Dụ Em Động Tâm - Chương 65: Cắn anh ấy một cái ở cổ
Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:42:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Thư Ninh ôm lòng, cảm giác trái tim như đập loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, thở là hương vị của làn hương trầm ấm, sạch sẽ, mạnh mẽ, cứ thế xâm chiếm bộ giác quan cô.
Anh luôn cho cô cảm giác…
Rất thẳng thắn, trực tiếp, nhưng chẳng khiến cảm thấy ép buộc.
Thích , là chuyện dễ xảy .
Có lẽ tim đập quá nhanh khiến đầu óc cô cũng trở nên mơ hồ.
Cô khẽ :
“…
Hạ , chuyện hôm nay là do em liên lụy đến .
Nếu vì em, thì Chung Minh Nguyệt cũng chẳng…”
Hạ Văn Lễ nới tay, cúi mắt cô: “Chung Thư Ninh.”
Đã lâu gọi tên cô như .
Một tiếng gọi bất chợt khiến cô ngẩn mất mấy giây.
“Chuyện của em.
Em cần cảm thấy áy náy tội gì cả.
Chỉ cần điều em cho là đúng, cứ về phía là .”
“Còn loại như Chung Minh Nguyệt, gặp nhiều .
Tự cách đối phó, em cần lo.”
“Gặp nhiều …?” Chung Thư Ninh lẩm bẩm, c.ắ.n nhẹ môi.
“Ý là… nhiều cô gái từng chủ động nhào lòng ?”
“Không nhiều lắm.” Anh đáp nghiêm túc.
Chung Thư Ninh chỉ nhạt, gì thêm, sấy tóc.
Mấy ngày gần đây chung sống, cô gần như quên mất Hạ Văn Lễ là đàn ông đủ sức rung chuyển cả Tứ Cửu Thành, từng là đối tượng trong mộng của bao tiểu thư danh môn.
Bên cạnh , chắc chắn từng ít phụ nữ.
Chí ít thì…
Lúc hôn, khá là… kinh nghiệm.
…
Cùng lúc đó, ở phòng khách.
Hạ Văn Dã t.h.ả.m, tay cầm tay cầm chơi game, nhưng mắt thì đang dán c.h.ặ.t điện thoại, nhắn tin trong group chat gia đình.
Mũi nhọn: 【…Không ngờ dám sàm sỡ con, gan to thật đấy.】
Ba Hạ: 【Ai?】
【Là cô con gái ruột mới nhà họ Chung nhận về , đầu óc vấn đề.】
【Chắc là xem phim nhiều quá, tưởng cởi vài cái áo, lộ cái đùi là thể mê hoặc đàn ông? Quá coi thường con !】
【Dù thì cuối cùng con chỉnh cho te tua, còn định đổ sang lão Chu tra nam, kết quả thằng đó “ ăn ”. Cười c.h.ế.t.】
Hạ Văn Dã là kiểu giữ nổi chuyện.
Chẳng mấy chốc, trừ Hạ Văn Lễ, cả nhà họ Hạ đều hôm nay suýt … “xâm hại”.
Mà thật cũng chẳng gì to tát.
Mọi cũng chỉ âm thầm xì xào một chút thôi.
Kết quả là Lúc Hạ Văn Lễ đang cho cá ăn, nhận một tin nhắn.
Chú út gửi cho một bao lì xì We.
Chat, loại chỉ vài chục tệ kiểu “động viên an ủi”.
Anh cau mày, nhắn : 【Chú út?】
Chú út nhà họ Hạ: 【Nghe hôm nay cháu gặp chuyện vui, sợ cháu tổn thương về tinh thần và thể xác… gửi chút “an ủi” cho cháu.】
【……】
“An ủi?”
Chuyện rõ ràng là đang xem trò !
Tiểu thúc nhà họ Hạ: 【Bao lì xì chỉ là một chút tấm lòng, đừng chê ít nhé.】
Hạ Văn Lễ cũng chẳng khách sáo, mở xem hóa là 66.66…
Ngay đó, Hạ Văn Dã cảm nhận một ánh mắt nóng rực như tia laser phóng thẳng từ lưng tới.
“Hạ Văn Dã!!”
Một tiếng gầm đầy sát khí vang lên, hoảng hốt chạy trối c.h.ế.t lên lầu, suýt nữa thì đụng trúng Chung Thư Ninh đang xuống cầu thang.
Vội vàng núp lưng cô: “Chị dâu! Anh em đ.á.n.h em!!”
“Ừm?” Chung Thư Ninh sang Hạ Văn Lễ.
“Không đ.á.n.h, chỉ … tâm sự với nó thôi.”
“Hứ! Anh rõ ràng là ”
Hạ Văn Dã đang định tố tiếp thì thấy trai mỉm đầy ẩn ý với , sống lưng lạnh toát, lập tức im như hến.
Vì đang “ôm chân” chị dâu nên trai tay ngay, mới thoát nạn.
Sau bữa tối, Hạ Văn Lễ cũng để tâm nữa, về thư phòng việc.
…
“Chị dâu, uống nước nè~” Hạ Văn Dã từ tủ lạnh lấy một lon nước dừa mát lạnh đưa cho cô, cảm kích vì cứu thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-65-can-anh-ay-mot-cai-o-co.html.]
“Cảm ơn.” Chung Thư Ninh nhận lấy.
“Người một nhà cả, chị khách sáo quá.” Hạ Văn Dã tu một ngụm tiếp tục luyên thuyên, cuối cùng vòng về chuyện buổi chiều:
“Chị , cái vị hôn phu cũ của chị rốt cuộc là tại ?
Chuyện đó chị ?”
“Bị thương ngoài ý thôi.”
Chung Thư Ninh giải thích nhiều, kể từ đầu thì cả buổi.
“Nhìn cái vẻ đó, em đoán bình thường cũng chẳng khá khẩm gì .” Hạ Văn Dã tặc lưỡi.
“Khác với em, bận thì tập thể hình.”
Chung Thư Ninh đang uống nước dừa, liền…
“PhụtKhụ khụ…” Suýt sặc đến tắt thở.
“Chị dâu, chị chứ!” Hạ Văn Dã vội vàng vỗ lưng cho cô, “Uống nước mà cũng cẩn thận gì cả.”
Chung Thư Ninh chỉ đạp mấy phát.
Rõ ràng là cái miệng lời lang sói, còn sang trách cô bất cẩn?!
Cái tính mà từ nhỏ ăn đòn, chắc chắn là do nhà ai rảnh tay.
Cô lấy cớ mệt , chuồn sớm về phòng, còn Hạ Văn Dã thì cau mày: “Ơ, ý em là thể lực hơn mà…Chị dâu chắc nghĩ sai ý em .”
…
đúng là Chung Thư Ninh nghĩ lệch thật.
Đặc biệt là khi cô từng thấy Hạ Văn Lễ chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, dáng cao lớn, cơ bắp rõ ràng, bả vai rộng và vững chãi…
Bây giờ nhắm mắt, trong đầu liền hiện ngay hình ảnh đó.
Cô hít sâu một : “Chung Thư Ninh, tỉnh táo !”
Không thể để d.ụ.c vọng loạn đầu óc , nghĩ tới đàn ông thế ?!
Cứ nghĩ lung tung, từ lúc nào ngủ .
…
Trong mơ mơ màng màng, cô dường như thấy Hạ Văn Lễ bước đến giường, xuống cạnh cô, vươn tay ôm lấy cô từ phía .
Lưng cô tựa sát n.g.ự.c , thể cảm nhận rõ ràng thở ấm áp của phả lên gáy.
Ngứa ngáy, tê dại, cứ khiến cô khó chịu mà dám động.
Cô khẽ xoay , tránh né.
Kết quả, hai càng gần hơn Hạ Văn Lễ nghiêng , ghé tới nhẹ chạm môi cô một cái.
Môi mỏng, lạnh lạnh.
Chỉ là một nụ hôn chậm rãi, dây dưa…
Mà cái cảm giác đó, thực sự khiến phát điên.
Chung Thư Ninh cảm thấy vô cùng khó chịu, đến khi nóng môi tan , cô vô thức nghiêng tiến tới, như thể giữ lấy cảm giác đó.
Chủ động, nhưng đầy vụng về.
“Ninh Ninh.”
Giọng Hạ Văn Lễ vang lên bên cổ cô, thở nhẹ nhàng mà nóng rực, mang theo ý vị khó thành lời.
Cô siết c.h.ặ.t vạt áo n.g.ự.c , cả ngả lòng , thở rối loạn.
Rồi từng chút một, dần dần chìm đắm.
Nụ hôn nóng bỏng rời khỏi môi cô, bắt đầu lướt nơi khác.
Cô cảm nhận bàn tay chạm lưng , mang theo độ ấm rõ rệt nóng bỏng, như thể đốt cháy cả da thịt.
Chung Thư Ninh gần như nghẹt thở, đầu óc mơ hồ, lý trí tuy mơ màng nhưng vẫn cố gắng gượng .
Không , thể tiếp tục như thế…
Và đúng lúc , khi cô đang tựa cô nghiêng đầu, c.ắ.n lên cổ một cái.
Như thể đang dùng đau đớn để kéo bản về thực tại.
…
Sáng hôm , Chung Thư Ninh tỉnh dậy, đầu óc mơ màng như luồng khí nóng dồn lên đỉnh đầu.
Hồi tưởng đêm qua…Lẽ nào là do giấc mơ quá kích thích, nên sáng dậy mới thấy mỏi nhừ thế ?
đến khi cô mở mắt , cả lập tức sững .
Trước mắt cô là một trắng tinh khiết chăn ga, gối đệm, rèm cửa… tất cả đều trắng.
“Em tỉnh ?” Giọng của Hạ Văn Lễ vang lên.
Chung Thư Ninh tiếng, đầu sang đang bên giường, tay vẫn cầm tài liệu.
“Em…” Cô định , mới phát hiện giọng khàn đặc, gần như thốt nổi.
“Tối qua em sốt.” Hạ Văn Lễ đặt tài liệu lên bàn, vươn tay sờ trán cô, “Bây giờ tạm .”
Anh mặc đồ ở nhà, cúi gần, cổ áo hé mở, để lộ vệt đỏ mờ bên cổ .
Dấu răng tuy mờ, nhưng vẫn còn một vết m.á.u nhẹ.
Chung Thư Ninh nín thở, lòng chợt thắt .
Cái đó là…
Hạ Văn Lễ dường như cảm nhận ánh mắt của cô, chỉ nhàn nhạt :
“Quên ?”
“Dấu cổ , là em c.ắ.n.”