Dụ Em Động Tâm - Chương 86: Cắt đứt quan hệ rồi, đến lúc đăng ký kết hôn và tổ chức lễ cưới rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:10:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Văn Lễ, con thấy bộ váy A Ninh mặc ?

 

Là dì chọn đấy.”

 

Lương Gia Nhân .

 

Hạ Văn Lễ khẽ gật đầu, giọng trầm thấp mà hờ hững: “Từ đến nay mắt của dì vẫn luôn .”

 

Giọng bình thản, nhưng ánh mắt chẳng hề trong sáng chút nào.

 

“Phải , Bá Đường, em còn mang ít đồ về cho .”

 

Lương Gia Nhân bắt đầu chia chiến lợi phẩm của .

 

Ngay cả Trần Tối và Lý Khải cũng nhận một vài món quà nhỏ, Hạ Bá Đường và Hạ Văn Lễ dĩ nhiên thể thiếu.

 

Chỉ Hạ Văn Dã là từ nãy đến giờ bên cạnh phấn khích nhất.

 

“Mẹ, còn con thì ?”

 

“Con mới đến Thanh Châu, chẳng A Ninh dẫn con mua đồ ?

 

Con còn đòi gì nữa?”

 

“…”

 

Hạ Văn Dã lẩm bẩm trong miệng: “Mẹ thiên vị rõ ràng.”

 

“Thứ mua, con chê hợp mốt, mắt thẩm mỹ cổ lỗ sĩ, thế nên mới mua nữa.”

 

Cả nhà ai cũng quà, chỉ Hạ Văn Dã là ỉu xìu, cả buổi co rúm sofa chẳng lời nào, mãi đến khi Lương Gia Nhân gần, ghé sát nhỏ:

 

“Được , đừng mặt ủ mày chau nữa, cũng là lớn , đừng như con nít.”

 

“Tiền sinh hoạt ba con cho thì để cho.”

 

Đôi mắt Hạ Văn Dã lập tức sáng rực: “Lương nữ sĩ, cô chính là tiên nữ giáng trần!”

 

“Biến —”

 

Khi Hạ Văn Dã còn đang tung hứng với ba lầu, thì Chung Thư Ninh lên phòng, bắt đầu dọn mớ đồ mới mua về.

 

Hôm nay đúng là mua nhiều.

 

chẳng ngờ Hạ Văn Lễ cũng theo lên, hẳn xuống ghế, chỉ yên lặng cô.

 

Ngón tay cầm lấy chiếc bật lửa, “tách”—một ngọn lửa bật lên, ánh sáng lấp lóe hệt như bén đáy mắt .

 

“Ninh Ninh.”

 

Giọng khàn khàn, chút khô ráp.

 

Chung Thư Ninh bằng ánh mắt nghi hoặc.

 

Hạ Văn Lễ vẫy nhẹ tay gọi cô, đợi cô bước đến gần thì cổ tay liền kéo , cả cô ngã lòng .

 

Anh sớm đặt bật lửa sang một bên, ngón tay khẽ đặt lên eo cô, vuốt nhẹ, miết nhẹ.

 

Cảm giác ngày càng rõ rệt, khiến cô cứng đờ.

 

Chung Thư Ninh theo phản xạ c.ắ.n nhẹ môi, hàng mi khẽ run, giọng nhẹ như gió thoảng: “Hạ ?”

 

“Cai t.h.u.ố.c, khó chịu.”

 

cai t.h.u.ố.c dễ, nghĩ cũng đúng là mệt mỏi.

 

“Vậy… ?”

 

: Không cần vì em mà cố ép bản như .

 

“Cho ôm một lúc .”

 

Hạ Văn Lễ siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm cô lòng.

 

Rất nhanh đó, Hạ Văn Lễ còn thấy thỏa mãn chỉ với một cái ôm.

 

Anh cúi đầu, khẽ c.ắ.n nhẹ lên làn da nơi cần cổ cô, khiến Chung Thư Ninh rùng , khẽ co .

 

Nụ hôn từ cổ lan dần lên, mỗi cái chạm đều nhẹ nhàng mà cuồng nhiệt.

 

bao giờ chịu đựng kiểu mật , thể vì thế mà khẽ vặn vẹo, khiến bộ váy ôm sát càng tôn lên đường cong đầy quyến rũ.

 

Toàn cô lúc như hòa quyện giữa vẻ trong sáng và mê hoặc.

 

“Chiếc váy , và hợp với em.”

 

Giọng Hạ Văn Lễ trầm khàn, pha chút gắt gao.

 

“Cảm ơn .”

 

Anh , ghé sát , thở nóng rực phả bên tai, khiến tim cô run lên dứt.

 

Đầu ngón tay vẫn ngừng vuốt ve nhẹ nơi eo cô, đến khi nghiêng đầu hôn cô, nụ hôn gấp gáp, mang theo sự khắc chế đang dần đứt đoạn.

 

Cô thở nổi, khóe mắt đỏ hoe.

 

Chung Thư Ninh luôn thầm khâm phục Hạ Văn Lễ.

 

Dù cô rối loạn đến , đàn ông lúc nào cũng điềm tĩnh như .

 

Thậm chí đến cả quần áo cũng chẳng xộc xệch lấy một chút.

 

Cảm giác đó, như thể thể dừng bất cứ lúc nào… chút lưu luyến.

 

Sau một lúc hôn , Chung Thư Ninh mới nhẹ nhàng rời khỏi , tiếp tục dọn dẹp đống đồ mua về : “Hôm nay A Diệu gọi cho em, bảo em ngày mang đầy đủ giấy tờ đến để thủ tục chấm dứt quan hệ nhận nuôi.”

 

Hạ Văn Lễ gật đầu: “Anh đưa em .”

 

“Nó sẽ đến đón em.”

 

“Anh đưa em.”

 

“Phiền lắm… vốn bận.”

 

“Tiện đường.”

 

“……”

 

“Bảo Lý Khải đưa theo luật sư cùng.

 

Nếu nhà họ Chung dám yêu cầu em bồi thường chi phí nuôi dưỡng mấy năm qua, sẽ lo liệu giúp em.”

 

Chung Thư Ninh khẽ gật đầu, cảm thấy chỉ Hạ Văn Lễ là luôn nghĩ cho cô chu nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-86-cat-dut-quan-he-roi-den-luc-dang-ky-ket-hon-va-to-chuc-le-cuoi-roi.html.]

 

 

Hai ngày , tại cổng cơ quan đăng ký nhận nuôi, Chung Minh Diệu đợi chị gái đến, ngẩng đầu lên chạm mắt với đàn ông mà bên ngoài đồn là “ôn hòa và chu đáo” — Hạ Văn Lễ.

 

Ánh mắt lạnh như băng, sắc bén, hề lấy một chút dịu dàng như lời đồn.

 

Lý Khải vốn mang gương mặt lạnh như sương, phía còn kèm một luật sư, theo sát hai chị em họ từ đầu.

 

Chính Hạ Bá Đường căn dặn : nếu vợ chồng nhà họ Chung dở trò, cứ tùy cơ ứng biến mà xử lý.

 

Nếu tên Chung Minh Diệu dám động tay động chân với vợ

 

Cứ việc đ.á.n.h gãy chân !

 

Ông chủ sẽ chịu trách nhiệm!

 

“Chị , vị Hạ đối xử với chị thật đấy, còn đích đưa chị tới đây nữa.”

 

Chung Minh Diệu da trắng bệch, nắng mặt trời chẳng chút huyết sắc, cả trông yếu ớt như thể gió thổi là ngã.

 

“Anh tiện đường, công việc gần đây.”

 

Chung Minh Diệu nhướng mày, “Chị tin thật ?”

 

“……”

 

Thấy chị gái im lặng, bật thành tiếng.

 

Không xa phía bên , vợ chồng Chung Triệu Khánh đang cảnh hai chị em với mà tức đến mức suýt nghẹt thở.

 

Lưu Huệ An mắt đỏ hoe, còn Chung Triệu Khánh thì cả run rẩy, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nhưng chỉ thể cố ép giữ bình tĩnh.

 

Chung Minh Diệu khi về nhà, đối với ba thì chẳng buồn giữ thể diện, nhưng gặp Chung Thư Ninh liền như biến thành một con khác.

 

Chuyện nhà họ Chung thời gian gần đây ầm ĩ đến mức ngoài cũng , nên khi nhân viên phòng dân chính thấy cả hai bên cùng đến để giải trừ quan hệ nhận nuôi, cũng tỏ khá bất ngờ.

 

Sắc mặt vợ chồng nhà họ Chung thì lộ rõ sự cam lòng.

 

khi hỏi đồng ý chấm dứt quan hệ , họ vẫn gật đầu đồng ý.

 

“Vì chấm dứt quan hệ?”

 

Nhân viên hỏi theo thủ tục.

 

Chung Thư Ninh đáp: “Quan hệ giữa đôi bên nghiêm trọng, thể tiếp tục chung sống.”

 

“Dù gì họ cũng nuôi dưỡng cô suốt bao năm, cũng lớn tuổi , cho nên…”

 

Việc chấm dứt quan hệ nhận nuôi thường gây tranh cãi, phần lớn cũng vì tiền.

 

sẽ một thanh toán đầy đủ phí nuôi dưỡng bao năm qua, kèm cả chi phí dưỡng già , dựa theo mức sống hiện tại của Thanh Châu.”

 

Về khoản dưỡng già, thật Chung Thư Ninh đưa, nhưng luật sư khuyên rằng vẫn nên trả.

 

họ lấy cớ dưỡng già để kiếm chuyện, dùng dư luận để gây sức ép, cô là kẻ vô ơn bạc nghĩa—thì cũng chẳng thể cớ nữa.

 

Sau khi hai bên tự nguyện, bất kỳ ý kiến phản đối nào, ký tên và lăn tay xong, hệ thống dân chính cập nhật tất…

 

Cô và nhà họ Chung—Từ nay cắt đứt !

 

Không còn liên quan gì đến .

 

“Chị, đồ đạc của chị ở nhà, em thu dọn xong hết .

 

Mấy tấm bằng, huy chương với hộ khẩu cũng chuẩn sẵn.

 

Chị với em, xe đỗ ngay ngoài cổng, em mang lên cho chị.”

 

Chung Minh Diệu .

 

Nếu là quần áo thì Chung Thư Ninh cũng quá để tâm.

 

những chiếc cúp, giấy chứng nhận—đều là thành quả cô vất vả giành .

 

thể còn sân khấu nữa, thì chúng vẫn là hồi ức vô cùng quý giá.

 

Cô gật đầu đồng ý.

 

Trên đường đến nhà họ Chung, cô gọi điện cho Hạ Văn Lễ.

 

ngờ việc thuận lợi đến thế, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.

 

“Chúc mừng em.”

 

Giọng Hạ Văn Lễ vẫn bình tĩnh như thường.

 

“Cảm ơn .”

 

“Lúc nào rảnh, chúng đăng ký kết hôn.”

 

Hạ Văn Lễ chờ ngày quá lâu .

 

Thỏa thuận kết hôn khác với việc chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp giấy tờ—trở thành chồng duy nhất và hợp pháp của cô, về mặt pháp lý, điều đó ý nghĩa hề nhỏ.

 

Chung Thư Ninh khẽ gật đầu.

 

“Về lễ cưới, em ý tưởng gì ?”

 

Hạ Văn Lễ xoay xoay bật lửa, hỏi.

 

Lễ cưới?

 

Chung Thư Ninh thực sự từng nghĩ đến.

 

Trong lòng cô luôn xem cuộc hôn nhân chỉ là thỏa thuận, đóng kịch qua ngày, cùng lợi—nào từng nghĩ đến chuyện đám cưới?

 

“Hạ phu nhân,” giọng Hạ Văn Lễ thấp trầm, “em dường như quên mất lời từng .”

 

“Anh thích để sơ hở cho khác thấu.”

 

Đóng kịch… thì cũng diễn cho thật.

 

Giọng càng lúc càng trầm: “Nếu em đồng ý, càng sớm càng .”

 

 

Trần Tối (tâm tình): Cuối cùng lão gia nhà cũng cần lén lút bò trong bóng tối nữa, từ nay thể đường hoàng ngẩng đầu đàn ông vợ!

 

Chúc mừng! ヽ(°▽°)ノ

 

Hạ : Sao cứ thấy khó chịu thế nhỉ?

 

Trần Tối: …

 

 

Loading...