Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn - Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn

Cập nhật lúc: 2026-01-13 13:10:58
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Để thuận tiện cho động tác, Lương Cẩm Mặc ghé sát gần, tay cách lớp khăn bông xoa nhẹ mái tóc ướt. 

Bên tai vang lên tiếng sột soạt, Hứa Chi cúi đầu, rũ mắt xuống, gò má nóng ran.

Nghi ngờ thì nghi ngờ nhưng chuyện thích một ... vẫn là thể kiểm soát . Mỗi khi đến gần, sự rung động trong lòng cô khó kìm nén.

Lương Cẩm Mặc giúp cô lau tóc gần khô : “Lát nữa sấy qua một chút, thì sẽ cảm lạnh đó.”

Hứa Chi “” một tiếng.

Khăn bông vẫn trùm đầu cô, Lương Cẩm Mặc cảm thấy bộ dạng của cô quả thực giống con chim cút.

Anh cầm tập tài liệu bàn đặt mặt cô.

“Thực mấy chục triệu khó khăn như em nghĩ , thời gian học chút tiền tiết kiệm.” Anh trầm giọng :

“Trong tay cũng vài bằng sáng chế phần mềm, vốn dĩ để ở một công ty nước ngoài cho đại lý vận hành, bây giờ thể chuyển nhượng trực tiếp. tính , chỗ hơn sáu mươi triệu. Nếu đủ thì tiền vay mượn cũng thể trả hết trong vài năm tới.”

Hứa Chi sững sờ.

Tài liệu trải mặt, giấy chứng nhận quyền sở hữu bằng sáng chế, hợp đồng vận hành đại lý còn thẻ ngân hàng.

Giọng điệu Lương Cẩm Mặc trở nên trịnh trọng hơn: “Nợ nần sẽ một gánh vác, để em chịu khổ .”

Hứa Chi cảm thấy từ sáng đến giờ, cô liên tục chịu đựng đủ loại chấn động.

Lương Cẩm Mặc mới lớn hơn cô ba tuổi thôi mà...

Cô kinh ngạc đến mức nên lời.

“Vốn dĩ định thuyết phục bố em đổi kênh tiếp thị, còn thể cứu vãn công ty nhà em theo con đường bình thường, nhưng...” Lương Cẩm Mặc cau mày:

“Bây giờ xem độ khó quá lớn, thời gian cũng lâu. Nếu bố em cố chấp bảo thủ, em tự bảo vệ , lẽ ly hôn là lựa chọn nhất.”

mà...” Hứa Chi gì đó nhưng đầu óc trống rỗng.

Lương Cẩm Mặc nghiêng đầu cô: “Không gì là gánh vác nổi, tiền đối với quan trọng đến thế.”

Hứa Chi c.ắ.n môi , trong mắt tràn đầy sự luống cuống, luôn cảm thấy xứng.

gì nhiều cho , bây giờ mớ hỗn độn của nhà cô vét sạch tiền tiết kiệm của còn tiêu tương lai của . Chuyện cũng thấy hợp lý, tại đối xử với cô như ?

Chưa từng ai đối xử với cô như thế, dường như vì cô mà thể hy sinh tất cả.

“Đừng c.ắ.n nữa...” Lương Cẩm Mặc giơ tay lên, ngón tay chạm môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn.

“Bây giờ chuyện của em cũng là chuyện của , dùng tiền mà giải quyết là kết quả nhất .” Môi mấp máy, những lời thôi.

Hứa Chi luôn lựa chọn khác.

Cô sẽ lén lút đưa đèn pin cho nhưng khi gặp bên cạnh Lương Mục Chi, lấy một cái.

Cô đưa t.h.u.ố.c và nước cho khi sốt nhưng Lương Mục Chi gọi một cú điện thoại đến, cô liền đuổi .

Đến tận hôm nay, còn nhớ nổi ngày hôm đó bước khỏi khu biệt thự như thế nào. Chỉ nhớ ý nghĩ cứ lởn vởn trong đầu khi đó - đuổi , tại còn đưa t.h.u.ố.c cho ?

Cô luôn như , lẽ trong lòng thấy áy náy với nhưng vĩnh viễn để ý ánh mắt khác hơn.

Bấy lâu nay, trải qua quá nhiều , Cao Oánh cũng như .

Anh bao giờ ai kiên định lựa chọn.

Bây giờ Triệu Niệm Xảo gặp nạn, d.a.o động .

Nếu tiền thể giải quyết vấn đề, thì chỉ cần giải quyết vấn đề tiền bạc, tiền là thể giữ cô.

Có tiền là thể khiến cô bớt phiền lòng.

Anh nghiêng gần, cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán trơn bóng của cô.

Suy nghĩ của Hứa Chi rối bời, nhất thời phản ứng kịp, hôn mới bất ngờ ngước mắt lên, rơi đôi mắt đen thẫm của đàn ông.

Tim cô đập thình thịch, ánh mắt cũng d.a.o động.

“Em thấy , đúng .” Anh .

Hứa Chi ngẩn : “Cái gì ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-hoac-dem-xuan-tong-tai-phuc-hac-va-tieu-thu-ngoan-ngoan/chuong-92-ngon-tay-anh-cham-vao-moi-co-nhe-nhang-xoa-nan.html.]

“Cuộc chuyện giữa và Chu Hách.”

Hứa Chi im lặng.

“Vốn dĩ cũng định giấu em mãi.” Anh : “ Lương thị, đúng là mục đích khác, định công cho Lương Chính Quốc cả đời.”

Trước đây, mặt cô, ít nhất cũng gọi Lương Chính Quốc một tiếng “bố ”, bây giờ gọi thẳng tên.

Sự khác biệt quá rõ ràng.

Hứa Chi hoảng, định thú nhận ? sự thú nhận , thực sự vì cô tình cờ những lời đó ?

Lương Cẩm Mặc :

đây quan hệ giữa em và Lương Chính Quốc, Phó Uyển Văn còn cả ông cụ đều tệ, với Lương Mục Chi càng là thanh mai trúc mã. , hy vọng em chọn . Những gì nhà họ Lương thể cho em, cũng sẽ nghĩ cách .”

Tim Hứa Chi như ai đ.ấ.m một cái. Thực cũng hiểu, chuyện chỉ cần cô khả năng cô sẽ nhắc nhở nhà họ Lương để họ đề phòng hơn một chút.

xét về giao tình, thời gian cô tiếp xúc với nhà họ Lương lâu hơn nhiều.

Vị trí của cô thực sự khó xử.

Tại cứ bắt cô lựa chọn, cô chọn thế nào. Cả ngày hôm nay cô cứ suy nghĩ mãi, nghĩ đến đau cả đầu mà vẫn kết quả.

Hứa Hà Bình và Triệu Niệm Xảo bắt cô chọn, Lương Cẩm Mặc và nhà họ Lương cũng bắt cô chọn.

Cô sắp chịu nổi nữa .

Cô hoảng loạn mặt : “Em... em , em nghĩ xong.”

Nếu về đính hôn với Lương Mục Chi, cô chắc chắn sẽ đắc tội với nhà họ Lương cũng thể nhắc nhở họ điều gì. nếu cô vì Triệu Niệm Xảo mà về, cô sẽ trở thành con dâu tương lai của nhà họ Lương.

Sự đổi lập trường, thực chỉ trong một ý nghĩ.

Lương Cẩm Mặc ép cô nữa, đêm đó, hai ngủ riêng phòng.

Hứa Chi mất ngủ.

Lương Cẩm Mặc là sống nội tâm, phần lớn thời gian đều giấu kín cảm xúc, việc thẳng thắn bày tỏ hy vọng cô chọn thực sự hiếm thấy.

lẽ là vì cô tiết lộ kế hoạch của . Nên sẽ dốc hết tất cả để giữ cô .

Hứa Chi cảm thấy giống như nghi ngờ hàng xóm trộm rìu, bây giờ cô cứ ngừng suy đoán lời và hành động của Lương Cẩm Mặc, đó đưa kết luận là ý đồ khác.

... suy cho cùng, sự tin tưởng của cô đối với bắt nguồn từ sự chột của chính cô.

Nếu cô từng tổn thương thì cô cần sợ hãi. trớ trêu , nếu cô những chuyện thất đức đó, liệu thực sự tiếp cận cô ?

Đây quả là một câu hỏi lời giải, cô quá hoang mang, mò lấy điện thoại nhắn tin WeChat cho Dương Tuyết.

Hứa Chi: [Hỏi một việc.]

Dương Tuyết: [Việc gì?]

Hứa Chi: [Tớ một bạn... hồi tiểu học cô từng bắt nạt khác, nghĩ bắt nạt tha thứ cho cô ?]

Dương Tuyết: [Tớ định bảo bạn”, nhưng nếu là bắt nạt khác thì chắc chắn gan đó .]

[Sao bạn kiểu , tiểu học chị đại ? Còn là bạn nữa? Đừng nhặt bạn trong thùng rác ?]

Hứa Chi như kim châm, chằm chằm câu cuối cùng, mắt đau.

Dương Tuyết: [Tha thứ cái rắm, những từ bé là cặn bã, loại lớn lên cũng chẳng .]

[Người bắt nạt sai cái gì, bắt nạt còn chuyện tha thứ. Theo tớ thì cả đời gặp lắm , ai mà dám bắt nạt tớ, tớ nhất định sẽ trả thù , chống nạnh.JPG]

Hứa Chi gõ chữ, bạn lúc đó cũng nỗi khổ tâm nhưng gõ một đoạn dài xóa hết.

là “ bạn”, cô chính là bạn trong thùng rác đó.

Hơn nữa những việc quá đáng cô với Lương Cẩm Mặc chỉ mỗi chuyện .

Bây giờ tẩy trắng cho bản nhưng tẩy ? Sự nhu nhược của cô chính là nguyên tội.

Cô úp điện thoại xuống bên gối, nữa.

Cô cũng cảm thấy giống rác rưởi.

 

Loading...