Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:01:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Thu Nhiên cùng đối mặt, chỉ là Thang Viên, nàng tự nhiên hy vọng Thang Viên thuận thuận lợi lợi, ít nhất con đường Tiêu Tầm từng .

 

Tần lão phu nhân vẫn việc dò hỏi vài câu khiến Lâm Thu Nhiên sinh lòng nghi hoặc như thế.

 

Đương nhiên bà cảm thấy nghi hoặc cũng là chuyện , thể tìm nhận, chẳng lẽ còn thể để hai nhà giao hảo, tâm chiếu bất tuyên .

 

Yến tiệc kết thúc, bà còn với Lữ Trịnh:

 

, đúng , trong nhà em, chỉ nó, nếu tín vật năm xưa để , thì chắc chắn là nó .

 

Trời xanh mắt, để nhận tin tức như lúc .

 

Tên họ Triệu thật trời đ-ánh, hại cả nhà họ Thẩm, nay thua trận, chính là Tiêu Tầm lập chiến công xoay chuyển tình thế, đúng là trời xanh mắt, trừ khử gian nịnh tiểu nhân!"

 

Chẳng đây cũng là con đường năm đó lão hại Thẩm gia , chỉ điều Thẩm gia hãm hại, còn Triệu Đình Nhạc là do bản kém cỏi!

 

Thật là thống khoái.

 

Tần phu nhân xong những lời liền xuống thở dốc vài , Lữ Trịnh thở dài đưa cho bà một chén :

 

“Mau uống , bà bình tĩnh chút , đừng xúc động quá.

 

Theo thấy vẫn nên tránh hiềm nghi, bà cũng đừng nghĩ quá nhiều.

 

Lúc , phía Tiêu Tầm bao nhiêu đôi mắt đang chằm chằm, một chút sai sót cũng thể để nắm thóp, Thánh thượng phong tước cho nó nhưng sắp xếp quan chức, đại khái cũng đang quan sát.

 

bà nóng lòng, nhưng chuyện là vội ."

 

Lữ Trịnh bây giờ cũng thấy hối hận vì chuyện cho Tần phu nhân.

 

Bà mời ai ông cũng quản , nhưng chuyện cũng lạ thật nha, phu nhân của Tiêu Tầm thể nghi ngờ .

 

Ông lời lẽ chân thành:

 

“Đứa nhỏ tiền đồ, trong bóng tối đè bạt Triệu Đình Nhạc một đầu, cũng coi như báo thù cho cha .

 

Hiện giờ gia đình mỹ mãn, cũng cha của riêng , chúng là mong đứa nhỏ .

 

Bà bảo hai cái già chúng đây, thể một cái thấy nó bình an nhắm mắt xuôi tay , những gì cần chúng cũng đều , cũng nên yên tâm ."

 

Thần sắc Tần thị chút sa sút, cuối cùng bà gật đầu:

 

“Vậy việc Triệu đại nhân, Tưởng đại nhân đàn hạch Triệu Đình Nhạc, cần để Cần Chi góp thêm sức ?"

 

Lữ Trịnh :

 

“Tự nhiên là cần ."

 

cũng thể để Triệu Kính Tông lợi.

 

Tiêu Tầm bên một mặt trông nom Thang Viên, một mặt để thủ hạ tâm phúc ngóng chuyện cũ của phủ An Dương Hầu.

 

Tốn mất một ngày, quả thực ngóng vài thứ.

 

Hiện giờ An Dương Hầu tên là Lữ Cần Chi, từng một em gái là Lữ Mẫn Chi, hơn hai mươi năm gả phủ Tướng quân.

 

Phu thê hòa thuận, đó Thẩm tướng quân trấn thủ Tây Bắc, Lữ Mẫn Chi ở kinh thành lo liệu việc nhà.

 

Năm Trinh thứ hai mươi sáu ngoại tộc xâm phạm, Thẩm tướng quân thống lĩnh quân đội xuất chinh, nhưng liên tiếp bại trận, khiến quân đội Đại Việt thương vong hàng vạn .

 

Chính là phó thủ Triệu Đình Nhạc xoay chuyển tình thế, đ-ánh thắng trận trở về.

 

Mà Thẩm tướng quân vì tội lỡ quân cơ, xử trảm cả nhà, con trai út lưu đày, từ kinh thành đến Lĩnh Nam xa xôi, hài t.ử ch-ết ở đường .

 

Chuyện khi Tiêu Tầm quân ngũ cũng từng qua.

 

Triệu Đình Nhạc già, Tiêu Tầm còn vì lão và phó tướng của lão ngầm đấu đ-á lẫn mà suýt chút nữa mất mạng.

 

Hiện giờ Triệu Đình Nhạc là Kim Ngô tướng quân chính nhị phẩm, phong Triệu Quốc công, hai mươi năm thời gian, Triệu Đình Nhạc từ phó tướng lên tới đại tướng quân đến Triệu Quốc công, xa, Tiêu Tầm lập công lao, nhưng khi khải hồi triều bách tính vẫn hoan hô chúc mừng, coi lão như hùng thần minh.

 

Thậm chí một công lao lão chiếm đoạt.

 

Nếu hai năm nay Tiêu Tầm lập nhiều công, của Thánh thượng để mắt tới, e rằng công lao đều sẽ đổ hết lên đầu Triệu Đình Nhạc.

 

Những chuyện quả thực thể khớp , nhưng nếu ngóng, ai cũng những chuyện và Tiêu Tầm còn liên can.

 

Ngày Lâm Thu Nhiên sinh nở, Tiêu Tầm còn với nàng, Triệu Đình Nhạc nắm giữ binh quyền, Thánh thượng e rằng khổ vì lão từ lâu .

 

Nàng ánh trăng bên ngoài, ngày mai là dọn nhà , Tiêu Tầm lúc vẫn còn ở thư phòng, Lâm Thu Nhiên mang đến thư phòng, để Thang Viên canh chừng Tiêu Tầm uống thu-ốc xong, những việc khác nàng quản nữa, đưa Thang Viên về chính ốc.

 

Chuyện trong triều nàng giúp gì, gây thêm phiền phức cho Tiêu Tầm là .

 

Đồ đạc trong phòng thu dọn gần xong, sáng mai chuyển một chuyến.

 

Bên ngoài gió lạnh rít gào, hôm nay vẫn là mồng tám tháng Chạp, cảm giác như sắp tuyết rơi.

 

Tuyết ở kinh thành thật nhiều.

 

Thang Viên vẫn ngủ, buổi tối nó ăn nhiều, Lâm Thu Nhiên buổi tối nấu cháo bát bảo, bên trong đủ loại đậu nhừ tơi mềm mịn, vị ngọt vặn, kèm theo vài món xào thanh đạm.

 

Còn rau xanh nữa, đây là do trang hộ gửi đến, bên đó nhà kính, thường xuyên thể gửi rau đến.

 

Mùa đông ăn chút rau xanh tươi rói, thật là mới mẻ ngon miệng.

 

Tuy nhiên trong lòng Tiêu Tầm chuyện nên ăn quá nhiều.

 

Lâm Thu Nhiên thở dài trong lòng, nàng sắc trời bên ngoài, thấy giờ còn sớm, dỗ Thang Viên ngủ , đó để nha trông coi, tới thư phòng.

 

Trong thư phòng, Tiêu Tầm đang tội trạng của Triệu Đình Nhạc, tội trạng còn tìm chứng cứ, đây là việc nhẹ nhàng gì.

 

Nếu là của , đại khái sẽ những chuyện cho đầu óc choáng váng, nhưng hiện giờ bình tĩnh.

 

Triệu Đình Nhạc hiện đang Tưởng đại nhân, Triệu Tiến Sơn, Triệu đại nhân đàn hạch, những gì thể là thu thập bằng chứng, giao cho Đại Lý Tự.

 

Tiêu Tầm cũng từng là binh lính trướng Triệu Đình Nhạc, hiện giờ chức quan vẫn ở lão .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-173.html.]

Triệu Đình Nhạc phong tước Công nhất đẳng, là lão thần từ thời Tiên đế, Tân đế mới lên ngôi vài năm, lúc Triệu Tiến Sơn tra án ít triều thần bảo cử Triệu Đình Nhạc, khi hồi kinh càng Triệu Đình Nhạc bao năm qua lao khổ công cao, căn bản thể lay chuyển.

 

Tiêu Tầm từ bữa tối ở thư phòng những thứ , nhưng cho đến khi Lâm Thu Nhiên cũng bao nhiêu.

 

Chàng tuy sách chữ, nhưng phần lớn thời gian đều ở chiến trường, chữ , cũng chậm.

 

Lâm Thu Nhiên bưng đồ ăn :

 

“Ta nấu mì sợi gà, bữa tối chẳng ăn bao nhiêu, ăn thêm một chút hãy tiếp.

 

Ăn trôi cũng ăn một chút, ngày mai còn dọn nhà, hiện giờ nên là ý khí phong phát, thánh quyến đang nồng, đừng để đường vì đói mà ngất xỉu.

 

Trong lòng lo lắng, nhưng để ngoài ."

 

Tần lão phu nhân dạy, năng việc giữ một phần, giấu ba phần, trong chuyện cũng nên như .

 

Tiêu Tầm gật đầu, đặt b.út xuống, bưng bát lên, định ăn thật nhanh cho xong, nhớ đến lời Lâm Thu Nhiên , liền chậm rãi ăn hết bát mì sợi gà.

 

Chương 105 Chuyện khó

 

Bụng Tiêu Tầm quả thực chút trống rỗng, đợi ăn xong, Lâm Thu Nhiên mang bát đũa ngoài , còn từ trong rương lấy một cuốn sách, tư thế thức cùng một lát.

 

Tiêu Tầm thấy thì ngẩn , :

 

“Giờ còn sớm nữa, nàng về ngủ ."

 

Lâm Thu Nhiên xuống, mở sách xem, nàng :

 

“Cũng vội, ở bên một lát ."

 

Tiêu Tầm bàn việc, Lâm Thu Nhiên bên cạnh chiếc bàn nhỏ xa cửa sổ sưởi ấm xem sách, trong phòng yên tĩnh, ngay cả tiếng nàng lật sách cũng nhẹ.

 

Hai cách xa, dù phòng cũng chỉ lớn bấy nhiêu, một cúi đầu chữ, một nâng sách chậm rãi , nếu vì chính sự, trông còn mấy phần hương vị năm tháng tĩnh lặng.

 

Lâm Thu Nhiên yên tĩnh, Tiêu Tầm khi manh mối liền ấn ấn chân mày, đó ngẩng đầu về phía nàng.

 

Chỗ nàng đặt hai ngọn đèn, ánh nến vàng vọt, nàng đèn, lông mày so với ban ngày dịu dàng hơn, ngay cả lọn tóc cũng mang ấm.

 

Tiêu Tầm trong lòng họa dung nhan nàng, họa họa nhịn nhớ đến vầng trăng sáng ở Tây Bắc, lúc đ-ánh trận, đôi khi mệt cực kỳ buồn ngủ cực kỳ, sẽ ngẩng đầu một cái.

 

Trăng sáng treo cao, thấy trăng sáng liền nhớ đến nhà.

 

Lâm Thu Nhiên khẽ cúi đầu, bộ sự chú ý đều đặt sách, nhận đang chằm chằm hồi lâu, Tiêu Tầm trong lòng an tâm, dời mắt , cầm b.út tiếp.

 

Lâm Thu Nhiên mười mấy trang sách, đó dậy vận động cổ và thắt lưng, cắt bớt tim đèn trong phòng, hiệu quả rõ rệt, căn phòng lập tức sáng lên hai phần.

 

Nước trong chén của Tiêu Tầm còn nhiều, Lâm Thu Nhiên châm thêm nước cho , , ban ngày uống một chút thể giúp tinh thần tỉnh táo, lúc muộn , uống nữa sợ đêm nay ngủ .

 

Nàng xong những việc trở về, cầm sách lên xem tiếp.

 

Tiêu Tầm dừng dừng, thỉnh thoảng uống một hớp nước, là võ tướng, việc đối với khó, qua bao lâu, đặt b.út sang, Lâm Thu Nhiên vẫn luôn ở đó.

 

Chàng đặt b.út xuống, :

 

“Thu Nhiên, giờ còn sớm nữa, nàng về ngủ ."

 

Lâm Thu Nhiên ngẩng đầu , :

 

“Ta buồn ngủ, cứ bận việc của .

 

Nếu gặp chuyện gì khó khăn, thêm một còn thể bàn bạc một chút."

 

Về phương diện Lâm Thu Nhiên cũng giúp gì khác, thể ở bên cạnh Tiêu Tầm một chút cũng .

 

Tiêu Tầm mấp máy môi, nhưng lời phản đối nào, thực cũng Lâm Thu Nhiên ở đây, nhưng thấy nàng nên về nghỉ ngơi hơn.

 

Chàng gật đầu, ánh mắt vùi trong tấu chương.

 

Năm đó suýt chút nữa mất mạng, chỉ lo lắng đào binh sẽ mang họa cho gia đình, cho nên khi thể xuống giường liền lập tức đuổi kịp quân đội.

 

Sau đó lập công Phó thiên hộ, thuộc hạ trướng Triệu Đình Nhạc, đó nữa thì Tây Bắc đ-ánh trận.

 

Chàng thể coi là nhân chứng, nhưng vật chứng khó tìm, tốn một phen công phu.

 

Triệu Đình Nhạc chiếm đoạt quân công thể tìm thấy bằng chứng, mấy quyết sách sai lầm cũng bằng chứng, chậm rãi mà , vội .

 

Tiêu Tầm Lâm Thu Nhiên một cái, lúc mới cúi đầu chữ.

 

Thời gian chậm rãi trôi qua, bên ngoài màn đêm đen đặc như mực, giấy dán cửa sổ hắt lên bóng cây ở tiền viện, cành cây giang rộng nanh vuốt, chút đáng sợ.

 

Tiếng gió cũng lớn, Lâm Thu Nhiên luôn cảm thấy kinh thành so với Dư An lạnh sớm hơn, tuyết rơi cũng nhiều hơn.

 

Dư An mùa đông buổi trưa chút ấm áp, tuyết rơi tan cũng nhanh, nhưng bên buổi trưa cực kỳ lạnh, tuyết dày, tuyết cũ tuyết mới chồng lên , những chỗ dọn dẹp kịp thời cứng trơn.

 

Kinh thành phồn hoa, nhưng cũng lạnh thấu xương.

 

Buổi tối tiếng gió lớn hơn, đôi khi trong đêm đều thể thấy tiếng gió rít gào.

 

Tuy nhiên ở trong nhà, cũng thấy yên tâm.

 

Tiêu Tầm hồi lâu, mãi đến giờ Tý mới dừng b.út:

 

“Không còn sớm nữa, về , chỗ còn mai tính ."

 

Lâm Thu Nhiên bảo thu dọn đồ đạc, mang về phòng, sáng mai dọn nhà, cái mang theo bên .

 

Từ thư phòng về chính ốc cũng chỉ vài bước chân, nhưng bên ngoài trời lạnh, Lâm Thu Nhiên vươn tay khoác lấy cánh tay Tiêu Tầm.

 

Tiêu Tầm cúi đầu một cái, đây là đầu tiên Lâm Thu Nhiên khoác tay , mặc dù thêm một lát nữa, nhưng bên ngoài đông lạnh , vẫn bước nhanh hơn.

 

Trong phòng thì ấm áp , bọn họ về thì nha liền , Thang Viên ngủ yên , Lâm Thu Nhiên tư thế nào, lúc về vẫn là tư thế đó.

 

Nàng bên cạnh giường một lát, dém chăn cho nó, đại khái là thấy động động tĩnh bọn họ về, Thang Viên động đậy hai cái, mơ mơ màng màng mở mắt, thấy là Lâm Thu Nhiên, gọi một tiếng , còn vùng vẫy dậy xem Tiêu Tầm:

 

“Cha ạ?"

 

 

Loading...