Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn - Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm?

Cập nhật lúc: 2026-01-06 04:10:16
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Chi trở về khách sạn, căn phòng trống trải, Lương Cẩm Mặc vẫn về.

giường trong phòng ngủ phụ, đầu óc rối bời, việc Triệu Niệm Xảo thương đảo lộn kế hoạch của cô.

Còn cả những lời Triệu Niệm Xảo nữa...

Thực đây vì những lời Lương Mục Chi , cô nghi ngờ nhưng cảm giác đó khác với bây giờ. Cô hoảng hốt nhận , hiện tại cô quá phụ thuộc Lương Cẩm Mặc.

Vốn dĩ cô nhát gan, lo sợ nhưng bây giờ, vì thích , cô thậm chí chuẩn tinh thần để chịu đựng tiếng .

Cô thực sự cố gắng nhiều mới vượt qua sự hèn nhát trong lòng, bất chấp danh dự bản để ở bên .

Nguồn gốc dũng khí của cô là sự tin tưởng dành cho là vì tin rằng thực sự thích cô.

một như cô, quá khứ nhu nhược hùa theo đám đông bắt nạt cũng từng vô ngơ khó khăn của chỉ để hèn hạ bảo vệ bản , liệu ai thực sự thích cô ?

Bố thích cô, dù cô ngoan ngoãn hiểu chuyện đến họ cũng thích cô, chính bản cô cũng thích . Lương Cẩm Mặc tổn thương, thể thích cô?

bao giờ là tự tin, lúc chìm sâu sự tự nghi ngờ và chán ghét bản , càng nghĩ càng thấy lời Triệu Niệm Xảo lý.

Trong lòng cô hoang mang tột độ cũng với Lương Cẩm Mặc thế nào, thể hỏi thẳng ? Hỏi hận cô ...

Cô mất phương hướng, cứu Triệu Niệm Xảo thế nào, Lương Cẩm Mặc cách ?

, thực sự trả thù, thể thẳng thắn thừa nhận, thể giúp đỡ cô. Kẻ l.ừ.a đ.ả.o chỉ mang đến cho cô nhiều lời dối hơn mà thôi.

Nếu tất cả đều là dối trá là giả tạo, thì cô vẫn chỉ một , từng ai thích cô.

Cô sắp những suy nghĩ hỗn loạn đ.á.n.h gục, cuộn tròn ôm c.h.ặ.t lấy .

Điện thoại rung lên là tin nhắn WeChat của Lương Cẩm Mặc, vẫn đang bận, hỏi cô gọi đồ ăn mang lên phòng .

Thật khó tưởng tượng, đây lạnh lùng ít như , giờ lo lắng cho bữa ăn của cô.

tất cả những điều là thật ?

ăn gì cả, trả lời : Lát nữa em xuống ăn, bao giờ về?

Lương Cẩm Mặc: Nhanh thì ba giờ về, bảo Dương Tuyết qua với em nhé?

Hứa Chi: Không cần , em xuống dạo một lát.

Lương Cẩm Mặc: Đi cẩn thận cái chân, đừng xa quá.

Hứa Chi: Vâng.

Cô cầm điện thoại, lướt xem bộ lịch sử trò chuyện ít ỏi giữa cô và .

Cuối cùng dừng ở ngày hôm đó, tin nhắn gửi cho cô [Lần vớt em].

Sự rung động ban đầu bắt nguồn từ đây, lúc đó cô cảm thấy ai thể cứu nhưng câu của kéo cô khỏi cảm giác cô độc bất lực đó.

, thực sự kéo cô lên, là đẩy cô xuống vực thẳm triệt để hơn?

Cô nhắm mắt , đáy mắt khô khốc, bỗng nhiên tuyệt vọng nhận , Lương Mục Chi, cô một nữa rơi một mối quan hệ mà cô thể kiểm soát, cảm giác thực sự tồi tệ.

Hứa Chi ăn cơm, mơ màng giường một lúc, thời gian trôi qua bao lâu, cô thấy tiếng mở cửa.

Cô đang định dậy thì thấy tiếng Chu Hách: “Em gái Chi T.ử về ?”

Tiếp theo là tiếng Lương Cẩm Mặc: “Không .”

“Anh lạnh lùng thế , em gái chạy mất đấy.” Chu Hách vẻ từng trải: 

“Anh kiểm tra chứ, chỉ kiểm tra, còn báo cáo với cô đang ở , gì.”

Sau đó một tiếng hỏi: “Em gái Chi Tử?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-hoac-dem-xuan-tong-tai-phuc-hac-va-tieu-thu-ngoan-ngoan/chuong-90-anh-thuc-su-muon-keo-co-len-hay-la-day-co-xuong-vuc-tham.html.]

Hứa Chi lên tiếng, mắt cô sưng, trạng thái bây giờ cũng , gặp ngoài lắm.

hối hận vì đóng cửa phòng ngủ phụ, bây giờ đóng cửa chắc chắn sẽ thấy, cô dứt khoát kéo nhẹ tấm chăn mỏng, trùm kín đang cuộn tròn .

Chu Hách dù tự nhiên đến chắc cũng đến mức lật chăn lên xem chứ.

Chu Hách quả nhiên lật chăn, ngoài cửa phòng ngủ phụ liếc trong qua loa. Nhìn kỹ lắm, chỉ thấy giường của Hứa Chi cũng bừa bộn giống giường .

Không thấy , thẳng với Lương Cẩm Mặc: “Chắc là về .”

Hứa Chi cũng mắt mũi thế nào nhưng như cũng , coi như cô ở đây .

Vì cửa mở nên âm thanh bên ngoài khá rõ, Chu Hách đang chuyện công việc với Lương Cẩm Mặc, phần lớn là Chu Hách , Lương Cẩm Mặc .

Cô bắt đầu thấy ngột ngạt.

thấy lão già Lương Chính Quốc cũng chẳng gì, việc đây thuộc bộ phận sản phẩm cũng đẩy sang, việc đến c.h.ế.t ?” Chu Hách bất bình:

“Làm em ngày nào cũng tăng ca, cứ thế mãi thì tuyển đợt cũng đủ dùng.”

Lương Cẩm Mặc ghế sofa châm điếu t.h.u.ố.c, đưa ý kiến gì.

“Nói thật...” Chu Hách chần chừ một chút:

“Sếp , nghĩ thế nào? Định trâu ngựa cho đám nhà họ Lương thật ? Cùng là con trai nhà họ Lương, bán mạng việc ở công ty còn thằng Lương Mục Chi thì an nhàn thiếu gia, dựa cái gì chứ?”

Lúc Lương Cẩm Mặc mới lên tiếng: “Lương Chính Quốc cho nó công ty là gọi .”

Người Lương Chính Quốc bồi dưỡng nhất đương nhiên là Lương Mục Chi nhưng Lương Mục Chi thực sự chiều hư , lời bố , đến tuổi uốn nắn cũng khó.

Chu Hách : “Vậy thì thế , nhiều, đến lúc lão già đó c.h.ế.t, Lương thị cũng là của , Lương Mục Chi rìa, thế mới đúng.”

Lương Cẩm Mặc: “Cậu tưởng Phó Uyển Văn c.h.ế.t ?”

Chu Hách buồn bực:

“Mụ phù thủy già đó việc ở công ty ... Theo thấy, là sếp cũng thử đ.á.n.h bài tình cảm với Lương Chính Quốc xem . Năng lực mạnh, bây giờ ông cũng coi trọng , trong tay nắm mấy kênh quan trọng, cộng thêm hai cũng là cha con ruột, xem thể bảo ông sửa di chúc . Ít nhất phần lớn Lương thị cũng để cho , hoặc sớm đưa lên giám đốc điều hành.”

Lương Cẩm Mặc im lặng vài giây mới : “Không thể nào, thừa kế họ nhận định là Lương Mục Chi, hơn nữa... thể đ.á.n.h bài tình cảm với ông .”

“Cậu tưởng sống ở nhà họ Lương những năm qua thế nào?”

Đôi mắt đen thẫm của Lương Cẩm Mặc nheo , dường như đang hồi tưởng:

“Không cứ quan hệ huyết thống thì coi là cha. Lương Chính Quốc đối với cũng chẳng khác gì những như Phó Uyển Văn cả.”

Chu Hách chút chán nản:

chỉ em áo cưới cho thằng phá gia chi t.ử Lương Mục Chi. Chúng mang cả đội ngũ đến Lương thị lâu như , lão già Lương Chính Quốc thăng chức cho còn keo kiệt, rõ ràng là vẫn đề phòng .” 

“Nếu thể hiện xuất sắc trong đợt thi tuyển nội bộ thì đến giờ chắc thăng chức, bọn họ việc cho lợi ích, dựa cái gì chứ? Bắt nạt khác cũng giới hạn chứ, cứ thế mãi, đến , cũng chẳng nữa.”

“Nền tảng lớn như Lương thị xưởng nhỏ, bình thường thăng chức đều mất ba năm, thể nóng vội .” Lương Cẩm Mặc gạt tàn t.h.u.ố.c: 

“Ngày tháng còn dài, nợ tính từ từ.”

Chu Hách phấn chấn hơn một chút: “Cậu đang vẽ bánh vẽ cho đấy chứ, đến lúc đó thể tính sổ cả mụ phù thủy già Phó Uyển Văn và Lương Mục Chi luôn ?”

Lương Cẩm Mặc liếc xéo : “Sao còn vội hơn cả thế?”

Chu Hách : “ xem phim sảng văn của em mà.”

Khóe môi Lương Cẩm Mặc nhếch lên một nụ nhạt: “Yên tâm, một cũng thoát . Từng bọn họ, đều nhớ kỹ.”

Hứa Chi giường trong phòng ngủ phụ còn cảm thấy ngột ngạt nữa.

Máu trong tim cô như đông cứng , lạnh lan tứ chi bách hải, tay chân cô cứng đờ.

Loading...