Dụ Hôn - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-01-16 07:03:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi trời tối, Nam Tê Nguyệt ăn tối no, mềm nhũn co ro ghế sofa ôm bụng ngẩn ngơ, Lục Bắc Đình từ lầu xuống, cánh tay vắt chiếc áo khoác và khăn quàng cổ của Nam Tê Nguyệt.

“Anh đưa em ngoài dạo một vòng cho tiêu cơm.” Lục Bắc Đình đỡ cô dậy, đưa tay vỗ m.ô.n.g cô, phục vụ cô mặc áo khoác quấn hai vòng khăn quàng cổ cho cô.

“Ngoài trời lạnh.” Nam Tê Nguyệt vô thức nũng.

“Đi một lát thôi, xa.” Lục Bắc Đình dứt khoát bế cô qua giày, khi khỏi cửa thì nắm tay cô nhét túi áo khoác của , bộ dạng co rụt cổ của cô mà bật .

“Đi mười phút là về.” Lục Bắc Đình bất lực thỏa hiệp.

“Sau đừng nấu nhiều thế là mà, như em sẽ ăn no căng bụng.” Nam Tê Nguyệt đón gió lạnh lẩm bẩm một tiếng.

“Là ai đói c.h.ế.t, một bát đủ ăn hai bát?” Lục Bắc Đình hết cách, một lúc thì dừng xoa xoa cái mũi đỏ ửng của cô, nhất thời mềm lòng, dang hai tay hỏi cô, “Ôm ?”

Nam Tê Nguyệt cong mày : “Ôm!”

Mặc nhiều, ôm mềm mại nặng trĩu, hiểu cảm giác thỏa mãn.

Nam Tê Nguyệt vùi đầu cổ , thỏa mãn hít một dương khí, nghiêm túc : “Ông ngoại gọi điện đến, hỏi em ngày mai đưa về ăn cháo Lạp Bát .”

Lục Bắc Đình nhướn mày: “Em ?”

“Đương nhiên là về , A Xuyên và Dung Dung đặt một cái bánh kem lớn, em với ông ngoại là Giản Cam và họ cũng đến, ông cụ vui sướng lắm.” Trước mười tuổi, Nam Tê Nguyệt khái niệm gì về việc đón sinh nhật, mười tuổi, từ khi đón về nhà họ Khương đón sinh nhật đầu tiên, năm nào cô cũng mong chờ ngày .

Vì đến ngày cô sẽ nhận nhiều quà và lời chúc phúc, ngày trôi qua là một khởi đầu mới.

“Phía bố để sẽ báo, coi như cả nhà chúng cùng ăn ết sớm một chút.” Lục Bắc Đình bật một tiếng, trong lòng tính toán thời gian bắt đầu về.

Nói mười phút là mười phút.

Đi dạo thực là thứ yếu, chủ yếu là để Nam Tê Nguyệt hóng gió tỉnh táo đầu óc.

Người ăn no dễ buồn ngủ, Nam Tê Nguyệt gần đây ở nhà lâu, đều toát một vẻ lười biếng, ăn ăn ngủ ngủ, như sức lực, ngay cả giường hai mươi phút kêu mệt, kêu buồn ngủ.

Được cưng chiều nên sinh kiêu, cô hễ buồn ngủ là cho chạm , cơn giận nhỏ nổi lên, nhấc cái chân đeo vòng bình an đá nhắm mắt ướt át chìm giấc mơ, đó mặc kệ tự giải quyết.

Trong lòng Lục Bắc Đình khổ sở.

Chiều nay cũng chẳng gì, định bắt đầu thì bụng Nam Tê Nguyệt kêu ọc ọc, buộc dừng . Mặt Lục Bắc Định đen như đ.í.t nồi, trong lòng đầy ấm ức, rõ ràng cô ăn hai bát hết nhưng vẫn hai bát mì đầy ụ cho cô, đến nỗi bây giờ bụng Nam Tê Nguyệt tròn vo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-hon/chuong-239.html.]

Nam Tê Nguyệt ý giận dỗi nên cố tình ăn hết phần mì lớn đó mặt .

Vào đến cổng biệt thự Trác Nguyệt, Nam Tê Nguyệt rung rung cẳng chân: “Thả em xuống , em bộ hai bước.”

“Không thả nữa, ôm thoải mái.” Lục Bắc Đình sờ sờ m.ô.n.g mềm mại của cô, nhịn bật , “Hơi mũm mĩm đó.”

“Tháng còn em gầy mà.” Nam Tê Nguyệt sờ nhột nhột, giơ tay đ.á.n.h cánh tay một cái, “Đừng sờ em, đồ b**n th**.”

“Tháng là tháng , tháng ngày nào cũng nuôi em, khó khăn lắm mới nuôi đó.” Lục Bắc Đình thích một chút thịt cô, sụt một lạng cũng đau lòng, xong câu , cố ý sờ một cái, trêu chọc, “Anh sờ vợ là hợp tình hợp pháp.”

Acnes

Vào nhà Nam Tê Nguyệt hứ hứ bỏ chạy: “Xí, đúng là đồ b**n th** già, trong đầu ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó.”

“Vậy thì đây, chỉ thích chuyện đó thôi.” Khi cô đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên Lục Bắc Đình đưa tay kéo cô lên , trực tiếp cõng lên lầu.

Người bây giờ đúng là đầu sỏ lưu manh nhập hồn, cô càng mắng thì càng nhập vai sâu hơn, nhất định cho đến khi trời đất đảo lộn mới thôi. Nam Tê Nguyệt vỗ m.ô.n.g một cái, tư thế cõng tiện phát tác, cô đành r*n r* cầu xin: “Lục Bắc Đình, em ói , thả em xuống mà, chúng chuyện đàng hoàng, em vẫn còn no mà, á á á á……”

Cả ném xuống chiếc giường mềm mại, khoảnh khắc đó, tim Nam Tê Nguyệt lạnh toát, thầm nghĩ tối nay chắc chắn là một trận chiến khó khăn. Lục Bắc Đình vỗ vỗ vẻ mặt bất lực cam chịu c.h.ế.t của cô, bất đắc dĩ một tiếng, giải thích: “Chưa tắm mà, vội, để cho em xem quà .”

“Không vội mà còn cõng em lên đây!” Nam Tê Nguyệt hung hăng bổ nhào tới véo cổ .

“Đừng loạn.” Lục Bắc Đình chịu nổi tư thế cô bổ nhào tới như , chỉ cần chạm nhẹ một cái cũng hít sâu một để bình tĩnh .

“Ồ.” Nam Tê Nguyệt rụt tay , giữ cách an với , dời tầm mắt khỏi chiếc quần cotton màu xám ở nhà của đó lặng lẽ đỏ mặt.

Cái “thành tích vĩ đại” của thứ từng thấy, thực lực thể coi thường.

Trong lúc cô đang mơ màng Lục Bắc Đình mở một chiếc hộp gói tinh xảo, Nam Tê Nguyệt tưởng ảo giác, nuốt nước bọt hỏi: “Cái gì ?”

Lục Du Châu lấy sợi dây chuyền quấn quanh lòng bàn tay, mắt lóe lên một tia ranh mãnh: “Quà chứ gì, quà mang về từ nơi xa xôi cho em đó, xem xem thích ?”

Biểu cảm của vui vẻ, nghịch sợi dây chuyền vàng nguyên chất đính đá quý tay, chằm chằm mắt cô, hai tay trưng bày chỉnh sợi dây chuyền n.g.ự.c. Nam Tê Nguyệt từng thấy sự đời, nhưng khi nhận đó là gì thì cũng trừng mắt Lục Bắc Đình một cái.

(Dây chuyền n.g.ự.c là một loại dây chuyền dài, đeo ở phần cổ và rủ xuống n.g.ự.c, thường thiết kế ôm sát cổ thả xuống phần n.g.ự.c như một món trang sức gợi cảm.)

“Không thích ?” Lục Bắc Đình hỏi.

 

Loading...