Dụ Em Động Tâm - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-04-18 13:56:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Thư Ninh Phùng Duệ Dương, chậm rãi :
“Trộm cắp tài sản với giá trị nhỏ thì còn khả năng hòa giải dân sự, nhưng tiền của quá lớn, đủ điều kiện để lập án hình sự.
Cho dù nhà họ Chung tha cho thì cảnh sát cũng quyền khởi tố.”
Cô sang viên cảnh sát:
“Đồng chí cảnh sát, đúng ạ?”
Cảnh sát gật đầu xác nhận.
“Anh đừng cô linh tinh!” — Chung Minh Nguyệt thấy sắc mặt Phùng Duệ Dương trắng bệch như tro tàn, vội kéo tay — “Họ cố tình dọa đấy!”
“Biến !” — Phùng Duệ Dương giật mạnh tay, khiến Chung Minh Nguyệt ngã lăn đất.
Anh thẳng cảnh sát, như trút gánh nặng:
“Không !
chỉ là bán giùm thôi!
Người ăn trộm chính là cô !”
Anh giơ tay chỉ thẳng Chung Minh Nguyệt.
Chung Minh Nguyệt giận đến mức bật dậy, lao đến định đ.á.n.h :
“Anh bậy bạ gì đó hả?!”
Cô bịt miệng , để tiếp.
Phùng Duệ Dương lúc còn tâm trí gì khác ngoài tự cứu lấy .
Trong tình huống sống còn thế , con luôn chọn bản năng sinh tồn tiên.
Anh là đàn ông, thể lực vượt trội, thấy Chung Minh Nguyệt lao tới thì lập tức kéo tay cô .
Trong lúc giằng co, một tiếng bốp vang lên, lửa rát lan khắp má — Chung Minh Nguyệt tát đến nỗi loạng choạng, đẩy bật phía .
“Thật sự ăn trộm!” — Phùng Duệ Dương gào lên — “Là chính cô —Phùng Phương Phương trộm đấy!
Cô sợ phát hiện nên nhờ bán, còn hứa chia ba phần!”
“Phùng Duệ Dương!” — Chung Minh Nguyệt từ đất bật dậy, giọng run rẩy — “Anh , Chung Thư Ninh đưa cho bao nhiêu tiền để bôi nhọ ?!”
“Anh tin là xé nát miệng !”
đến hai chữ chung , Phùng Duệ Dương sợ tới mức mặt cắt còn giọt m.á.u.
Anh run rẩy chỉ trích ngược :
“Là chính cô với , nhà họ Chung sắp phá sản, tài sản đều chuyển cho Chung Minh Diệu, để cho cô, thiên vị quá đáng!”
“Cô còn tiền phẫu thuật thẩm mỹ, nên mới nghĩ đến chuyện đem trang sức bán!”
“Với lúc đó cô đây là đồ cô tặng cho, bảo là đồ ăn trộm!”
“Nếu là tang vật, đời nào dám đem bán chứ?!”
Vì chứng minh vô tội, Phùng Duệ Dương gần như khai hết sạch sành sanh.
Lời khai của ngầm thừa nhận việc liên quan đến vụ mất trộm trang sức.
Chung Triệu Khánh ngây , kịp phản ứng.
Lưu Huệ An thì đang chịu một cú sốc tinh thần nặng nề, thể tin nổi mà con gái:
“Minh Nguyệt… là con ?”
“Ba, tin con ?” — Chung Minh Nguyệt chật vật dậy, cố chấp biện minh — “Con gái của ba là như thế nào, chẳng lẽ hai ?”
“Hắn suốt ngày ăn chơi nhậu nhẹt, c.ờ b.ạ.c đầy !
Hai trăm vạn mà ba cho , sớm tiêu sạch sẽ !”
“Hắn còn từng xin tiền con, nhưng con cho.
Con đoán chắc vì chuyện đó mà mới nghĩ cách trộm trang sức, sang đổ tội cho con!”
Ánh mắt Phùng Duệ Dương trợn to, thể tin nổi:
“Phùng Phương Phương, cô đúng là giỏi bịa chuyện!”
“Ba, , chính từng sẽ để trang sức đó cho con.
Nếu vốn dĩ là của con, thì con ăn trộm?”
Chung Minh Nguyệt đỏ hoe mắt, giọng đầy ai oán.
“Thôi , nếu ba nhất quyết tin lời , thì con gì cũng vô ích.”
“Cứ để cảnh sát bắt con tù !”
“Dù từ ngày con về căn nhà , cuộc đời con rối tung rối mù.
Người ngoài thì mắng con là đồ hổ, c.h.ử.i con là tiện nhân.
Có lẽ trong mắt ba , con cũng là nỗi nhục.”
Lưu Huệ An thấy con gái , trong lòng liền mềm nhũn.
Hơn nữa, so sánh mà , bà rõ ràng nghiêng về phía tin lời của Chung Minh Nguyệt hơn.
Phùng Duệ Dương thì gần như phát điên.
Anh vốn chẳng loại ăn , càng thể như Chung Minh Nguyệt— rơi nước mắt khiến xót thương.
lúc , Chung Thư Ninh bỗng nhiên lên tiếng:
“Thật , cũng nghiêng về việc tin lời Chung Minh Nguyệt.
Số trang sức , thể đúng là do Phùng Duệ Dương trộm.”
“Tặc, cô…!” — Phùng Duệ Dương suýt nữa buột miệng c.h.ử.i thề.
Cái quái gì ?
Cô vẫn luôn đối đầu với Chung Minh Nguyệt ?
Sao giờ hùa giẫm lên ?
Lý Khải ở bên cạnh lập tức liếc mắt hiệu cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-97.html.]
Phùng Duệ Dương cứng đờ , như thể gan mật đều rụng rời, đành uất ức rụt cổ .
Chung Minh Nguyệt thì đơ .
Chung Thư Ninh… đang bênh vực cô ?
Chuyện gì đang xảy ?
Chung Thư Ninh tiếp:
“Phùng Duệ Dương đây từng hành vi trêu ghẹo , bản chất vốn chẳng gì.
Suốt ngày lui tới mấy nơi như Dạ Vô Miên, tiêu tiền như nước, tiền từ ?
Dĩ nhiên là dễ nảy sinh ý đồ .”
Trêu ghẹo?
Chung Minh Diệu , ánh mắt Phùng Duệ Dương lập tức đổi hẳn, lạnh băng và đầy sát khí, như thể lột da tại chỗ.
Phùng Duệ Dương sững, dám động đậy.
Xong , hôm nay đúng là đen như ch.ó mực.
Chung Thư Ninh vẫn điềm nhiên tiếp lời:
“ mà công nhận, cũng bản lĩnh.
Nhà họ Chung giúp việc, thế mà vẫn lẻn phòng việc để trộm két sắt, cũng xem như nghề.”
Câu dứt, sắc mặt cả nhà họ Chung lập tức đổi.
“Chung Thư Ninh!” — Phùng Duệ Dương gào lên — “ trộm thế nào thì liên quan gì tới cô?!
Cô đừng ở đây mà cho miệng!”
Anh đang cố vắt óc tìm cách chứng minh sự trong sạch, nhưng đầu óc trống rỗng, mù mịt.
Chung Thư Ninh lạnh nhạt :
“Muốn trộm, tất nhiên thăm dò từ .
Phòng việc của nhà họ Chung dễ .
Vì lấy trang sức, đúng là dày công sắp đặt.”
Phùng Duệ Dương phát điên: “Hay thật!
quên mất, cô cũng họ Chung!
Mấy nhà họ Chung định úp cái nồi lên đầu đúng ?!”
“Nếu thật sự là trộm, ôm trang sức cao chạy xa bay từ lâu , chứ đời nào đây chờ các bắt!”
Chung Minh Diệu nhíu mày: “Nói thôi ?
Không còn gì giải thích thêm ?”
“ còn gì nữa?” — Phùng Duệ Dương bộ bất cần — “Mấy vu oan cho thì tìm ai chứng chẳng , dựng chuyện, bịa đặt!”
Chung Minh Diệu thản nhiên :
“ mà… két sắt nhà đặt ở phòng việc.”
“…”
Không khí c.h.ế.t lặng trong giây lát.
“Két sắt đặt trong tủ quần áo của ba , trong phòng ngủ.”
Lời của Chung Minh Diệu dứt, chuyện lập tức trở nên rõ ràng: Phùng Duệ Dương là kẻ trộm thật sự, bởi vì thậm chí còn két sắt của nhà họ Chung đặt ở .
Chung Thư Ninh nhắc đến phòng việc nhiều , cũng chẳng hề phản bác chút phản ứng nào.
Điều đó quá bất thường.
Ngược , Chung Minh Nguyệt cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy ngược lên —vì tất cả ánh mắt trong phòng một nữa dồn dập đổ dồn về phía cô .
Bởi vì Phùng Duệ Dương thừa nhận liên quan, nhưng vị trí két sắt.
Vậy thì kẻ thực sự trộm trang sức—chắc chắn là khác.
Chung Triệu Khánh con gái, ánh mắt ngập đầy kinh hoàng và nghi hoặc.
Lưu Huệ An từng lúc nghi ngờ Chung Minh Nguyệt, nhưng dù gì cũng là con gái ruột, lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, bà , cũng nỡ nghi ngờ nó.
Thế nhưng—sự thật rõ rành rành ngay mắt.
“Minh Nguyệt…” — bà run giọng gọi con.
“Mẹ…” — Chung Minh Nguyệt cũng run rẩy đáp — “Không con… thật sự …”
Lưu Huệ An chằm chằm gương mặt con gái, đôi mắt long lanh lệ nhưng cứng rắn đến lạ:
“Con tại ba đặt tên con là Minh Nguyệt ?”
“Bởi vì chúng mong con giống như vầng trăng trời—thuần khiết, sáng ch.ói.”
“ con chuyện gì !”
“Con sửa mặt đến hình , cũng nhắm mắt ngơ vì con con tự ti, con thấy đủ …”
“ tại ăn trộm?!”
“Mẹ, con …” — Chung Minh Nguyệt còn đang định cãi .
Chát!
Lưu Huệ An vung tay tát thẳng mặt cô !
Hết cái đến cái khác!
Cô kịp né tránh, liên tục tát mấy cái liền, mặt nóng ran như thiêu đốt, tai ù cả , đầu choáng váng.
Dù cũng do bà nuôi từ nhỏ, giữa hai căn bản nhiều tình cảm sâu nặng.
Sau vài giây ngây , Chung Minh Nguyệt bỗng nổi điên, phản kháng —
Cô lao tới đẩy mạnh một cái!
Lưu Huệ An phòng , đẩy ngã thẳng xuống đất.
Cả căn phòng lập tức rơi trạng thái hỗn loạn.