Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 163
Cập nhật lúc: 2026-03-11 19:56:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nàng phản ứng cũng nhanh, từ từ nhích về chỗ cũ.
Lâm Thu Nhiên suy nghĩ một chút:
“Xin phong vội, sắp tết , cáo mệnh đêm giao thừa còn nhập cung ?”
Nếu như cung, thì Lâm Thu Nhiên vẫn chuẩn sẵn sàng, bên phía Tôn thị từng hỏi qua, nhưng ngay cả An Dương Hầu phủ còn thích , tưởng tượng thôi cũng thấy sợ.
Tiêu Tầm gật đầu:
“Ừm, tham gia cung yến.”
Lâm Thu Nhiên:
“Vậy thì đợi , cái vội , còn ban thưởng trạch viện nữa , tuy rằng căn nhà hiện giờ đang ở là mua, nhưng sân viện lớn nhiều, đủ để ở .”
Nếu như ban thưởng căn lớn hơn, thì chuyển qua đó.
là hoàng thượng ban thưởng, bất kể lớn nhỏ đều nên cảm ân đức mà lập tức dọn ở chứ.
Nói đến chuyện , Tiêu Tầm đều quên hỏi:
“Sao tới kinh thành ?”
Lâm Thu Nhiên như , bức thư gửi khi khởi hành đại khái là nhận , nàng :
“Thang Viên năm nay bốn tuổi, sang năm là đến tuổi vỡ lòng học .
Hồi Tu châu Tri châu Triệu đại nhân , thư viện ở kinh thành và Tu châu , cộng thêm trong nhà tích góp chút tiền, nên trực tiếp tới kinh thành luôn.”
Suy nghĩ một chút, Lâm Thu Nhiên bồi thêm một câu:
“Hơn nữa, nếu còn sống, chắc chắn sẽ từ kinh thành trở về, như thể gặp sớm hơn một chút.”
Ánh nến khẽ lay động, Tiêu Tầm :
“Vậy sớm ngóng một chút, sớm lo liệu xong chuyện .”
Đối với Thang Viên Tiêu Tầm vẫn hiểu rõ lắm, nhưng bé năng lưu loát, cũng hiểu chuyện.
Tiêu Tầm cách Lâm Thu Nhiên qua, đứa trẻ lúc đang ngủ là say sưa ngon giấc.
Lâm Thu Nhiên gật đầu, vốn dĩ nàng còn dự định nhờ Định Bắc Hầu phu nhân lo liệu, hiện giờ Tiêu Tầm, để Thang Viên học chắc chắn thuận tiện hơn nhiều.
Nàng còn cho An Dương Hầu phủ lão phu nhân một bức thư để cảm ơn nữa.
Đại quân trở về là An Dương Hầu phủ lão phu nhân cho nàng , lý nên cảm ơn, gửi thêm chút lễ vật, mối quan hệ nhân mạch xử lý cho , thể thất lễ .
Chuyện Lâm Thu Nhiên với Tiêu Tầm, đang suy nghĩ thì Tiêu Tầm đưa tay vỗ vỗ nàng:
“Ngủ , chuyện khác sáng mai hẵng .”
Lâm Thu Nhiên gật đầu, cơn buồn ngủ ập đến, nàng nhanh ch.óng ngủ say.
Giường lò rộng, cả gia đình ba thành hàng, Tiêu Tầm còn nắm lấy tay Lâm Thu Nhiên.
Ngày thứ hai, Tiêu Tầm mở mắt , liền chạm đôi mắt to của Thang Viên, trời vẫn sáng hẳn, ánh nến le lói, hai cha con đối mắt chớp chớp, Tiêu Tầm định mở miệng, Thang Viên liền đặt ngón tay lên miệng:
“Suỵt, nương con vẫn tỉnh.”
Chương 97 Cha con
Hơi nóng từ mũi Thang Viên phả hết lên mặt Tiêu Tầm, cảm thấy ngứa ngáy.
Ở cách gần, Tiêu Tầm quan sát kỹ Thang Viên, mắt và miệng bé giống Thu Nhiên, lúc chắc chắn cũng giống hình trăng khuyết.
Đứa trẻ mềm mềm ấm áp, cứ thế bò ở giữa Lâm Thu Nhiên và .
Mặc áo lót, tay chân đều lộ ngoài.
Vốn dĩ là dùng hai tay chống, hiện giờ một tay chống, tay bảo Tiêu Tầm chuyện.
Tiêu Tầm đưa tay sờ sờ tay Thang Viên, Thang Viên nhanh ch.óng cảm thấy khó chống đỡ nổi, Tiêu Tầm vén chăn lên, thuận thế bế bé trong lòng .
Thang Viên cảm thấy xoay qua xoay , bé chuyện, Tiêu Tầm cũng hiệu suỵt một cái.
Tay Tiêu Tầm thon dài, tay còn vết nứt nẻ do lạnh, Thang Viên chớp chớp mắt, ánh mắt bàn tay cha thu hút, hơn nữa bé càng sợ nương thức giấc sẽ mắng, nên bịt miệng lời nào, ngoan ngoãn sấp Tiêu Tầm.
Tiêu Tầm dém chăn, Thang Viên kinh ngạc, nhỏ giọng :
“Trong ấm áp quá , cha ngủ ở phía ngoài cũng thấy lạnh .”
Thang Viên nhúc nhích, tìm một tư thế thoải mái.
Cậu bé vốn tưởng Tiêu Tầm là cứng ngắc như mặc giáp sắt , nhưng ng-ực mềm mềm đàn hồi, chẳng cứng chút nào.
Thang Viên sấp Tiêu Tầm, cằm tì vai Tiêu Tầm.
Cậu bé cứ thế một lát, cảm thấy cực kỳ ấm áp, tự chủ mà dán tai Tiêu Tầm gọi một tiếng:
“Cha.”
Thang Viên từng hỏi Tiêu Tầm là cha , nhưng từng đường đường chính chính gọi một tiếng.
Tiêu Tầm cũng ép bé, tự nợ đứa trẻ nhiều, mấy gặp lúc Thang Viên mới chào đời bé cũng quên , tính .
Tiêu Tầm cũng thể đứa trẻ gần gũi với , chút sợ hãi, cứ ngỡ mất mấy ngày mới , ai ngờ hôm nay Thang Viên gọi .
Đây là buổi sáng sớm, Tiêu Tầm mới tỉnh, Thang Viên mềm mại sấp , gọi là cha.
Cổ họng như một cục bông chặn , nhất thời nên lời, Thang Viên khẽ đẩy một cái, nhỏ giọng hỏi:
“Con gọi cha thưa ạ?”
Tiêu Tầm trầm giọng ừ một tiếng.
Thang Viên nhịn mà , gọi một tiếng cha, Tiêu Tầm đáp.
Mắt Thang Viên ngày càng sáng, dần dần cong thành hình trăng khuyết.
Tiêu Tầm đưa tay , xoa xoa đầu Thang Viên.
Thang Viên cảm thấy ngứa, bé dụi dụi tai.
Tiêu Tầm ôm ôm bé, đứa trẻ dường như bù đắp hết tất cả những tiếng gọi từng gọi trong mấy năm qua, cứ gọi mãi thôi, Tiêu Tầm cứ đáp mãi, cảm thấy thật với đứa trẻ.
Thang Viên chơi vui vẻ, Tiêu Tầm mà lòng càng thêm nghẹn ngào.
Thang Viên còn kinh ngạc :
“Cha ơi, mắt cha đỏ thế ạ?”
Cậu bé đỗi ngạc nhiên, quên mất cả việc hạ thấp giọng.
Tiêu Tầm lắc đầu:
“Không .”
Thang Viên hỏi thêm nữa, bé ngoan ngoãn sấp ng-ực Tiêu Tầm, đó sực nhớ , nương thức giấc nhỉ.
Thang Viên ngẩng đầu một cái, bên ngoài trời vẫn sáng hẳn, Lâm Thu Nhiên vẫn đang ngủ.
Thang Viên thở phào nhẹ nhõm, sấp xuống.
Lâm Thu Nhiên nhắm mắt giả vờ ngủ, nàng chỉ là đang ngủ chứ ngủ ch-ết , hai cha con cử động chuyện, thể tỉnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-163.html.]
Chỉ là, nàng phiền, nên cứ giả vờ ngủ tỉnh.
Nàng Thang Viên nhớ Tiêu Tầm, cũng ngưỡng mộ Anh tỷ nhi cha bế cha dỗ, hôm qua cuối cùng cũng gặp , bé gần thấy sợ.
Tình cảm từ từ bồi đắp, nàng giúp trông coi , Tiêu Tầm phân biệt chính phụ, thể cận nhiều hơn, Thang Viên sẽ thất vọng.
Hơn nữa Tiêu Tầm kiểu cha mà thương con, Tiêu Đại Thạch từng qua chuyện thương cháu thương con, bế cháu bế con như .
Cứ thế đợi thêm một lát nữa, Lâm Thu Nhiên mới vẻ mới tỉnh.
Thang Viên mừng rỡ :
“Nương tỉnh ạ!”
Cậu bé và Tiêu Tầm ngủ chung một chăn, chỉ lộ một cái đầu, lưng bé dán ng-ực Tiêu Tầm, một lớn một nhỏ ngay ngắn nàng.
Lâm Thu Nhiên mỉm :
“Sao con qua chỗ cha thế .”
Thang Viên :
“Con tỉnh thì thấy đều tỉnh, nên con qua đây.”
Cậu bé dám phiền Lâm Thu Nhiên, nhưng dám nhõng nhẽo với Tiêu Tầm, nếu Lâm Thu Nhiên thức giấc, Lâm Thu Nhiên chắc chắn sẽ mắng bé, nhưng cha bé những mắng mà còn ôm bé chăn, còn trêu bé chơi nữa.
Thang Viên cảm thấy cha thật là .
Thang Viên :
“Nương ơi, đừng cha trông cứng ngắc thôi, nhưng sờ mềm mềm ạ!”
Tiêu Tầm ngẩn , Lâm Thu Nhiên cũng ngẩn , nhưng Thang Viên vẫn đang tiếp:
“Thật đó, ng-ực mềm mềm lắm ạ.”
Tiêu Tầm bịt miệng Thang Viên :
“Thực cũng cứng lắm, nhưng dùng lực mới cứng .”
Thang Viên gạt tay Tiêu Tầm , hiếu kỳ :
“Vậy cha dùng lực , cho con sờ thử xem!”
Lâm Thu Nhiên dời mắt , hai cha con nô đùa, nàng dậy mặc áo, bên trong mặc trung y, bên ngoài còn khoác thêm đồ khác:
“Thang Viên, quậy nữa, đến lúc chải chuốt ăn cơm .”
Nàng với Tiêu Tầm:
“Chàng cũng thế, nó gì là theo nấy .”
Tiêu Tầm gật đầu, cúi đầu một cái, ng-ực Thang Viên kéo mở một mảnh.
Hắn khép vạt áo, thực cũng tại , vội vàng bế đứa trẻ lên:
“Không quậy nữa, đến lúc dậy .”
Tiêu Tầm định gấp chăn , đó cất tủ lò, trong nhà nha , nhưng chuyện nhỏ tự thể .
Mắt Thang Viên đảo tròn một vòng, bộ trèo xuống, Lâm Thu Nhiên :
“Nó tự gấp chăn, đừng giúp, gấp cái của là .”
Thang Viên hiểu, hỏi:
“Tại ạ?
Nương ơi, cái của con cũng thể để cha gấp mà.”
Lâm Thu Nhiên trả lời câu hỏi , mà :
“Con cùng cha , nếu một cha sẽ thấy chán lắm đó.”
Thang Viên đầu Tiêu Tầm, Tiêu Tầm mỉm :
“Cha một gấp ba cái, bận xuể, Thang Viên giúp một tay .”
Thang Viên ừ một tiếng, nếu thì bây giờ, nương quản, thì bé chẳng lẽ cùng .
Tiêu Tầm cảm thấy Lâm Thu Nhiên lợi hại, nếu là , đại khái sẽ con hỏi cha con xem quản , đương nhiên cũng dám quản.
Thang Viên lời, quậy phá, chăn cũng gấp nhanh.
Lâm Thu Nhiên mặc y phục chỉnh tề, đợi khi hai cha con dọn dẹp xong, gọi nha chải đầu cho .
Hôm nay Lâm Thu Nhiên chọn trang sức đơn giản mộc mạc, trong gương đồng, nàng với một nha khác:
“Ngươi xem lão thái thái tỉnh , nếu tỉnh thì mời qua dùng cơm.”
Hôm qua Tôn thị ngủ một , cũng quen , lúc ăn cơm còn hỏi han một chút.
Tôn thị qua mất một lát, Lâm Thu Nhiên liền chải chuốt rửa mặt, đợi khi xong xuôi, tiện thể thư phòng thư cho An Dương Hầu phủ lão phu nhân.
Đợi khi lo liệu xong những việc , Thang Viên rửa xong , Tôn thị cũng qua tới.
Mặt Tôn thị mang theo ý , trông tinh thần khá .
Lâm Thu Nhiên hỏi:
“Mẹ tối qua ngủ ạ?”
Tôn thị:
“Rất , cả đêm mơ, ấm ấm áp áp.”
Bà xong ngoài cửa sổ, Tiêu Tầm đang ở trong sân dạy Thang Viên luyện võ.
Lâm Thu Nhiên lúc mới qua cũng thấy .
Thang Viên quấn c.h.ặ.t mít, đang tấn.
Tiêu Tầm thói quen luyện võ, nhưng trông giống như lớn đang luyện võ, còn đứa nhỏ ở bên cạnh phá đám hơn.
Có lúc Thang Viên vững, Tiêu Tầm còn vươn tay đỡ một cái.
Cảnh tượng như dường như đỗi bình thường, chính là cha đưa con trai luyện võ, nhưng Tôn thị vẫn đến say sưa ngon lành.
Lâm Thu Nhiên cũng xem một lát, lúc mới gọi Tôn thị:
“Mẹ, đến giờ ăn cơm .”
Tôn thị mỉm , gọi hai cha con:
“Được , đừng luyện võ nữa, ăn cơm thôi.”
Trên bàn ít đồ ăn, thứ mua từ bên ngoài, cũng thứ nhà bếp từ sáng sớm.
Những món chính là những món thường ăn ở Dư An như bánh bao, sủi cảo lớn, hoành thánh.
Có nấu cháo, là cháo thịt nạc trứng bắc thảo vị mặn, món Lâm Thu Nhiên thích uống.
Còn những món ăn đặc trưng của kinh thành, quẩy rán giòn...
Tuy nhiên Lâm Thu Nhiên bọn họ ăn mấy quen, thường ngày cũng bày , hôm nay là để cho Tiêu Tầm nếm thử.