới thăm hỏi, với .”

 

Những chuyện khác Tiêu Tầm cũng gì thêm, hai ngày qua còn gặp An Dương Hầu, An Dương Hầu cũng chức quan trong triều, nhưng chức quan cao.

 

Tiêu Tầm luôn nhịn mà tìm kiếm nét tương đồng giữa hai khuôn mặt An Dương Hầu, thỉnh thoảng thấy giống, lúc thấy giống.

 

Có lẽ đứa trẻ của Thẩm gia , nhưng thể giải oan cho Thẩm tướng quân, trong lòng thấy vui mừng.

 

Người thực sự bảo vệ quốc gia dân tộc, nên khi ch-ết còn mang danh trì hoãn quân cơ hại ch-ết mấy vạn tướng sĩ Đại Việt.

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu:

 

“Như cũng .”

 

Tiêu Tầm hỏi Lâm Thu Nhiên:

 

“Việc nàng với là việc gì?”

 

Lâm Thu Nhiên ho một tiếng:

 

“Chuyện trong nhà, đầu tháng con thư về, bảo cha khi từ Dư An qua đây mang theo sổ sách và lợi nhuận của Kim Đỉnh Lâu, cái con xem qua, vấn đề gì, nhưng thiếu mất hai thứ.

 

Một là phần chia lợi nhuận tiệm của nhà Dư thẩm, còn nhà Dương nương t.ử nữa, hai cái là phần hùn hạp ăn của con.”

 

Chuyện ăn Lâm Thu Nhiên ít khi với Tiêu Tầm, cũng đây là tiền riêng của , tiền dùng trong nhà, đôi khi thể phân chia rạch ròi như .

 

Hai ngày nay, Tiêu Đại Thạch từng nhắc tới hai khoản tiền , cộng chắc cũng tám mươi lượng.

 

Nói nhiều thì chắc chắn tính là nhiều, dù hiện giờ phủ trong nhà lớn như , Hoàng thượng ban thưởng nhiều thứ.

 

Thêm nữa lợi nhuận hai tháng của Kim Đỉnh Lâu là hơn sáu trăm lượng, còn cả tiền mang theo khi tới Dư An nữa, chỗ Lâm Thu Nhiên còn dư hơn một ngàn lượng.

 

Thiếu tiền thì Lâm Thu Nhiên chắc chắn là thiếu.

 

Thế nhưng nếu ít, tiền thể mua một trạch t.ử khá ở Dư An, đủ cho một gia đình bình thường sống sung túc trong vài năm.

 

Hơn nữa Lâm Thu Nhiên luôn cảm thấy Tiêu Đại Thạch những ngày chút kỳ lạ, cứ cảm giác như biến thành một khác .

 

Rảnh rỗi là dạo quanh phủ, hỏi han về trạch t.ử, còn hỏi Tiêu Tầm bao nhiêu ban thưởng.

 

Thỉnh thoảng thấy Lâm Thu Nhiên cũng thấy phiền lòng.

 

Lâm Thu Nhiên với Tiêu Tầm việc để thương lượng với xem nên hỏi Tiêu Đại Thạch chuyện , mà là thương lượng xem việc nên ứng phó thế nào.

 

Hỏi thì chắc chắn là hỏi , tiền kiếm trong nhà là để ở chỗ Lâm Thu Nhiên, nhưng cũng từng để Tiêu Đại Thạch chịu thiệt thòi.

 

Nếu Tiêu Đại Thạch dùng tiền , thì dùng nàng cũng nên rõ.

 

Không thể vì Tiêu Đại Thạch mà nàng hỏi .

 

Nếu tiền thực sự tiêu lão trạch, thì .

 

Bảo Lâm Thu Nhiên cứ thế cho qua tiền đó, coi như chuyện gì xảy thì nàng .

 

Những ở lão trạch đó nàng từng thấy, mở đầu thế , sẽ vô vàn phiền phức.

 

Thậm chí ngay cả chị dâu của Lâm Thu Nhiên mà nàng còn thèm quan tâm đếm xỉa tới, ở lão trạch dựa cái gì mà tiêu tiền nàng kiếm .

 

Tiêu Tầm ngẩn :

 

“Để hỏi cho, nàng tiện mở lời.”

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu:

 

“Cha cũng nhắc tới, con cũng chẳng tiện hỏi.

 

Chàng hỏi quả thực hợp lẽ hơn một chút, thực cũng thể bảo nương hỏi riêng xem .”

 

Tiêu Tầm:

 

“Không cần, đều là nhà cả.”

 

Tiêu Tầm tự nhận là khá hiểu tính tình của Tiêu Đại Thạch, từ nhỏ đến lớn, ở lão trạch từng cho sắc mặt bao giờ.

 

Hắn cảm thấy Lâm Thu Nhiên và họ rời khỏi Dư An mấy tháng, Tiêu Đại Thạch chắc là sẽ liên hệ gì với ở lão trạch .

 

Hỏi cho rõ ràng là , lẽ là quên mất thôi.

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu, nàng :

 

“Đợi Thang Viên chơi xong về, chúng tới Thọ An Đường ăn cơm.”

 

Gần đến trưa, Lâm Thu Nhiên và Tiêu Tầm dắt Thang Viên tới Thọ An Đường.

 

Tiêu Đại Thạch vốn định ngoài, nhưng Tôn thị ngăn , ông quả thực đợi cả một buổi sáng, nhịn mà phàn nàn với Tôn thị:

 

“Thật chẳng là chuyện gì, cả buổi sáng đều lộ mặt.

 

xem từ Dư An lặn lội xa xôi tới đây dễ dàng gì , nó để cha chờ đợi.”

 

Tôn thị chê Tiêu Đại Thạch lắm chuyện:

 

“Lời của ông .

 

Có gì mà dễ dàng chứ.

 

Người ở bên ngoài bận rộn hai ngày về chẳng lẽ cho nghỉ ngơi một chút, cái gì cũng chiều theo ý ông chắc.

 

Ông thế , chẳng vẫn đó , tới kinh thành lên mặt .”

 

Tiêu Đại Thạch tự nhiên sờ sờ mũi:

 

“Làm gì , chẳng Thu Nhiên quy củ ở kinh thành nhiều .

 

Ta chỉ là thấy lạ, trong phủ chẳng cũng quy củ gì , ây da, bà nghĩ xiên xẹo .”

 

Tôn thị hồ nghi ông một cái, một lát nha thông báo:

 

“Lão phu nhân, Bá gia phu nhân dẫn theo tiểu công t.ử tới ạ.”

 

Tôn thị vội :

 

“Cả một gia đình, nào cũng dùng thông báo, mau mời .”

 

Thang Viên chạy :

 

“Tổ phụ tổ mẫu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-178.html.]

 

Tôn thị dang tay về phía Thang Viên:

 

“Ây da chậm thôi chậm thôi, chạy đấy.”

 

Lâm Thu Nhiên mỉm :

 

“Cha nương.”

 

Tiêu Tầm cũng :

 

“Cha, nương, trong triều việc, sáng sớm nay con mới về.”

 

Tiêu Đại Thạch :

 

“Về là về là , con quả thực là bận rộn quá.

 

Hôm nay còn... còn ?”

 

Tiêu Tầm :

 

“Đêm Giao thừa cung, đó thì đợi đến mùng Sáu mới ạ.”

 

Tiêu Tầm phần lớn thời gian sẽ ở trong quân doanh, cũng tùy theo sự sắp xếp của Hoàng thượng.

 

Hắn hỏi thăm Tiêu Đại Thạch dọc đường thuận lợi , Tiêu Đại Thạch :

 

“Cũng , xe ngựa qua đây chuyện gì.”

 

Tiêu Tầm gật đầu, hỏi:

 

“Nhà Dư thẩm thì ạ, nhà bà chẳng hùn hạp ăn với Thu Nhiên , lợi nhuận mấy tháng cha mang theo ?”

 

Chương 109 Tằng ngoại tổ mẫu

 

Tiêu Tầm chính là hỏi một cách trực tiếp, hề vòng vo tam quốc.

 

Hắn vốn tưởng rằng đây chuyện gì lớn lao, và cũng tự nhận hiểu rõ tính nết của Tiêu Đại Thạch.

 

Tiêu Đại Thạch khó khả năng đem tiền về lão trạch, hỏi như cũng là để Lâm Thu Nhiên yên lòng.

 

Có điều Tiêu Tầm dứt lời, thần sắc của Tiêu Đại Thạch trở nên ngoài dự liệu của Tiêu Tầm.

 

Trên mặt Tiêu Đại Thạch lộ hai phần bối rối, nhanh sự bối rối đó biến thành sự tức giận, sắc mặt ông đỏ bừng lên trông thấy, khó coi.

 

Tiêu Đại Thạch chằm chằm Tiêu Tầm, :

 

“Thu Nhiên với con , hỏi gì thì cứ trực tiếp đến hỏi , can hệ gì mà vòng vo bảo con tới hỏi.”

 

Tôn thị vẫn kịp phản ứng là chuyện gì, Thang Viên dọa cho giật , còn đang , lúc tổ phụ nổi trận lôi đình như .

 

Thang Viên từ nhỏ đến lớn, tính tình Lâm Thu Nhiên nhu mì, Tôn thị cũng hết mực yêu thương , đây là đầu tiên thấy như .

 

Lâm Thu Nhiên hiệu bằng mắt cho nha bên cạnh, nha liền dẫn Thang Viên ngoài.

 

Người lớn chuyện, trẻ con ở đó , vả Thang Viên sớm hiểu chuyện, Lâm Thu Nhiên thấy những điều .

 

Thang Viên , trong phòng yên tĩnh hẳn, Tiêu Đại Thạch và Tôn thị ghế thái sư ở chính sảnh, Lâm Thu Nhiên và Tiêu Tầm ở ghế phía .

 

Lâm Thu Nhiên vội, thong dong uống một hụm , Tôn thị nhịn Tiêu Đại Thạch:

 

“Ông thế hả, sổ sách rõ ràng, chẳng lẽ nên hỏi , ông trách Thu Nhiên cái gì.

 

Vả Tiêu Tầm cũng gì khác , ông vội vàng cáu kỉnh cái nỗi gì?”

 

Trên mặt Lâm Thu Nhiên vẫn mang theo chút ý , nếu Tiêu Đại Thạch dọc đường mất tiêu xài , thì còn vài phần đáng tin, nhưng mới hỏi một câu thẹn quá hóa giận, đổ lên đầu khác, chẳng cần hỏi cũng chắc chắn tiền là đem cho ở lão trạch tiêu xài .

 

Nếu hợp lẽ, thật sự nên dẫn Thang Viên đây, cho ý nghĩa của bốn chữ thẹn quá hóa giận.

 

Cái mặt biến đổi cũng thật nhanh,

 

Lâm Thu Nhiên nhàn nhạt :

 

“Cha, nam nữ biệt, con để phu quân tới hỏi cũng chẳng chuyện gì to tát chứ, vả phu quân cũng vòng vo, thẳng, như cũng .

 

Con hùn hạp ăn với Dư thẩm, hàng tháng tự nhiên lấy phần chia, nếu Dư thẩm đưa, con thể tìm tới tận nơi.

 

Không đời nào đưa phương thu-ốc mà lấy tiền, con cũng ngốc.

 

Phía Dương nương t.ử cũng , con ăn với bà bỏ vốn liếng , từ lúc sạp hàng của bà dựng lên, chuyện lớn nhỏ đều nhờ Lâm Minh giúp đỡ , giới thiệu lái buôn giá rẻ, tặng xe kéo nọ, nếu lợi nhuận hàng tháng gửi tới, con thể lên quan phủ kiện bà , hỏi một câu cũng là vì cho cả hai nhà thôi.”

 

Lâm Thu Nhiên xong thêm :

 

“Vả , chuyện cũng hỏi ngoài, dáng vẻ của cha, cứ như thể con và Tiêu Tầm chuyện gì đại nghịch bất đạo .?”

 

Tôn thị gật đầu, đợi Lâm Thu Nhiên xong nhịn đẩy Tiêu Đại Thạch:

 

“Tiền mất ?

 

Ông chứ!”

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Nếu mất thì chúng cũng thể báo quan, tuy kinh thành cách Dư An xa xôi, nhưng ở Dư An con cũng để hạ nhân và quản sự, chẳng vì ở xa mà cách nào cả.

 

Vả Tiêu Tầm cũng quan , chút chuyện nhỏ thể điều tra rõ ràng .”

 

Sắc mặt Tiêu Đại Thạch đỏ gay như gấc chín, Tiêu Tầm nhíu mày, Tôn thị Tiêu Đại Thạch nửa buổi, giục giã:

 

“Ông mau !”

 

Tôn thị từng hỏi han lợi nhuận của tiệm, chuyện của Dư thẩm và Dương nương t.ử lẽ tự nhiên cũng hỏi, một là bà lo lắng cũng chẳng lụng gì, hai là Lâm Thu Nhiên bao giờ để bà chịu thiệt thòi.

 

Trước Lâm Thu Nhiên mỗi tháng đưa cho bà và Tiêu Đại Thạch mỗi hai lượng, dọn tới kinh thành ở một thì tăng lên thành năm lượng.

 

Lần dọn nhà thêm nữa, Lâm Thu Nhiên mỗi tháng đưa mười lượng bạc, tiền lương hàng tháng cho hạ nhân trong viện do công trung chi trả, tiền cứ để Tôn thị tự chi tiêu.

 

Trong viện nhà bếp nhỏ, ngày thường cũng thể ngoài mua chút bánh trái ăn, đủ thì với nàng.

 

Tôn thị nhịn hỏi Lâm Thu Nhiên:

 

“Lợi nhuận mấy tháng cộng là bao nhiêu tiền?”

 

Tiêu Đại Thạch lấy bao nhiêu.

 

Tiêu Đại Thạch vẫn im lặng , Lâm Thu Nhiên :

 

“Xấp xỉ tám mươi lượng bạc ạ.”

 

Lâm Thu Nhiên xong, Tiêu Đại Thạch vẫn im lặng như cũ, cứ thế cúi gằm mặt, mặt mũi lúc đỏ lúc trắng.

 

Tám mươi lượng bạc, bà tiêu xài cũng mất tám tháng đấy, Tôn thị sốt ruột hỏi:

 

“Tiền ông mang , ông đ-ánh bạc đấy chứ.”

 

Trong lòng Lâm Thu Nhiên thầm nghĩ, cái chắc chắn là , nàng bảo Lâm Minh theo Tiêu Đại Thạch ngoài, Tiêu Đại Thạch hề đến những nơi tiêu tiền như sòng bạc, lầu xanh.

 

Chỉ là bí mật hỏi thăm trạch t.ử cũ ở chỗ nào, mua trạch t.ử ở kinh thành thì cần bao nhiêu bạc.

 

Tiêu Đại Thạch ngẩng đầu lên:

 

“Cứ hỏi hỏi hỏi mãi, cứ hỏi dồn dập cái gì?

 

Chỉ mấy chục lượng bạc thôi, tiêu chắc?

 

Phải, chuyện ăn lo lắng, nhưng chẳng trong cái nhà .

 

Tiêu vài đồng bạc cũng hỏi xem tiêu .

 

Gì hả, coi như phạm nhân chắc?

 

Thu Nhiên tiêu bao nhiêu tiền, bà xem hỏi qua bao giờ .”

 

 

Loading...