Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:26:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi dùng bữa xong, Triệu Hưng và Lục Phàm thu dọn bát đũa.
Sử chưởng quỹ rời ngay, ông cần kiểm kê sổ sách tháng , sẵn tiện cùng Lâm Thu Nhiên ký văn thư chia hoa hồng.”
Những việc vốn dĩ nên từ hôm qua, nhưng hôm qua thợ đến, Sử chưởng quỹ dẫn họ xem qua cách bố trí tầng hai của thực quán, cả tầng một nữa.
Họ bàn bạc kỹ, sẽ đóng ốp chân tường tương tự như tầng hai.
Bàn ghế vẫn dùng loại cũ, nhưng đèn đuốc đều mới, trần nhà và sàn nhà cũng , đồng bộ màu sắc với tầng hai.
Hơn nữa, trang hoàng bên ngoài khí phế hơn một chút, cho dáng một tòa lầu.
Suốt buổi sáng nay Sử chưởng quỹ vẫn bận rộn với những việc , cuồng như con .
bắt đầu từ tháng , bận rộn việc thực quán cũng là vì chính ông, bởi vì thực quán kiếm càng nhiều thì tiền ông nhận cũng càng nhiều.
Sử chưởng quỹ còn mong mỏi bên cạnh sớm ngày trang hoàng xong để khai trương hơn cả Lâm Thu Nhiên.
Ông còn thúc giục Triệu Quảng Tài mau ch.óng tìm , nếu bên cạnh sửa xong mà đầu bếp thì ba Lâm Thu Nhiên cũng bận xuể.
Vì Lâm Thu Nhiên mà quan hệ giữa ông và Triệu Quảng Tài ngày càng , hai tuổi tác tương đương, tính tình hợp , thỉnh thoảng còn hẹn ngoài uống r-ượu.
Triệu Quảng Tài đương nhiên cũng nhanh lên, tìm ông mới tiền hoa hồng, nhưng tìm thích hợp mới .
Lâm Thu Nhiên nữ t.ử tầm mười lăm mười sáu tuổi, nhỏ quá lấy, tính tình thành thật, nhất là đây từng nấu ăn, tìm như cũng khó.
Phu dịch thì gấp, Triệu Quảng Tài cũng vội vàng tìm.
Lâm Thu Nhiên còn một thiếu niên tuổi nhỏ một chút, việc cũng chẳng dễ dàng gì.
Nơi thâm sơn cùng cốc bán con gái, nhưng nơi nghèo đến mấy cũng coi con trai là bảo bối, trong nhà dù ăn đất cũng nỡ bán con trai .
Trừ phi là những nhà sa sút bán nô, hoặc là trẻ con sinh từ nô tịch, tự nhiên vẫn mang nô tịch, nhưng hạng thường ở trong các gia đình đại hộ tiểu sai.
Lại còn yêu cầu phẩm hạnh , tuổi quá lớn, trong một sớm một chiều thật sự chọn thích hợp.
Đợi mãi cho đến mồng sáu, Triệu Quảng Tài cuối cùng cũng tìm ý.
Sáng mồng sáu, ông dẫn đến cho Lâm Thu Nhiên hai cô gái và một trai, đều tầm mười lăm mười sáu tuổi.
Họ g-ầy yếu như lúc Lâm Đông, Lâm Hạ mới đến, gương mặt trắng trẻo thanh tú.
Chàng trai cao hơn Triệu Hưng, tướng mạo đoan chính.
Lâm Thu Nhiên thấy tư thế của họ thỏa đáng, hào phóng tự nhiên, dường như đây từng dạy dỗ quy củ.
Lâm Thu Nhiên hỏi:
“Đây là nhà bán ngoài chứ?"
Triệu Quảng Tài gật đầu một cái, lúc mới :
“Ba là xứ Tư Châu.
Hai cô gái bán từ nhỏ, còn trai tổ tiên từng quan, gặp chuyện mới nhập nô tịch.
Ba họ đây là hạ nhân nhà Tiền đồng tri ở Tư Châu.
Tiền đồng tri vì tội tham ô lưu đày ba nghìn dặm, nha tiểu sai trong phủ cũng giống như vàng bạc châu báu, bộ sung công.
Sau khi thẩm vấn rà soát xong thì đưa đến chỗ chúng ."
Người tay quan phủ thì chắc chắn quan phủ bỏ tiền nuôi, đem bán cho nha hành hoặc các hộ giàu , tiền bán vẫn là sung công.
Lâm Thu Nhiên cau mày, đây là đầu tiên nàng cảm nhận rõ rệt rằng mang nô tịch cũng giống như một món hàng hóa.
Lâm Đông, Lâm Hạ đối với nàng giống như họ hàng xa đến đây việc phụ giúp hơn.
Triệu Quảng Tài để ý đến thần sắc của Lâm Thu Nhiên, ông quen với việc từ lâu.
hai cô gái thì chú ý thấy, họ cứ ngỡ Lâm Thu Nhiên mua, trong lòng nơm nớp lo sợ bán nơi khác.
Nhà họ Tiền đột ngột gặp chuyện, chủ t.ử cũ áp giải đại lao mang , bọn họ cũng đưa đến nơi nào, suốt dọc đường xóc nảy, xa cách những quen thuộc, cuối cùng trôi dạt đến Dư An.
Một cô gái trong đó nhịn mở lời:
“Nô tỳ nấu ăn, cũng việc ạ!"
Triệu Quảng Tài :
“Hai cô gái đều là giúp việc trong trù phòng nhà họ Tiền.
Hình như nhà họ Tiền còn chia đại trù phòng và tiểu trù phòng, họ đều nấu nướng.
Còn tiểu sai đ-ánh xe, là xe ngựa đấy, tuy hiện giờ nhà cô xe ngựa nhưng chắc chắn sẽ dùng đến."
Triệu Quảng Tài cảm thấy , chỉ là Lâm Thu Nhiên thấy thế nào.
Lâm Thu Nhiên hỏi vài câu, nàng hỏi thiếu niên :
“Ngoài đ-ánh xe , ngươi còn gì nữa?"
Chàng trai đáp:
“Việc nặng gì nô tài cũng , thu mua, chạy vặt, bổ củi, rót nước.
Nô tài còn thể bao cát nữa, thể bồi chủ t.ử trong nhà vui đùa."
Lâm Thu Nhiên nhịn cau mày, nàng hỏi hai cô gái:
“Còn các ngươi, ngoài nấu ăn còn gì?"
Hai đồng thanh:
“Việc gì chúng nô tỳ cũng , dù cũng thể học ạ."
Lâm Thu Nhiên :
“Tiêu gia gia đình đại hộ, chỉ thể hứa hẹn cho các ngươi ăn no, bắt nạt.
Nếu các ngươi mong cầu cao hơn, đến những phủ lớn hơn để hầu hạ thì cũng đừng lỡ dở ."
Lâm Thu Nhiên tự Tiêu gia đại gia đình, mua bọn họ chủ yếu là vì thực quán, chỉ để hầu hạ khác.
Chỗ nàng chắc chắn bằng Tiền gia, khi tiền lương hàng tháng mấy nhận ở Tiền gia còn nhiều hơn tiền Triệu Hưng nhận ở thực quán.
Lâm Thu Nhiên cần tâm cao khí ngạo, cũng cần hạng cậy từng việc ở nhà lớn mà hống hách, càng hạng học quy củ ở Tiền gia dạy nàng việc.
Bất kể là nấu ăn việc khác, điều Lâm Thu Nhiên cần là sự lời.
Biết nấu ăn quả thực , chỉ sợ dạy bảo, họ bảo đây thế , còn cảm thấy cách cũ hơn.
Hai Lâm Thu Nhiên với ánh mắt kiên định:
“Lâm nương t.ử phân phó chúng nô tỳ gì, chúng nô tỳ sẽ nấy."
Lâm Thu Nhiên mỉm gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-121.html.]
“Triệu đại ca, việc phiền chạy tới quan phủ một chuyến ."
Ba tổng cộng tốn ba mươi lăm lượng bạc, hai cô gái mỗi mười lượng, trai mười lăm lượng.
Theo lời Triệu Quảng Tài , nha từ nhà đại hộ tướng mạo như , nếu là ngày thường thì giá , nhưng vì Tiền gia gặp chuyện nên giá của mấy mới rẻ thế.
Tiểu sai đắt hơn vì nhiều việc nặng, xứng đáng với cái giá đó.
Hiện tại trong sổ sách nhà nàng còn sáu mươi lượng bạc, trích hai mươi lượng trả tiền đặt cọc trang hoàng.
Tháng tính tài khoản thực quán, tiền mua là Lâm Thu Nhiên tự bỏ , nàng vẫn còn một trăm bảy mươi lượng.
Lâm Thu Nhiên đặt tên cho hai cô gái, một là Lâm Xuân, một là Lâm Oanh, là đến mùa xuân, đang lúc cỏ mọc oanh bay, gọi cũng thuận miệng dễ .
Chàng trai thì Lâm Thu Nhiên đặt tên là Lâm Minh, lấy ý từ “xuân hòa cảnh minh" (mùa xuân ôn hòa, phong cảnh sáng sủa).
Đã đến đây thì tên cũ chắc chắn dùng nữa, Lâm Thu Nhiên cũng hỏi qua.
Ba chút vui mừng, nhưng phần nhiều là sự thận trọng khi đến nơi ở mới.
Sau khi Lâm Thu Nhiên nhận lấy văn khế bán , ba cứ ở trong sân, gì.
Tôn thị ở cửa hàng, Lâm Thu Nhiên đợi Tiêu Đại Thạch tới, bảo ông dẫn ba về nhà, sắp xếp chỗ ở ở tiền viện.
Phòng ốc trong nhà ít, gian chính chắc chắn , sương phòng thì hai chị em Lâm Hạ ở một gian, v-ú nuôi ở một gian, chỉ thể sắp xếp ở tiền viện.
Tiền viện ba gian, nhưng một gian tiền sảnh dùng để dùng bữa và tiếp khách.
Sương phòng đủ cho bốn ngủ, vặn còn thừa hai gian, Lâm Xuân và Lâm Oanh một gian, Lâm Minh một gian, chia cho ba là .
Thực Lâm Thu Nhiên ý định để Lâm Minh trông coi cửa hàng, nhưng bên trang hoàng xong nên cứ để ở nhà .
Lâm Thu Nhiên :
“Cha, tên Lâm Minh, hai tên là Lâm Xuân, Lâm Oanh."
Tiêu Đại Thạch Lâm Minh sững một lát, đó gật đầu, dẫn ba về.
Tôn thị là nhiệt tình, bà vội vàng bảo Lâm Hạ đun nước, từ nơi khác đến mới Tiêu gia, tắm rửa sạch sẽ cho .
Sau đó tìm chăn nệm, nhưng đều là đồ cũ.
Ba cũng là hạng điều, khi nhận phòng thì tự thu dọn, cũng coi như định chỗ ở.
Thang Viên đang ngủ, v-ú nuôi canh giữ, Tiêu Đại Thạch một cái .
Ông thấy Tôn thị đang trong phòng may áo, liền nhịn lầm bầm vài câu:
“Bà xem mua mấy nha cũng đủ , còn mua một tiểu sai gì, trong nhà nam lạ ở cùng thật tiện."
Tôn thị sửng sốt, quá để ý:
“Ông về thôn mấy ngày, những việc nặng nhọc chẳng đều do Lâm Đông, Lâm Hạ , hai đứa nó mới bao nhiêu tuổi chứ?
Mua một tiểu sai lo việc chạy vặt, trong nhà chuyện gì cũng gánh vác, chẳng gì cả."
Hơn nữa, Tiêu Tầm nhà, Tiêu Đại Thạch tuổi tác cũng lớn, đó chẳng qua là biện pháp còn cách nào khác.
Người nam lạ thì đúng là tiện, nhưng Tiêu Đại Thạch và Tiêu Tầm chẳng cũng là đàn ông , Lâm Đông và Lâm Hạ đều tiện nữa là.
Ý trong lời của Tiêu Đại Thạch giống như là vì lo cho Lâm Thu Nhiên .
Tôn thị cúi đầu :
“Thì cho ở tiền viện, ngày thường sẽ hậu viện, gì mà tiện."
Tôn thị thấy khá hiểu lễ nghĩa, đoán chừng Lâm Thu Nhiên cũng sẽ sắp xếp công việc cho .
Tôn thị cảm thấy , Thang Viên là con trai, thể cứ để nha dắt mãi, vẫn cần một tiểu sai, con trai thì dáng vẻ của con trai.
Tôn thị , Tiêu Đại Thạch còn gì nữa, ông chỉ sợ ngoài chỉ trỏ .
Tiêu Đại Thạch thở dài một tiếng, :
“Bên lâu cạnh đó cũng bắt đầu trang hoàng , việc ăn của cửa hàng thật sự càng càng lớn."
Mấy ngày Lâm Thu Nhiên còn bảo ông tìm đúc khuôn kim nguyên bảo, Lâm Thu Nhiên vẽ một cái hình mẫu, tròn vo, ở giữa còn lồi lên, giống với hình dáng thỏi vàng.
Dùng sắt mà đúc, đến lúc đó cứ trực tiếp đổ bột bánh , hai bên khép dùng lửa nướng là xong.
Vừa vặn bánh thể phồng lên, Lâm Thu Nhiên nghĩ sẽ đúng y hình dáng kim nguyên bảo.
vẫn đúc xong, đúc xong nàng sẽ thử, để còn bàn chuyện ăn với Từ quản sự.
Vụ ăn ước chừng huyện thành cũng sẽ cấp chút tiền, nhưng chắc chắn là để nàng kiếm chút tiền hãy .
Tiêu Đại Thạch hiện giờ cũng quản việc thu mua nữa, đều là Lục Phàm và Triệu Hưng .
Thấy việc ăn bên cạnh thế nào, Lâm Thu Nhiên tăng lương cho họ.
Lâm Thu Nhiên chỉ sắp xếp cho Tiêu Đại Thạch vài việc lặt vặt, thể cứ để rảnh rỗi mãi.
Tôn thị :
“Làm ăn lớn chẳng lẽ ?"
Sắc mặt Tiêu Đại Thạch trong thoáng chốc ngưng trệ, đó thần sắc trở nên phức tạp.
Ông đắn đo hồi lâu mới :
“Tốt thì , cái ăn cái dùng trong nhà đều do Thu Nhiên kiếm , việc cũng đều do con bé sắp xếp thỏa.
đôi khi, cảm thấy nữ nhân đến mức là ."
Tôn thị im lặng một hồi:
“Lời ông với thì , tuyệt đối đừng với khác, càng với Thu Nhiên."
Tiêu Đại Thạch chút luống cuống, lo lắng sai lời.
Tôn thị:
“ ông nghĩ thế nào, lúc Tiêu Tầm nhà, lúc trong nhà tiền thì cứ mong kiếm tiền, hận thể càng nhiều càng .
Giờ tiền thấy là , thế ông định để Thu Nhiên gì?
Quản Thang Viên nhiều hơn, sinh thêm mấy đứa nữa?"
Tôn thị là từng của Tiêu Đại Thạch hành hạ, giục sinh con, nhưng bà thật sự sinh , nếu sinh cũng chịu tức.
Sau hành hạ lâu quá, thật sự chịu nổi mới ầm lên.
Mấy năm Tiêu Đại Thạch cũng quản, tính tình ông hiền lành, hiềm nỗi Bạch thị quá quắt, cuối cùng chỉ thể chọn một trong hai.
Tôn thị tự chịu nổi nữa mới đòi chia gia tài.
Ông cũng ngốc, chọn theo Tôn thị.