Sau khi ăn no nê, đường về nhà, Lâm Thiển ngủ . Ngồi trong xe vốn dễ buồn ngủ, hơn nữa cô mệt mỏi sẵn, để ý ngủ mất.
Lúc chờ đèn đỏ, Cố Thành Kiêu nhoài qua hạ ghế cổ xuống, đó nhẹ nhàng đắp áo quân phục lên cô.
Trên đường đông nghịt, ánh đèn lúc sáng lúc tối luân phiên chiếu mặt cô. Lông mi dài công như hai cánh quạt rũ xuống mắt, cô ngủ ngon.
Cố Thành Kiêu cô như đang vật cưng , kìm lòng đặng bèn kề sát , áp đôi môi mỏng gợi cảm lên gương mặt như sứ của cô. Mùi hương tựa như sữa bé gái thoáng chốc bay mũi , nơi nào đó của lập tức phản ứng.
Tiếng còi “bim bim” phía vang lên thúc giục, Cố Thành Kiêu ngẩng đầu lên , đèn chuyển xanh.
Thôi , còn nhiều thời gian mà, vội. Lái gara tầng hầm, Cố Thành Kiêu dừng xe tắt máy, đó đầu gương mặt an tĩnh của cô gái bên cạnh. Anh nỡ đ.á.n.h thức cô.
Bởi vì dòng họ nên từ nhỏ nhập ngũ, cuộc sống bộ đội nhiều năm khó tránh khỏi sự buồn tẻ. bù , rèn ý chí kiên cường và khí phách siêu phàm.
Nghe t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c là loại mạnh nhất đời. Tác dụng mạnh, dễ phát hiện, mê hoặc trong vô hình, cho dù Liễu Hạ Huệ mù cũng chống cự nổi.
Tin đồn là giả, nếu thử m.á.u kiểm chứng, quả thật sẽ nhận trúng t.h.u.ố.c.
Anh chồm sát tới, tràn đầy hứng thú nhẹ nhàng vén mớ tóc lòa xòa trán cô . Tiếng cô hít thở đều đặn, dù thương, dù trang điểm, dù trông như một trai, nhưng một cách đơn thuần, gương mặt tuyệt đối là một đại mỹ nhân.
Nếu thì đêm qua ý chí kiên cường rèn luyện nhiều năm của cũng sụp đổ. Đây là đầu tiên từ khi chào đời mất khống chế khác phái.
Ăn tủy mới tủy ngon, 28 năm qua từng nếm qua cảm giác . Bây giờ nếm một , tự nhiên nếm thêm nữa, tự nhiên, nghĩ thể nếm thường xuyên.
Nghĩ đến đây, thể khống chế d.ụ.c vọng, bèn hồn lên môi cô.
Vừa chạm bờ môi châu ngọc căng mọng khiến run rẩy, Cố Thành Kiêu vốn chỉ hôn một tí thôi, nhưng càng hôn càng nhiều hơn nữa.
Lưỡi cạy mở hàm răng cô, dịu dàng và chậm rãi luồn trong, hút lấy hương thơm của cô.
Dường như quấy rầy khó chịu, Lâm Thiển nhíu mày, vô thức đẩy lưỡi , đó nghiêng đầu tránh .
Cố Thành Kiêu từ từ hít sâu để điều chỉnh tâm trạng. Nếu đêm qua xâm phạm cô là vì ý chí d.a.o động thì còn thể thông cảm , nhưng bây giờ tỉnh táo thế lợi dụng thì giải thích thế nào.
Thế nhưng, thấy cần cổ thiên nga mảnh mai láng mịn thì như ma nhập, thể bứt mối khỏi cô.
Một tay ấn vai cô, một tay đỡ lấy mặt cô, cánh mối nóng như lửa hôn từ khóe môi đến vành tai, đó trượt xuống cần cổ.
Lâm Thiển cảm thấy bên tai nhồn nhột như gì đó nho nhỏ mềm mềm bán nhọn đ.â.m đầm cọ cọ đến phát đau. Rốt cuộc cô cũng tỉnh , chính xác là hôn tỉnh .
“Á!” Lâm Thiển sợ hãi kêu lên, đàn ông gặm cổ cô kìa! Không hai lời, cô liền chân đá mạnh bụng gã một cái.
“A...” Cố Thành Kiểu kêu lên đau đớn. Đây là đầu tiên trúng đòn tấn công ở cách gần thế .
“Mẹ nhà mày!” Lâm Thiển bật miệng c.h.ử.i đổng. Đến khi rõ mặt là Cố Thành Kiều thì cô lập tức rụt cổ như mèo con hoảng sợ, ánh mắt tiêu điều, mím c.h.ặ.t môi, yếu ớt , “Anh... Anh định gì...”
Cố Thành Kiêu hoảng hốt trong tích tắc, nhưng đó tràn đầy áy náy. Ra tay với một cô gái trẻ, đúng là một tên xa!
Tuy nhiên, dù trong lòng áy náy nhưng ngoài mặt vẫn cao ngạo lạnh lùng. Lâm Thiển thấy lập tức biến thành Lâm bánh bao, sợ sệt : “Thật sự xin , chỉ tự vệ mà thôi, ... đó là ”
Cố Thành Kiêu nhẹ, “ chỉ đ.á.n.h thức em, đến nhà , xuống xe”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-hon-co-vo-nho-uong-buong-cua-thu-truong/chuong-8.html.]
Ặc, cách đ.á.n.h thức của là sàm sỡ ? Trông áo mũ chỉnh tế mà đội lốt cầm thú hả? Lâm Thiển mắng thầm .
Có điều, khoan , đến nhà ? Đến nhà ai chứ?
Lâm Thiển xuống xe thấy một dãy đủ loại xe đỗ ngay ngắn. Có vài chiếc việt dã quân dụng hầm hố, vài chiếc thể thao xinh gọn đắt tiền, vài chiếc Motorcycles tàn khốc, còn đặc sắc hơn cả hội triển lãm xe.
“Oa..” Tất cả tế bào trong cơ thể Lâm Thiển đều sống , “Hàng xóm của là đại gia!”
Cố Thành Kiêu nhếch môi, giải thích mà chỉ tay : “Đi theo ”
“Khoan , gì ơi...”
“ tên Cố Thành Kiêu” Anh nhấn mạnh.
“À, chuyện ... chúng ... cứ thế mà kết hôn ?”
“Bằng thì ?”
“...” Hình như chỗ nào đó sai sai, , hình như mà rõ ràng thật sai, “Có sơ sài quá ?”
Nói đổi liền đổi, mặt Cố Thành Kiêu lập tức đen , ánh mắt cũng trở nên hung dữ, “Chính em đồng ý, ép em”
“...” Hình như chuyện như thế, “ mà ... nghèo lắm, còn nhỏ, còn học”
Đối mặt với đủ kiểu lý do của cô, Cố Thành Kiều bình tĩnh : “ thiếu tiền, bây giờ sinh viên cũng thể kết hôn. Những vấn đề em đều thành vấn đề”
Lâm Thiển mấp máy môi, nhưng đến cuối cũng tìm lý do cãi . Trên thực tế, bây giờ cô gì cũng vô ích.
Lúc , bên cạnh vọng tới một tiếng “Ting, một đàn ông mặc đồ kiểu Tôn Trung Sơn mỉm nho nhã từ trong thang máy .
Lâm Thiển lập tức nghĩ thầm: Đêm hôm khuya khoắt mặc cho ai ?
“Thiếu gia, về . Gara mới sửa sang xong, hài lòng ?”
Cái gì? Lâm Thiển trái , gara rộng như cái quảng trường là nhà ? Vậy những chiếc xe đều là của ?
Cô còn tưởng đây là cái hầm đỗ xe công cộng, hóa là hầm đỗ xe riêng của nhà .
Giàu quá! Mất! Nhân! Tính!
Quản gia hỏi thăm bật hết đèn trong hầm đỗ xe lên.
Thì Lâm Thiển chỉ mới thấy một góc trong gara. Khi đèn bật lên thì gara mờ tối lập tức sáng như ban ngày. Từng chiếc xe mới tinh sang chảnh sáng ngời rực rỡ ánh đèn, giống như đang mời gọi chủ nhân cưng chiều chúng.
Cố Thành Kiêu chung quanh nhàn nhạt đáp , “Tạm , sạch sẽ hơn nhiều .”
Quản gia sang Lâm Thiển, “Vị là khách của Thiếu gia hả?”
“Thông báo với , cô sẽ là thiếu phu nhân của các ”
Ông quản gia ngây như phỗng, chằm chằm trai mặt, hồi lâu vẫn phản ứng kịp.
Thiếu phu nhân? Con trai đó? Trước giờ ông thiếu gia đam mê ...