Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:19:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“V-ú nuôi bảo hai cứ cách nửa canh giờ thì gọi bà một , bà sẽ cho đứa nhỏ b-ú đúng giờ, như đứa nhỏ ăn no dễ nuôi.”
Có những đứa trẻ hễ là cho b-ú, hễ là cho b-ú, thực tế ăn chẳng nhiều bằng cách .
Hơn nữa còn sinh tật kén ăn, tính tình cũng .
Tôn thị từng chăm sóc đứa trẻ lớn chừng , nhưng Lâm Hạ thì từng trông nom qua:
“Đại nương, đúng là như thật, ở nhà con cứ hễ là cho b-ú, nhưng lớn lên chẳng khỏe mạnh gì, tính tình còn tệ nữa."
Hứa v-ú nuôi tiếp lời:
“Hơn nữa thường xuyên tã, nếu chăn nệm sẽ ướt sũng, còn để mắt đến cái chăn, tuyệt đối để nó che kín mũi miệng."
Những đứa trẻ ngoan thường dễ như , đặt ở đó quấy là lớn sẽ lơ là ngay.
tay chân đứa trẻ sẽ cử động, cho dù lúc học cách lật , lúc thức cũng chịu yên, kết quả là dễ xảy chuyện.
Tôn thị gật gật đầu, trong lòng nghĩ thầm gia đình đúng là mời một v-ú nuôi .
Bà để Lâm Hạ ở trông chừng, còn thì tiệm ăn một chuyến, lúc ước chừng tiệm cũng sắp đóng cửa , Lâm Đông vẫn còn ở đó, trời tối để một cô nương tự về một Tôn thị yên tâm.
Sẵn tiện bà cũng với Sử chưởng quỹ và một tiếng, rằng đứa nhỏ chào đời .
Tiệm ăn chuẩn đóng cửa, vẫn ai về.
Uyển nương vui mừng cho Lâm Thu Nhiên, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t cũng giãn , nàng hâm mộ, mà sinh nhanh đến thế.
Lúc nào rảnh nhất định sang thăm, nàng sẽ may cho đứa nhỏ hai bộ y phục, đến lúc đó mang sang tặng.
Sử chưởng quỹ và Lục Phàm cũng tự dự tính riêng, Sử chưởng quỹ trực tiếp :
“Đại hỷ nha, chúc mừng Tôn đại tỷ, nhất định mời khách uống r-ượu đấy!"
Tôn thị đến híp cả mắt:
“Mời, nhất định sẽ mời!"
Lâm Đông cũng vui mừng, đường về Tôn thị buổi tối phiên trông đứa nhỏ, nàng liền :
“Con cũng thể trông ."
Tôn thị xua xua tay:
“Con cần lo chuyện , ban ngày còn tiệm việc nữa.
Tiệm ăn bây giờ đủ , tối nay liệu bận bịu quá ?"
Lâm Đông gật đầu:
“Buổi tối thì vẫn , lúc đại nương t.ử về nhà cũng còn đông lắm, chỉ là con món vẫn còn chậm, mỗi chỉ xào một đĩa."
Mấy mâm tiệc lầu hai chắc chắn đợi Lâm Thu Nhiên ở cữ xong mới tính tiếp , hiện tại chỉ tầng một kinh doanh, Lâm Đông miễn cưỡng thể ứng phó.
đó là vì qua năm mới khách khứa đông, đợi đến lúc đông chắc chắn sẽ phàn nàn lên món chậm.
Tôn thị :
“Chậm một chút cũng , hương vị đúng là .
Hơn nữa con quen tay chắc chắn sẽ càng ngày càng nhanh, con cứ lo việc ở tiệm, việc trong nhà cần con bận tâm."
Lâm Thu Nhiên ở cữ cho đủ tháng, nếu sẽ mang bệnh , may mà trong nhà đông , nếu cả tháng chỉ chi tiền chứ chẳng kiếm tiền .
Lâm Đông gật gật đầu, Lâm Thu Nhiên giao phó những công việc cho nàng, nàng càng việc thật , để Lâm Thu Nhiên nhọc lòng trong lúc ở cữ.
Đi thêm một đoạn đường, Lâm Đông đột nhiên sực nhớ :
“Vậy tròn ba ngày nên mua ít trứng đỏ , đem chia cho Sử chưởng quỹ và , chia cho cả khách đến ăn nữa, để cùng hưởng chút khí vui mừng."
Lâm Đông ở Dư An phong tục , nhưng nơi ở của nàng thì .
Tôn thị bừng tỉnh, bà thật sự nghĩ đến chuyện :
“Mua, nhất định mua."
Sinh con là chuyện vui, cũng từng nhận trứng đỏ của nhà khác, chắc chắn là tặng .
Tôn thị còn nhớ rõ một chuyện, lúc Tiêu Tầm phát tang, mời trong thôn đến giúp đỡ ăn uống, đều tiền lễ.
Người còn sống thì tiền lễ trả .
Những ngày bận rộn, về trong thôn, tuyệt đối thể trì hoãn thêm nữa.
Nếu sẽ lưng , dẫu ở trong thôn nữa, nhưng nhà cửa vẫn còn đó, chẳng may ngày nào đó về quê dưỡng già, danh tiếng thể để hỏng .
Lâm Đông nhắc nhở đúng.
Lúc phố vẫn còn khá náo nhiệt, hai phố, cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Lâm Thu Nhiên đột nhiên đau bụng tất cả một phen hú vía, may mắn là bình an sinh hạ, kinh vô hiểm.
Đến đêm khuya, trăng treo lầu cao, bên ngoài yên tĩnh hẳn, con nhà ai quấy , khiến vài tiếng ch.ó sủa vang lên.
Trăng mọc trăng lặn, nhanh đến ngày hôm .
Lâm Thu Nhiên ngủ yên cả một đêm, khi tỉnh theo bản năng xuống bụng , độ nhô lên xẹp xuống, nàng ngẩn một lát, nhớ tối ngày hôm qua nàng sinh một đứa con.
Nàng vén chăn thoáng qua bụng, bụng đến mức quá lỏng lẻo, nhưng lập tức trở dáng vẻ như lúc mới m.a.n.g t.h.a.i thì đúng là đừng mơ.
Cánh tay chút đau, ước chừng là vì hôm qua dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y bà đỡ, những chỗ khác thì vẫn .
Nàng xuống giường vài bước, thích nghi khá .
Mang t.h.a.i gần bảy tháng, cuối cùng cũng sinh .
Trời sáng hẳn, Tiêu Tầm ở đây, trong phòng lò sưởi vẫn còn cháy, Lâm Thu Nhiên hướng ngoài gọi một tiếng, Lâm Hạ liền .
“Đại nương t.ử tỉnh , lão gia đến Lâm gia thôn , Tôn đại nương đang nấu bữa sáng."
Lâm Hạ hỏi:
“Người chỗ nào khỏe ?"
Lâm Thu Nhiên lắc đầu:
“Thang Viên ?"
Lâm Hạ :
“Sáng sớm b-ú sữa , lúc đang ngủ.
Trẻ con lúc nhỏ suốt ngày đều ngủ thôi, tiểu công t.ử buổi tối cũng b-ú sữa, quấy rầy lắm."
Lâm Thu Nhiên gật đầu:
“Ta chải chuốt ."
Ở cữ tắm rửa gội đầu, nhưng thể rửa mặt, Thang Viên thể lát nữa mới xem.
Sau khi chải chuốt xong, Lâm Thu Nhiên ăn bữa sáng.
Là bánh bao và sữa đậu nành, vì cho b-ú nên Tôn thị cũng nấu đồ canh nước, đương nhiên Lâm Thu Nhiên ăn thì bà vẫn thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-106.html.]
Lâm Thu Nhiên hai tháng nay luôn kiểm soát lượng thức ăn, vốn định khi sinh con xong sẽ ăn uống thỏa thích, nhưng nàng cái bụng , bản cho b-ú, thôi thì cứ bỏ qua .
Hơn nữa khi sinh nàng cảm thấy nhanh no, tối qua ăn vài miếng, hiện tại vẫn thấy đói.
Sau khi ăn cơm xong, Tiêu Tầm đón Lưu thị tới, Lưu thị mang theo túi lớn túi nhỏ đồ đạc, may mà thuê xe lừa, nếu thật sự chắc mang hết .
Có trứng gà, vịt, ngỗng mang đến cho Lâm Thu Nhiên ở cữ.
Còn bọc nhỏ đựng quần áo nhỏ, tã lót.
Dư thị cũng tới, nhưng bà cho, vả hôm nay còn là Tiêu Tầm đón, Dư thị thật sự dám qua đây.
Lưu thị phòng thăm Lâm Thu Nhiên , đó sang phòng sườn xem ngoại tôn.
Xem xong bà dấu phòng, lời y hệt như Tôn thị:
“Ái chà, lớn lên giống con thật, đôi mắt cái miệng đó giống hệt con lúc nhỏ."
Lâm Thu Nhiên mỉm , Lưu thị duy chỉ cái mũi, xem cái mũi thật sự giống Tiêu Tầm.
Lưu thị:
“Mẹ mang đồ ăn tới cho con, để bà nội nó nấu cho con ăn.
Hai con gà hai con vịt, trứng ngỗng thì cả một l.ồ.ng cơ."
Ngoài gà vịt , Lưu thị còn mang theo một nắm hẹ nhỏ:
“Mẹ trồng trong nhà đấy, mọc nhỏ, chẳng con cho b-ú ?
Giữ để tiêu sữa."
Đây là dành cho Lâm Thu Nhiên ăn, cần uống canh để xuống sữa, nhưng thể ăn thịt nha, tự ăn, cho khác ăn.
Lâm Thu Nhiên vui mừng vì Lưu thị suy nghĩ chu :
“Sao mang nhiều đồ thế, trong nhà thiếu thứ gì cả."
Lưu thị khoanh chân mép giường:
“Con cho tiền, bà nội nó cho thêm, nhiều như cơ mà, mua chút đồ thì .
Con quần áo cho đứa nhỏ , cái mặc lúc , cái vài tháng nữa mặc, mỏng dày đều đủ.
Con xem cái mũ đầu hổ , ."
Lâm Thu Nhiên chiếc mũ và đôi giày Lưu thị , sống động như thật, nàng :
“Đẹp lắm, ngoài cũng mua món đồ như ."
Lưu thị hớn hở:
“Mẹ là bà ngoại của nó, thể tận tâm .
Sao gọi là Thang Viên, gọi là Hổ T.ử gì đó chẳng hơn ."
Lưu thị cảm thấy những tên đó oai phong hơn.
Lâm Thu Nhiên :
“Hổ T.ử trùng tên với khác , đây chẳng sinh tết Nguyên Tiêu , gọi thuận miệng là ."
Nàng xuống giường lấy hai lượng bạc:
“Mẹ cầm lấy, mua quần áo mà mặc.
Lần bảo mua mà vẫn còn mặc bộ cũ , mà mua nữa, con chỉ nước bảo Tiêu Tầm đưa thôi."
“Mua," Lưu thị thu bạc , khép miệng.
Con gái đúng là cái hưởng phúc, cần tự cho b-ú, ở cữ thì cứ ở cữ, đứa nhỏ trông, bản cũng hầu hạ.
Lưu thị:
“Mẹ ở đây chăm sóc con hai ngày."
Bà trông chừng mấy con gà vịt, thể để khác ăn mất.
Về khoản , Lưu thị vẫn còn chi li.
Lâm Thu Nhiên gật gật đầu:
“Vừa , bên tiệm ăn cũng bận rộn, còn thể rút bớt một tiệm."
Hôm nay Tôn thị ngoài, Lưu thị ở đây cũng là giúp ích lớn.
Trong nhà thêm một đứa nhỏ, đến ngày thứ ba thì tặng trứng đỏ cho bạn bè.
Trứng của gà nhà nuôi đều là vỏ trắng, Tôn thị mua.
Cũng tiệm ăn xem , Tôn thị còn về một chuyến Tiêu gia thôn, sẵn tiện trả tiền lễ, giống như thẩm thẩm Cúc Hoa ở quê cũng thiết, tóm là báo một tiếng tin vui.
Buổi chiều Tiêu Tầm , mua cho Lâm Thu Nhiên một chiếc trâm vàng, nên để tiền.
Hành lý là tự thu xếp, khi , Lưu thị liền ở chung phòng với Lâm Thu Nhiên.
Nói là hầu hạ nàng ở cữ, thực cũng chỉ là nấu cơm, Lưu thị nấu cơm ngon, Lâm Thu Nhiên ăn hết, liền để Lưu thị ăn hết.
Ngoài nấu cơm , Lưu thị còn trông chừng cho nàng gội đầu tắm rửa, mỗi tối ngâm chân, quá gần cửa và cửa sổ, còn dạy Lâm Thu Nhiên cách bế con.
Đứa nhỏ bế trong lòng và đặt giường là giống , một cục nhỏ cuộn trong lòng , còn cử động, lúc Lâm Thu Nhiên bế, Thang Viên liền mở mắt nàng, trong miệng còn hừ hừ, vô cùng thiết.
Lưu thị cho nàng bế lâu, bế trẻ con mỏi tay, dễ để bệnh tật khi ở cữ.
Lâm Thu Nhiên cảm thấy sinh con xong thật , trông, nàng cũng chỉ là trêu đùa một chút.
Cơm bưng nước rót đều sẵn, ăn nhiều ăn ít cũng ai quản, càng ai cho b-ú, ăn nhiều mới sữa.
Không việc, mỗi ngày chỉ việc xem sách, thời gian dành cho bản ngược còn nhiều lên.
Thoắt cái ba ngày trôi qua, vì thời tiết còn lạnh, lễ tắm ba ngày lớn, chỉ ở trong phòng tắm rửa đơn giản.
Lưu thị hiểu rõ những thứ , còn mời cả bà đỡ đỡ đẻ hôm đó tới, qua ba ngày, Thang Viên trắng trẻo hơn ít, mập mạp hơn lúc mới sinh một chút.
Lâm Hạ còn , Thang Viên hiện tại ăn xong chơi một lát là ngủ, chơi cũng là chơi đồ chơi, mà là khua khua cái tay nhỏ đạp đạp cái chân nhỏ, đó nhanh liền ngủ say.
Lâm Thu Nhiên ban ngày sẽ một lát, để bồi dưỡng tình cảm mẫu t.ử, thời gian còn thì xem sách xem sổ sách.
Trong một tháng nàng ở cữ, trâm tay của Lâm Đông tiến bộ hơn, một chỉ xào một đĩa khoai tây bào sợi, hiện tại một nồi thể hai ba đĩa.
Qua tháng Giêng, thời tiết dần ấm áp, mắt thấy sắp sang xuân , việc kinh doanh của tiệm ăn ngày càng khấm khá.
Trong thời gian đó cũng hỏi xem lầu hai mở , Sử chưởng quỹ đều khéo léo ứng phó qua chuyện.
“Đầu bếp đang ở cữ mà, trong thời gian cũng sẽ suy nghĩ thêm các món mới, yên tâm nhất định sẽ ."
Sử chưởng quỹ khéo ăn khéo :
“Đây là đại hỷ sự, đến lúc đó chắc chắn sẽ giảm giá."
“Hiện tại hương vị cũng tệ, nhưng nếm kỹ thì vẫn thấy chỗ khác biệt, nhất định sớm đấy."
Có những vị khách miệng lưỡi sành ăn vẫn thích đồ ăn Lâm Thu Nhiên , mong ngóng Lâm Thu Nhiên mau ch.óng .