Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:00:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần thị sợ Lâm Thu Nhiên điều gì, lấy cớ mệt mỏi nên xin về .

 

Lâm Thu Nhiên quả thực chút nghi hoặc, nếu lão phu nhân là bậc tiền bối, quan tâm vài câu cũng là lẽ thường.

 

cho dù là , dò hỏi chuyện nhà khác cũng phần đường đột.

 

Mãi đến khi yến tiệc kết thúc, Lâm Thu Nhiên vẫn còn suy nghĩ về chuyện , nàng luôn cảm thấy Tần phu nhân quan tâm đến Tiêu gia, quan tâm đến Thang Viên, mà hôm nay càng quan tâm đến Tiêu Tầm hơn.

 

Về đến nhà, Lâm Thu Nhiên phân phó Lâm Hạ:

 

“Mấy ngày Tần lão phu nhân tặng một bộ trang sức, tìm đây cho ."

 

Chương 103 Rút tơ

 

Bộ trang sức đó khi mang về, Lâm Thu Nhiên sai nha mang đến tiệm kim hỏi thăm, đó là loại vàng lục miêu nhãn (mắt mèo xanh lá), vốn cực kỳ quý giá, góp đủ một bộ càng khó đắc, nàng dịp nào để đeo loại trang sức nên vẫn luôn cất trong tư khố.

 

Lúc Lâm Thu Nhiên chợt nhớ , lấy kỹ một chút.

 

Nàng vốn yêu thích trang sức, ngày thường cũng tự mua sắm.

 

Tuy nhiên, bộ trang sức đầu tiên của nàng khi đến nơi , nên tính là đôi vòng tay vàng và đôi khuyên tai vàng đào ở mảnh vườn rau tại Tiêu gia thôn.

 

Sau đó vì để mua nhà nên đem cầm cố, tính cả chiếc hộp đựng trang sức tổng cộng bán ba mươi bảy lượng bạc.

 

Khi đó Lâm Thu Nhiên cứ ngỡ là do Tôn thị chôn xuống, nhưng sự thực , đó nàng nghĩ đất nhà đào thì là của , thêm vật để lâu, trong thôn thấy ai tìm kiếm nên nàng đem cầm.

 

Tôn thị còn với nàng, tiền thì mua .

 

Năm đó đón Tết, Lâm Thu Nhiên mua vòng vàng cùng các loại trang sức, đó cứ mỗi dịp lễ tết sắm sửa thêm, ngày thường gặp món nào yêu thích cũng sẽ mua về.

 

Hiện tại trong hộp trang điểm của nàng ít trang sức, vàng bạc ngọc thạch đều đủ cả, bộ năm xưa chỉ dùng để ứng phó lúc ngặt nghèo, bán thì cũng bán , Lâm Thu Nhiên từng luyến tiếc, dù bây giờ tiền cũng nghĩ đến việc chuộc .

 

nay ngẫm , tiệm trang sức ở Dư An bán vòng vàng đều tính theo giá vàng cộng thêm tiền công, nhưng món đồ ngay cả chiếc hộp cũ cũng thể bán giá cao như , bản giá trị của nó chắc chắn đắt hơn vài phần, tiệm cầm đồ ngốc, thể ăn thua lỗ.

 

Trong một ngôi làng nhỏ, tại xuất hiện thứ quý giá đến nhường ?

 

Trong đầu Lâm Thu Nhiên hiện lên vài tia suy nghĩ, nhưng thể nắm bắt .

 

Nàng xem bộ trang sức mà Tần phu nhân tặng, lẽ sẽ điều gì đó.

 

Lâm Hạ lấy đồ, Lâm Thu Nhiên trong phòng uống chậm rãi chờ đợi.

 

Bên ngoài trời quang mây tạnh, nếu đang là tháng Chạp thì thể ngoài ngắm cảnh dạo chơi, đương nhiên cũng những sợ mệt sợ lạnh, Thang Viên và Tiêu Tầm hôm nay đến trạch viện mới , xe ngựa nàng dùng, cũng hai cha con đường lạnh .

 

Thang Viên hiện giờ bám Tiêu Tầm, hài t.ử hiếu động, Tiêu Tầm giỏi võ nghệ, đặc biệt là mới gặp nên nhịn mà nuông chiều, Thang Viên tự nhiên là yêu thích.

 

trông nom hài t.ử, Lâm Thu Nhiên cũng nhẹ nhõm nhiều.

 

Rất nhanh, Lâm Hạ mang chiếc hộp đến.

 

Ngày đó Lâm Thu Nhiên chỉ liếc qua vài cái, dù nàng cũng trang sức, món đồ dù quý giá nhưng đối với nàng cũng đến mức hiếm lạ tới mức ngày ngày chiêm ngưỡng phụng thờ.

 

Lâm Thu Nhiên vội mở , mà đặt chiếc hộp lên bàn, tiên quan sát vẻ ngoài.

 

Hôm nay , càng thấy chiếc hộp cổ kính đại khí.

 

Bên chạm trổ hoa văn tinh xảo, chất liệu cực , đối diện với ánh nắng ngoài cửa sổ , thể thấy bên những đường vân vàng quấn quýt, lấp lánh tỏa sáng.

 

Lâm Thu Nhiên nhớ rõ, năm đó chiếc hộp cũng hoa văn, chẳng qua khi đó nàng nghĩ chiếc hộp cũng đáng giá nên từng kỹ.

 

Hoa văn Lâm Thu Nhiên cảm thấy chút quen mắt, nhưng chiếc hộp năm xưa trông như thế nào nàng còn nhớ rõ lắm, chỉ bên dát vàng nên giá tiền mới đắt.

 

Nếu thực sự là chiếc hộp tương tự, và đúng như nàng suy đoán... thì việc Tần phu nhân đột nhiên nàng bằng con mắt khác, lão Hầu gia cứ đuổi theo Thang Viên, Tần phu nhân mấy nhắc đến Tiêu Tầm, còn dò hỏi chuyện của Tiêu gia, tất cả đều thể giải thích .

 

Nhìn từng chuyện một thì vẻ quan hệ gì, nhưng khi nối với , thể xâu chuỗi thành một mạch.

 

Lâm Thu Nhiên mở hộp , trang sức bên trong nàng xem qua từng món, thấy gì lạ lùng.

 

Cất trang sức xong, nàng khép hộp , cẩn thận quan sát bên ngoài, một mặt cảm thấy thể tin nổi, một mặt thấy đang nghĩ ngợi lung tung.

 

Làm thể chuyện như chứ, nhưng nếu vì thế, tại Tần phu nhân đối đãi với nàng như , từ lúc mới đến kinh thành cho đến tận bây giờ, nếu nhờ Tần phu nhân, Lâm Thu Nhiên đường vòng bao nhiêu lâu.

 

Năm đó Lâm Thu Nhiên mới xuyên đến thế giới , chỉ đến Tiêu Đại Thạch và Tôn thị, cùng lão trạch bên phân gia, những chuyện khác đều rõ, nàng cứ thế m.a.n.g t.h.a.i hài t.ử, cùng Tôn thị và Tiêu Đại Thạch trải qua ngày tháng.

 

Sau đó Tiêu Tầm trở về, chỉ là thỉnh thoảng cảm thấy Tiêu Tầm tướng mạo quá , quá giống Tôn thị và Tiêu Đại Thạch.

 

Quả thực là quá giống, nhưng nếu chỉ vì thế mà nghi ngờ Tiêu Tầm con ruột của hai thì cũng cho lắm.

 

Lâm Thu Nhiên vuốt ve chiếc hộp, nếu thật sự con ruột, thần sắc cẩn thận nhiệt thành của Tần phu nhân, đại khái Tiêu Tầm chính là hài t.ử của một nhà thích nào đó trong phủ An Dương Hầu.

 

Giống như những thế gia , nhà ai hài t.ử mà chẳng nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

 

Nếu chẳng may thất lạc, sớm đại trương kỳ cổ mà tìm kiếm , tuyệt đối sẽ giống như Tần phu nhân lúc , bộ dạng hỏi mà chẳng dám hỏi.

 

Đã thất lạc, cực kỳ khả năng năm đó xảy chuyện gì, bất đắc dĩ mới đưa , bằng thì điều gì cố kỵ mà tìm chứ?

 

Lại ai đang yên đang lành ở kinh thành ở, chạy đến nơi như Tiêu gia thôn .

 

Nếu như Tiêu Tầm tòng quân lập công, Lâm Thu Nhiên đại khái sẽ Tư Châu , chứ đến kinh thành.

 

Lâm Thu Nhiên khép hộp , những thứ đều là nàng bằng suy đoán, lẽ chỉ đơn giản như lời Tần phu nhân , nàng và Thang Viên hợp nhãn duyên của lão nhân gia mà thôi.

 

Lâm Thu Nhiên cúi đầu chiếc hộp một cái, dời mắt .

 

Nàng Thang Viên, hiện giờ Tiêu Tầm cũng phong tước, ngày tháng an mỹ mãn, sắp tới Thang Viên học, Kim Đỉnh Lâu cũng khai trương ở kinh thành... thứ đều đang khởi sắc.

 

Nàng nên quản những chuyện , bất kể , đều nên coi như mới .

 

Lâm Thu Nhiên khép hộp :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-171.html.]

“Lâm Hạ, mang đồ trả về khố phòng ."

 

Lâm Hạ gật đầu, định cầm chiếc hộp lên thì Lâm Thu Nhiên :

 

“Thôi, cứ đặt lên bàn trang điểm , hưng hứa còn dùng đến."

 

Lâm Thu Nhiên suy nghĩ một chút, vẫn dậy khoác thêm áo choàng về phía Thọ An Đường.

 

Nắng , Tôn thị đang cửa sổ thêu hoa, miệng ngân nga điệu hò đặc trưng của vùng Dư An, cách chân bà xa đặt một chậu than, lò cũng đang đốt, trong phòng ấm áp.

 

Tôn thị mặc trung y, bên ngoài khoác một chiếc áo ghi lê bông, xếp bằng, tư thế thong dong.

 

Thấy Lâm Thu Nhiên đến, Tôn thị :

 

“Mau , con xem mẫu thêu , ngoài thấy khác mặc qua nên thêu thử, con thường xuyên ngoài, thêm mấy bộ y phục mới ."

 

Lâm Thu Nhiên nghiêng một cái, nàng còn thấy những nếp nhăn khuôn mặt Tôn thị, mặt còn mấy vết đồi mồi nhỏ.

 

Mấy năm nay dáng vẻ Tôn thị đổi mấy, b-éo lên một chút, trông cũng trẻ hơn, nhưng mặt xuất hiện vài vết đốm, tuổi ai cũng sẽ .

 

Trên đầu bà cũng tóc bạc, ở nhà ăn vận đơn giản, một chiếc trâm ngọc dương chỉ b.úi tóc, đeo một chiếc băng đô đính đ-á mã não, trông đại khí.

 

Lâm Thu Nhiên thở dài trong lòng:

 

“Rất ạ, nhưng cũng chú ý đôi mắt, thêu quá lâu ."

 

Tôn thị:

 

“Ta mà, ban ngày cũng việc gì nên thêu thùa chút đỉnh, tay chân chậm chạp, cả buổi trời chẳng đưa mấy mũi kim."

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu, thuận thế xuống:

 

“Cũng thư đến nơi , cha mau ch.óng qua đây, cũng bạn bầu bạn."

 

Nàng việc của nàng, Tiêu Tầm việc của Tiêu Tầm, Thang Viên sắp học , phủ rộng lớn thế , cũng chỉ việc mới tiêu mòn thời gian.

 

Tôn thị:

 

“Cha con việc lề mề, chắc là sắp đến , chỉ sợ lão kéo theo lương thực nọ qua đây, trong thư con dặn kỹ chuyện ?

 

Kinh thành cái gì mà chẳng mua , tuyệt đối đừng mang lương thực vụ thu qua đây.

 

Có khi lão còn mang theo rau củ gì đó, sợ một đường chịu thiệt."

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Chuyện con quên mất, còn một chuyện nữa cũng quên."

 

Tôn thị dừng động tác, về phía Lâm Thu Nhiên, Lâm Thu Nhiên thôi:

 

“Phía lão gia con nhờ cha gặp Lý chính, thể bỏ tiền trang hoàng từ đường trong thôn, sửa đường, kính trọng tộc lão việc cho thôn là lợi, chỉ sợ ở lão trạch bám lấy.

 

Tuy rằng ở Dư An cách kinh thành xa xôi, nhưng con vẫn sợ ảnh hưởng đến phu quân..."

 

Tôn thị “chát" một tiếng đặt khung thêu xuống:

 

“Họ còn dám mặt mũi đó, lấy cái gan lớn như !"

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu:

 

“Vâng ạ, lúc truyền tin về báo Tiêu Tầm còn, lúc lo liệu tang sự bên lão trạch một ai cũng lộ mặt, mãi đến khi chúng dọn lên huyện thành mới vội vàng chạy tới.

 

Thế nhưng tới nơi đến cả lễ mừng tân gia cũng , còn bắt chúng bày biện cơm nước, một đám hùng hổ, nào coi chúng ."

 

Nhắc đến chuyện Tôn thị liền đầy bụng bất mãn:

 

“Nếu họ thật sự dám bám lấy, nhất định lý với họ một phen!

 

Chẳng lẽ cứ trâu ngựa, nô bệ cả đời cho mụ mới ?"

 

Tiêu Đại Thạch thường xuyên về Tiêu gia thôn, riêng tư trợ cấp Tôn thị rõ, nhưng nếu bám lấy mà gây ảnh hưởng đến tiền đồ của Tiêu Tầm, Tôn thị dù thế nào cũng đáp ứng.

 

chịu đựng Bạch thị mài xéo bao nhiêu năm, mới mấy ngày thái bình, Tôn thị :

 

“Nếu dám lấy chữ Hiếu đè , sẽ đem tất cả những chuyện thất đức lão gia bấy lâu nay phơi bày hết, cùng lắm thì nhận Tiêu Tầm là con trai nữa, để xem mụ còn dám giở giọng với ai.

 

Năm đó chê đẻ, việc gì trong nhà cũng đổ lên đầu , vất vả lắm mới phân gia , nhặt Tiêu Tầm về chịu nhận đứa cháu , còn cái gì mà nuôi dưỡng một con sói mắt trắng?

 

Không cũng xong mà cũng , Tiêu Tầm lớn lên từng ăn một hạt gạo nào của lão trạch, để xem mụ dám gì!"

 

Tim Lâm Thu Nhiên đ-ập thình thịch, Tôn thị như , đại khái là giấu giếm nguyên , vả trong thôn xảy chuyện gì, truyền một tiếng là ai cũng .

 

Những chuyện Lâm Thu Nhiên từ lúc đến đây từng hỏi qua, tự nhiên là , trong nhà chỉ một hài t.ử, ai mà nghĩ đến chuyện con ruột .

 

Cũng chẳng trách, năm đó tin t.ử trận của Tiêu Tầm truyền về, Tôn thị và Tiêu Đại Thạch đều khuyên nàng nên bỏ hài nhi để tái giá.

 

Nếu là con ruột, đại khái dù ch-ết cũng giữ lấy huyết mạch.

 

Thời đại coi trọng nuôi con phòng lúc tuổi già, Tiêu Tầm còn, tôn nhi cũng chẳng ruột rà, con dâu mới cưới tính tình còn rõ, hai họ cần phụng dưỡng lúc lâm chung, ở quê dựa dẫm , nên mới tạo điều kiện cho nàng.

 

Nếu Lâm Thu Nhiên là Tôn thị, cũng sẵn lòng chuẩn của hồi môn cho nàng xuất giá, nhận nàng con gái, ít nhất cũng lo liệu hậu sự cho .

 

Nếu cưỡng ép giữ , hai còn, Lâm Thu Nhiên nếu quản, hài t.ử cũng sẽ chịu khổ chịu nạn.

 

Tất nhiên, Lâm Thu Nhiên sẵn lòng để hài t.ử, cũng là vì thấy tính tình hai tệ, trong nhà nàng thể chủ, so với việc về nhà đẻ tái giá nuôi con khác, đương nhiên vẫn là nuôi con hơn.

 

Tôn thị khổ cực, nay cũng coi như khổ tận cam lai, Lâm Thu Nhiên :

 

“Tiêu Tầm thấu đáo việc, con nhờ cha chuẩn quà cáp cho Lý chính và tộc lão, họ đều hạng mù quáng, cứ yên tâm ạ."

 

 

Loading...