Vẻ mặt Trần Ngọc phức tạp, khẽ thở dài: “Thằng nhóc , giỏi thật.”
Dung Ngộ chống cằm, khẽ thành tiếng.
Không .
Sau đó gia đình ba nhà họ Dung đến thăm bàn bạc một phen, mấy ngày tiếp theo Dung Ngộ càng hề rảnh rỗi, ngày nào cũng đến mặt ông cụ Khương, thành ý rõ ràng, thêm mối quan hệ thiết nhiều năm, ông nội dù cũng cho mặt mũi.
Đối với nhân phẩm của Dung Ngộ thật ông cụ cũng tin tưởng, điều duy nhất thể chấp nhận là thằng nhóc giấu tất cả mà yêu đương với cháu gái cưng của ông.
Hôm nay là cuối tuần, gia đình Dung Hằng một nữa đến thăm. Gia đình họ Khương cũng đều mặt, Nam Tê Nguyệt và Giản Cam cũng dắt chồng đến tin. Khương Hữu Dung nỡ để Dung Ngộ một đối mặt, nắm c.h.ặ.t t.a.y bên cạnh, vẻ mặt ấm ức ủ rũ.
Nam Tê Nguyệt lập tức bật , mở lời phá vỡ bầu khí căng thẳng: “Nhà họ Dung và nhà họ Khương vốn là bạn bè thiết, bây giờ Dung Dung và Dung Ngộ ở bên là càng thêm thiết ? Nghe ông Dung…”
Nam Tê Nguyệt cân nhắc từ ngữ: “Nghe chú Dung và dì Dung thứ hai đến thăm , ông nội, tấm lòng của nhà họ Dung thật đáng quý.”
“ mà, Dung Ngộ ngày nào cũng đến, hơn một tuần .” Khương Hữu Dung phụ họa, cảm kích Nam Tê Nguyệt.
“Ông gì ?” Ông cụ khẩy, “Thành tâm , tự cân nhắc.”
So với ông cụ, Khương Hình và Khương Bách Xuyên cố chấp như . Lập trường của Khương Hình là chỉ cần Khương Hữu Dung thật lòng yêu thích thì ông đều đồng ý.
Khương Bách Xuyên đó trò chuyện sâu sắc với Dung Ngộ, đối với , Dung Ngộ coi như miễn cưỡng qua ải.
Thực , nỡ thấy dáng vẻ uể oải của Khương Hữu Dung mỗi ngày vì chuyện .
Em gái của nên chắc chắn là hiểu rõ nhất, Khương Hữu Dung là nghiêm túc.
Sau một bữa cơm, chuyện của hai nhà bàn bạc gần xong, ông cụ bất lực thở dài: “Dung Dung còn nhỏ, nhà họ Khương nỡ gả con bé ngay. Đính hôn , qua hai năm nữa hãy cưới.”
Khương Hữu Dung bĩu môi, kìm mà đỏ hoe mắt: “Ông nội…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-hon/chuong-384-end.html.]
“Khóc gì mà , ông nội chia rẽ uyên ương nữa nhé, ông nội tác thành cho các cháu!” Đối với cháu gái cưng , ông cụ luôn cưng chiều, đặc biệt là mấy ngày nay cảm xúc của Khương Hữu Dung ông cụ đều thấy, thấy cháu vui, ông ông nội cũng vui.
Chuyện đính hôn cứ thế quyết định, ông cụ nhân dịp hôm nay tự tay một bản hôn thư để Dung Ngộ và Khương Hữu Dung ký tên đóng dấu. Trước khi họ rời , ông cụ gọi riêng Dung Ngộ phòng việc chuyện.
“Tính cách Dung Dung đôi khi chút bướng bỉnh, tính tình cũng nóng nảy, cháu chịu đựng nhiều hơn, đừng cãi với nó, cãi thua nó sẽ , cãi thắng nó cũng vui.” Ông cụ với giọng điệu sâu sắc.
Dung Ngộ trịnh trọng gật đầu: “Cháu hiểu.”
“Ông thấy , cháu thật lòng yêu nó, đứa trẻ cũng một lòng một với cháu. Dung Ngộ, ông cháu đảm bảo, đời phụ lòng nó.” Ông cụ nghiêm giọng .
Dung Ngộ lập lời thề: “Cháu, Dung Ngộ, yêu Dung Dung, kính trọng Dung Dung, một đời một kiếp, rời bỏ. Ông nội, xin ông hãy tin cháu, đời của cháu Dung Dung thì .”
Ngày đính hôn của hai nhà Khương và Dung là ngày thứ ba Nam Tê Nguyệt và Giản Cam nhận tin mang thai, theo đó là đêm Giao thừa.
Lại một năm Giao thừa, một năm mới.
Tiễn năm cũ, đón năm mới.
Ăn xong bữa cơm tất niên, Khương Hữu Dung lén lút ngoài gặp Dung Ngộ, hai nắm tay thong thả dạo bước phố Vị Thủy, ánh đèn đường, bóng hai chồng lên kéo dài .
“Giao thừa vui vẻ, hôn phu.” Khương Hữu Dung ngẩng đầu .
“Giao thừa vui vẻ, bảo bối của .” Dung Ngộ cúi đầu, mật cọ cọ mũi cô .
“Anh sến quá.” Khương Hữu Dung bật .
“Thực là Giao thừa vui vẻ.” Dung Ngộ v**t v* má cô , ánh mắt chứa chan tình cảm, giọng cuối kéo dài, “Anh yêu em, Dung Dung của .”
Khương Hữu Dung ngượng ngùng cúi đầu, đáp : “Em cũng yêu .”
Dưới ánh đèn đường hai đang hôn , trong bóng tối bỗng nhiên xuất hiện bóng dáng của tuyết, những bông tuyết bay lượn trong trung, lấp lánh ánh đèn đường.