“Ngoài , vẫn còn những bằng chứng khác nữa.”
“...”
Đó là bằng chứng về việc năm xưa trai nhà họ Tô từng bắt nạt, thậm chí là nhục một nữ sinh cùng trường khiến cô bé uất ức đến mức tự vẫn, và bố Tô dùng tiền bạc lẫn quyền lực để dọn dẹp hậu quả.
Vẫn còn đó những bằng chứng về các hành vi cạnh tranh lành mạnh, thủ đoạn bẩn thỉu của nhà họ Tô thương trường suốt bấy nhiêu năm qua.
Cảnh sát tiến tới, còng tay tất cả bọn họ .
Lúc bố Tô mới bừng tỉnh, lão điên cuồng gào thét về phía :
“Họ Trần ! Cô dám hại chúng ? Đồ tiện nhân!”
lạnh lùng lão:
“Khi các coi bạn như rác rưởi, coi Hoài Cẩn như đứa con hoang, vứt con bé cô nhi viện, nghĩ đến ngày hôm nay? Các hại c.h.ế.t con gái ruột của , giờ dùng giọt m.á.u của nó để đổi đời, các xứng ?”
Cả gia đình nhà họ Tô nhếch nhác giải như đó. Tên lang băm năm xưa tiếp tay hại bạn cũng thoát khỏi lưới trời. Chờ đợi bọn họ sẽ là sự trừng phạt nghiêm minh nhất của pháp luật.
12
Sau khi sóng gió nhà họ Tô qua , dự án hợp tác giữa và Lâm Hướng cũng thuận lợi vận hành.
Ngay khi sản phẩm mắt, nó chấn động bộ ngành công nghiệp. Pin năng lượng mới với quãng đường di chuyển vượt quá 1000km, tốc độ sạc còn nhanh hơn cả đổ xăng, đổi cục diện năng lượng thế giới.
Năm Hoài Cẩn 16 tuổi, con bé tham gia kỳ thi đại học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-con-ngoai-gia-thu-ma-gia-dinh-hao-mon-muon-bo-roi-hoa-ra-lai-la-mot-ngoi-sao-may-man-co-the-giup-ho-giau-len-chi-sau-mot-dem/chuong-7.html.]
Với điểm gần như tuyệt đối 743/750, Hoài Cẩn trở thành thủ khoa quốc. Với điểm kỷ lục , con bé đương nhiên theo học tại ngôi trường danh giá nhất. cũng vui vẻ đồng ý.
Đến khi thấy giấy báo nhập học, mới con bé chọn ngay ngôi trường đang công tác. Vừa cũng thành chương trình tiến sĩ, thế là nhận lời mời ở trường giảng viên để tiếp tục nghiên cứu khoa học, thể chăm sóc Hoài Cẩn.
Hoài Cẩn cũng đam mê nghiên cứu, con bé cùng phát triển những công nghệ đỉnh cao hơn nữa. còn đùa rằng đặt một suất giáo sư hướng dẫn cho con bé .
Lại đến ngày giỗ của bạn . đưa Hoài Cẩn viếng mộ.
Con bé bia mộ, khẽ thầm thì: “Mẹ ơi, những kẻ ác đều trừng trị . Con và Trần đều đang sống , cứ yên tâm nhé.”
quỳ xuống, ôm lấy Hoài Cẩn. Nhìn tấm ảnh mộ bạn, mỉm mà nước mắt rơi. Một cơn gió nhẹ thổi qua, như thể một lời hồi đáp dịu dàng từ cõi hư vô.
Bình luận trôi qua dày đặc, che kín cả tầm mắt:
【 Chúc mừng truyện thành! Đây mới là cái kết tuyệt vời nhất! 】
【 Ác giả ác báo, thiện hữu thiện báo. Quá viên mãn! 】
【 Cái gì mà 'vợ ngoan', cái gì mà 'Thái t.ử gia Bắc Kinh', tất cả đều bằng hai con tự sống một đời rực rỡ! 】
nắm tay Hoài Cẩn, chậm rãi bước . Ánh nắng vàng rực rỡ trải dài con đường phía , ấm áp vô cùng.
, những ngày tháng sẽ chỉ ngày một hơn mà thôi.
--- HOÀN —