Dụ Em Động Tâm - Chương 71: Hạ tiên sinh cũng là đàn ông bình thường
Cập nhật lúc: 2026-03-23 09:46:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thang máy từ từ lên, Chung Minh Nguyệt liếc mắt đ.á.n.h giá cô.
Chung Thư Ninh dáng cao ráo, chân dài, do học múa nên khi thẳng lưng cũng , khí chất xuất chúng.
Cô gái như , cho dù khoác một mảnh giẻ rách cũng vẫn .
“Khụ”
Chung Minh Nguyệt ho khan, chỗ mặt cô từng phẫu thuật đang viêm, tuy sưng giảm nhưng kỹ vẫn .
Chung Thư Ninh chẳng buồn để tâm.
“Anh, thấy trong thang máy mùi gì kỳ kỳ ?”
“Sao cơ?”
Phùng Duệ Dương ngẩn , “Ở mùi, là mùi nước hoa của em ?”
Chung Minh Nguyệt lườm , “Nước hoa gì chứ, đó là mùi của hồ ly tinh.”
Phùng Duệ Dương ngu ngơ chẳng hiểu gì.
Chung Minh Nguyệt hừ nhẹ, “Có ngoài mặt thì tỏ vẻ thanh cao, nhưng mấy chiêu quyến rũ đàn ông thì giỏi lắm.
Chu Bách Vũ cứ quanh quẩn m.ô.n.g cô , giờ đến Hạ .”
“Bên cạnh cô từng thiếu đàn ông, chuyển tiếp trơn tru chẳng trống nào.”
“Lúc nào cũng tình nguyện vì cô mà chạy đôn chạy đáo, chắc cũng vì cô thủ đoạn ghê gớm lắm.
Bình thường thì giả bộ… ưm!”
Chưa hết câu, miệng Chung Minh Nguyệt Phùng Duệ Dương bịt .
lúc , thang máy cũng tới tầng cần đến.
Chung Minh Nguyệt nhíu mày: Sao cô cũng ở tầng ?
Trước khi rời , Chung Thư Ninh đầu cô một cái.
“Cho dù dùng loại nước hoa nhất, e cũng át nổi cái mùi thối phát từ miệng cô !”
Chờ đến khi Chung Thư Ninh xa, Phùng Duệ Dương mới buông tay .
Chung Minh Nguyệt tức đến phát điên: “Phùng Duệ Dương, cái gì hả?”
“Câu đó để hỏi em mới đúng.
Em chọc cô gì?”
“Anh quản chắc!”
“Em nhằm cô , nào lợi?
Em rút kinh nghiệm ?
Lần đè đầu nhục, ướt sũng còn đủ?
Còn cái tên Hạ , đơn giản .
Em ngu thì ngu một thôi, đừng kéo theo!”
“Đồ hèn, thứ vô dụng!”
“Anh vô dụng, em giỏi thì đừng để đ.á.n.h đến lệch cả mũi.”
“Anh…”
Chung Minh Nguyệt giận đến nghẹn lời, trong lòng vẫn ngùn ngụt một cục tức tiêu.
Cô chỉ thấy cảnh Chung Thư Ninh lóc t.h.ả.m thiết, quỳ xuống cầu xin tha thứ.
lúc hai còn đang tranh cãi, Hạ Văn Dã lên đến nơi bằng thang máy khác.
Cậu đang uống sữa, trong tay còn xách thêm một cốc mới, cần đoán cũng là mua cho Chung Thư Ninh.
“Thiếu gia Hạ, thật trùng hợp, gặp .”
Phùng Duệ Dương thấy cúi đầu khom lưng.
Hạ Văn Dã cũng là kiểu giỏi vẻ.
Giọng điệu hờ hững khẽ “ừ” một tiếng, đó xoay rời .
Tư thế của một công t.ử con nhà quyền thế, giữ vững lệch một ly.
Chung Minh Nguyệt hiểu nổi, Chung Thư Ninh rốt cuộc dùng thủ đoạn gì mà thể khiến em trai của Hạ Văn Lễ chịu khó chạy việc vặt cho cô như thế.
Sau khi trở về nhà họ Chung, mà cô tiếp xúc đều là giới nhà giàu, ai mà tự mua đồ uống?
Toàn là sai khác chạy việc hộ.
Ấy mà Chung Thư Ninh bản lĩnh khiến đàn ông tình nguyện những chuyện đó.
Chung Minh Nguyệt chằm chằm bóng lưng , khẽ lẩm bẩm:
“Anh xem, em trai của Hạ Văn Lễ, nào là cùng cô dạo phố, nào là viện chăm sóc, bây giờ còn tự tay mua sữa… rốt cuộc quan hệ giữa hai đó là gì chứ?”
Phùng Duệ Dương cau mày: “Người còn đích ăn cơm cùng cơ đấy!”
“Anh cũng nhiều chuyện thật đấy.”
“Phùng Phương Phương, em bớt bốc đồng một chút .”
“ tên là Chung Minh Nguyệt!”
Mỗi gọi sai, cứ như nhắc cô đến quá khứ nhớ .
Nếu cô vẫn sống trong nhà họ Chung, dù thi trượt đại học thì ba cũng sẽ bỏ tiền cho cô nước ngoài học, sớm lăn lộn ngoài xã hội, sắc mặt mà sống?
Lẽ cô cũng giống như Chung Thư Ninh, học múa, sống trong sự vây quanh chiều chuộng của đàn ông.
Phùng Duệ Dương chẳng buồn thêm gì với cô nữa.
“Anh, đợi em với.”
Chung Minh Nguyệt đuổi theo, “Anh em còn một đứa em trai ở nhà họ Chung ?”
“Biết, nhưng từng gặp.
Chắc là lớn nhỉ, đang ở nước ngoài?”
Chung Minh Nguyệt gật đầu, “Vậy vì nó nước ngoài ?”
Phùng Duệ Dương tuy ngốc nhưng kẻ đần, cau mày, “Không .
Đoán cũng chẳng chuyện gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-71-ha-tien-sinh-cung-la-dan-ong-binh-thuong.html.]
“…”
Chung Minh Nguyệt tức đến nghiến răng.
Vừa mới bí mật của nhà họ Chung, dù ba dặn dặn là ngoài, nhưng cô thực sự nhịn nổi, chỉ tìm chia sẻ ngay lập tức.
…
Lúc , Hạ Văn Dã phòng bệnh, đưa ly sữa cho Chung Thư Ninh:
“Dâu tây, loại nóng.
Không dám mua đồ lạnh cho chị.”
“Cảm ơn em.”
Thật Chung Thư Ninh vốn định uống, cô kiểm soát cân nặng, đây thậm chí còn đụng đến đồ ngọt.
Gần đây đúng là thả lỏng quá .
“Chị thích vị dâu tây ?
Em tưởng con gái ai cũng thích mà.”
Hạ Văn Dã nhíu mày, “Hay để em đặt ship cái khác?”
“Chị thích mà.”
Chung Thư Ninh cắm ống hút, uống một ngụm, ngẩng lên thấy Hạ Văn Lễ đang , tiện miệng hỏi một câu: “Hạ , uống ?”
“Anh thích…”
Hạ Văn Dã còn hết câu, thấy trai khẽ gật đầu.
Ở biệt thự nhà họ Hạ, Hạ Văn Lễ từng ăn nửa miếng bánh dừa cô để , nghĩ đến chuyện cùng dùng một ống hút chắc cũng chẳng thấy phiền.
Vậy nên Hạ Văn Dã vinh dự tận mắt chứng kiến trai uống sữa!
Tên !
Anh rõ ràng chẳng bao giờ uống mấy thứ !
Thậm chí còn từng chê là uống “nước đường công nghiệp”!
Giờ thì giả vờ uống cái gì chứ!
Hạ Văn Lễ chỉ nhấp một ngụm, đó đ.á.n.h giá: “Ngọt.
Mùi vị tệ.”
Lời Hạ Văn Dã thì chẳng gì đặc biệt, nhưng Chung Thư Ninh thấy mặt nóng, vội cúi đầu giả vờ bận xem điện thoại.
Cô đăng ký thi đấu, khi xuất viện bắt đầu luyện tập , ăn uống càng chú ý hơn, thế mà cẩn thận uống sạch cả ly sữa.
Tắm rửa xong, cô gương một lúc lâu, sợ phiền Hạ Văn Lễ đang việc, đành hành lang dạo cả buổi.
Khi cô nghỉ ngơi, Hạ Văn Lễ vẫn còn việc.
Đến lúc cô cảm thấy đệm bên cạnh lún xuống, cả vòng tay ôm lòng.
Cô dường như bắt đầu quen với sự gần gũi của .
Giống như lúc đây ôm trong lòng, cô cảm thấy vô cùng tự nhiên, vô cùng bình thường.
Mới thấy, thói quen đúng là một thứ thật đáng sợ.
“Vừa ngoài gì ?”
“Giảm cân.”
“Em béo chỗ nào?”
“Sắp thi đấu , cảm giác như phần eo mỡ.”
“Hửm?”
Tay Hạ Văn Lễ đang đặt eo cô, khẽ nhéo một cái lớp thịt mềm ở đó đúng ngay chỗ nhột.
Chung Thư Ninh như một con mèo động điểm yếu, vặn vẹo né tránh trong lòng .
“Đừng chạm nữa, nhột đấy.”
Chính cô cũng nhận , lúc chuyện với Hạ Văn Lễ, cô vô thức trở nên thoải mái đến .
“Anh chạm nữa, nhưng em cũng đừng cọ nữa.”
Giọng trầm khàn, pha chút khô khốc và gợi cảm.
“…”
Vốn giữa hai còn một chút cách, nhưng chỉ với một cái vặn , thể họ gần như dính sát .
Chung Thư Ninh lập tức cảm nhận rõ ràng sự đổi cơ thể .
Cô c.ắ.n môi, mặt đỏ bừng chỉ trong chớp mắt.
Cứng đờ cả , chẳng dám nhúc nhích.
Trong phòng bệnh quá yên tĩnh, đến mức Chung Thư Ninh cảm giác như rõ cả tiếng tim đập.
Và cả tiếng thở của anhthấp, khàn, nóng rực, phả sát bên tai cô, như giấy nhám đang chầm chậm mài lên da thịt.
Mỗi cọ qua, đều đ.á.n.h bật lên một dòng nhiệt nóng rực.
Dưới lớp chăn, nóng cứ thế lan rộng, chẳng thể xua , chỉ thể mặc nó tung hoành khắp .
Chung Thư Ninh cảm giác mồ hôi lấm tấm lưng.
Thật là lấy mạng mà.
Tín hiệu nguy hiểm lan khắp tứ chi, cơ thể cô căng c.h.ặ.t đến cực độ.
Hạ Văn Lễ thì lạnh nhạt xa cách, nhưng rốt cuộc cũng là một đàn ông bình thường.
Thời gian như kéo dài vô tận, cô giữ nguyên tư thế, dám thở mạnh.
“Ninh Ninh…”
Giọng gọi thấp bên cổ, như gió thoảng nhưng đầy ám khiến tê dại.
Cô khẽ đáp một tiếng, “Ừm…”
Chưa kịp thêm gì, môi phủ lên.
Không gian yên tĩnh đến mức, Chung Thư Ninh thể rõ cả tiếng môi lưỡi quấn quýt.
Dường như, điều gì đó sắp mất kiểm soát.