Dụ Em Động Tâm - Chương 59: Hôn một cái cho tôi, cái kiểu hôn dữ dội ấy
Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:33:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ vụ Hạ Văn Dã xông nhầm phòng, Chung Thư Ninh rõ ràng cảm nhận —ánh mắt của nhà họ Hạ cô một sự đổi vi diệu.
Nhất là Hạ lão gia, thái độ của ông còn nghiêm khắc như nữa.
Trong khi đó, Hạ Văn Dã thì gần như sắp phát điên.
Cậu cảm thấy… sớm muộn gì trai cũng diệt khẩu .
Vì , khi Hạ Văn Lễ và Chung Thư Ninh chuẩn về Thanh Châu, Hạ Văn Dã hề ý định theo.
Ai ngờ Hạ Văn Lễ đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Dã, cùng nhé.”
Hạ Văn Dã vội xua tay: “Không !
Em sắp khai giảng , ở nhà ôn tập chút, chuẩn tâm lý!”
Hạ Bá Đường xong thì chậm rãi chêm một câu:
“Con học cấp ba còn chẳng bao giờ ôn bài hè, giờ lên đại học , ôn kiểu gì ?”
“Ba …”
Hạ Văn Dã c.ắ.n răng nghiến lợi, đây là ruột thịt thật ?
Hạ Bá Đường thở dài:
“Anh em các con cách mười tuổi, vốn cách thế hệ.
Giờ cơ hội gần gũi , con nên quý trọng.
Trước giờ chẳng con cứ suốt ngày than, bảo là lâu gặp con ?”
“Nay cơ hội ở cạnh sớm tối, đáng lẽ con vui chứ.”
Dứt lời liền một cước đá thằng út cửa.
“Ba, con còn ở nhà với ba lâu thêm một chút mà…”
“Ba với con sắp du lịch, ở nhà .”
“……”
Trời ơi, tuyệt tình đến mức luôn hả?
Hạ Văn Lễ sang em trai: “Em ở cùng ?”
“Không!
Tuyệt đối chuyện đó!” – Hạ Văn Dã lắc đầu như trống bỏi.
“Vậy thì cùng.”
Lúc Chung Thư Ninh bước , liền thấy Hạ Văn Dã mặt mày ủ rũ, như sắp tới nơi.
“Tiểu Dã thế?” – cô nhẹ giọng hỏi.
Hạ Văn Lễ đáp luôn: “Nó theo bọn về Thanh Châu, xúc động đến bật đấy.”
Hạ Văn Dã: Phát điên !!!
Anh còn là đấy?
Rõ ràng là ép em mà!
Đồ ch.ó!
Chung Thư Ninh khẽ , nhưng trong lòng thì âm thầm thở dài.
Hạ Văn Dã sắp khai giảng mà vẫn còn kéo theo, vở kịch … đúng là thấy hồi kết.
Đến tận bữa ăn cuối lúc khởi hành, cả bàn cơm đều mang tâm sự riêng.
Hạ Văn Dã vẫn mong mỏi một tia hy vọng—hy vọng nào đó sẽ thương tình mà giải cứu .
Khi đặt niềm tin cuối cùng ruột, Lương Gia Nhân chỉ mỉm , sang dặn dò chị cả:
“Về Thanh Châu nhớ chăm sóc bản , thời gian thì thường xuyên về nhà.”
Chung Thư Ninh đáp : “Vâng, con nhớ .”
Hạ lão phu nhân thì thêm :
“Nghe chân cháu từng thương, thời điểm giao mùa, nhớ chú ý giữ ấm.”
“Có thể massage thường xuyên một chút, đừng để lạnh quá.”
Bà dặn dò nhiều điều, giọng nhẹ nhàng mà đầy quan tâm khiến lòng Chung Thư Ninh thấy ấm áp.
Trong suốt thời gian ở nhà họ Hạ, cô gắn bó nhất chính là lão phu nhân, nên tình cảm cũng sâu sắc hơn những khác.
Cô mỉm đáp: “Cháu ạ, cảm ơn bà nội.”
Hạ lão gia cau mày: “Bà nội?”
Ông sang vợ , ánh mắt đầy ngạc nhiên: Từ bao giờ quan hệ hai họ thiết đến thế ?
Hạ lão phu nhân thấy, chẳng những bác bỏ mà còn mỉm gật đầu, dịu dàng dặn thêm mấy câu nữa.
Hai tình ý qua , mật hòa hợp.
Hạ lão gia lập tức vui, hừ lạnh một tiếng: “Đang ăn cơm, ít chút.”
Chung Thư Ninh lập tức im bặt.
Hạ lão phu nhân khẽ hít một , mặt vẫn giữ nụ , nhưng gầm bàn thì giơ chân đá ông chồng một cú hề nhẹ!
Mãi đến khi tiễn lên xe rời khỏi nhà cũ, Hạ lão phu nhân mới sụp mặt xuống, nghiêng đầu trừng mắt lườm Hạ lão gia một cái:
“ đang chuyện với mấy đứa nhỏ, ông lên cơn gì ?”
“Con bé gọi bà là bà nội đấy!” – Hạ lão gia lầm bầm.
“Thế ông ghen ?
Ghen thì ông cũng gọi là bà nội !” – Hạ lão phu nhân hừ lạnh một tiếng.
“Bà cái gì chứ…” – Hạ lão gia nghẹn đến nên lời, liếc con trai và con dâu đang cố nhịn đến đỏ cả mặt, vội vã tiếp – “Nói mặt tụi nhỏ cái gì ?
Bảo gọi bà là bà nội, nó thành cái giống gì chứ!”
“Ông thì , cái thái độ khi nãy, con bé ông dọa sợ đến dám mở miệng luôn đấy.” – Hạ lão phu nhân hừ một tiếng, “Hạ lão đầu, tối nay ông ngủ phòng khách!”
“Đang yên đang lành, bà nhắc cái chuyện đó gì…”
Hạ lão phu nhân phẩy tay, lưng về phòng thẳng.
“Cái bà , giận thật …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-59-hon-mot-cai-cho-toi-cai-kieu-hon-du-doi-ay.html.]
Hạ lão gia lúc trẻ tính nóng, đến giờ vẫn khó sửa, thêm cái gương mặt lúc nào cũng nghiêm túc.
Nếu thêm chút giọng gắt gỏng nữa thì đúng là khiến sợ thật.
“Ba, ba uống chút cho hạ hỏa.” Lương Gia Nhân bưng lên một ly ấm đặt mặt ông.
Hạ lão gia con dâu, khẽ hỏi: “Gia Nhân, con thấy con bé thế nào?”
“Con ở cạnh lâu, nhưng sơ qua thì thấy là đứa ngoan.
Quan trọng nhất vẫn là… Văn Lễ thích nó.
Thế là đủ .”
“Văn Lễ bình thường bận việc, cũng ở nhà với ba , bên cạnh thiếu một hiểu , chăm sóc đúng lúc…”
“Nó thích, nhưng chắc thật lòng…” Hạ lão gia thở dài.
Lương Gia Nhân chỉ : “Con bé từ nhỏ sống khổ, mới trải qua chuyện .
Nếu giờ mà hủy hôn yêu luôn Văn Lễ, e là ba càng lo hơn.”
“Theo lời Tiểu Dã kể , con bé ảnh hưởng bởi ba nuôi mà trở nên lạnh lùng ích kỷ, chứng tỏ bản tính vốn .”
“Con tin rằng, chỉ cần cho thêm thời gian, nó sẽ ấm thôi.”
Hạ lão gia gật đầu: “Mong là .
Gia Nhân, con vẫn là hiểu chuyện nhất.”
Ông liếc sang đứa con trai cả đang ở gần đó—
Cái thằng nhóc , suốt ngày chỉ vợ mắng!
Cả nhà từ già đến trẻ, lớn bé đều khiến khác yên tâm !
“Hạ Bá Đường!”
“Dạ ba?”
“Con !” – bình thường nhà chả mấy tiếng chạy tới công ty còn gì.
“Ba, hôm nay là cuối tuần mà…”
“Vậy thì khỏi nhà luôn cho ba!”
Nghĩ đến là bực, thấy càng tức!
—
Lúc , xe rời khỏi nhà cũ họ Hạ, Chung Thư Ninh mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Văn Dã vẫn cùng xe với họ, cuối cùng cũng chút gian yên tĩnh.
Hạ Văn Lễ nghiêng đầu cô: “Dạo … em vất vả .”
“Không vất vả.” – Chung Thư Ninh đáp nhỏ.
Ở nhà cũ họ Hạ mấy hôm nay, thực cô sống thoải mái.
dù gì cuộc hôn nhân giữa cô và Hạ Văn Lễ cũng chỉ là một cuộc diễn, cô luôn sợ lỡ lời, lo sơ hở, nên tinh thần lúc nào cũng căng như dây đàn.
Hơn nữa, Hạ lão phu nhân những đưa đồ, còn nhiệt tình tặng cô quần áo, đến lúc chia tay còn nhét đầy cốp xe.
Càng yêu thương, cô càng cảm thấy áy náy.
Càng sợ, nếu một ngày nào đó lão phu nhân sự thật, chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng.
Cô từng nghĩ nhà họ Hạ là nơi nguy hiểm, là hang hùm ổ sói.
Trên mạng đồn đại là mấy chuyện trời long đất lở, bảo nhà họ Hạ đều là “lão đại” lạnh lùng, mà giữa Hạ Văn Lễ với gia đình chẳng hòa thuận—nên cô mới dám vô tư diễn cùng , thấy gánh nặng.
hiện thực hề như .
“Hạ , mối quan hệ giữa và nhà… giống như em tưởng.” – Chung Thư Ninh cau mày.
“Anh từng với em là thế nào mà?” – Hạ Văn Lễ đáp tự nhiên.
Cô nghẹn lời.
là thế thật.
Mọi thứ đều do cô đồn từ mấy trang tin giải trí với truyền thông thêu dệt.
Còn — từng gì.
Chung Thư Ninh đột nhiên cảm giác… dụ.
Chẳng lẽ Hạ Văn Lễ ngay từ đầu dụ “diễn hôn nhân”, còn giấu kỹ đến ?
“Phu nhân, nhạc ?” – Tài xế Trần Tối phía đột nhiên mở lời, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
“Gì cũng ạ.”
Trần Tối bật một bản nhạc nhẹ nhàng du dương.
Xe lướt lên đường cao tốc, gió ngoài cửa kính thổi qua đều đặn như ru cô giấc.
Trong những ngày ở nhà họ Hạ, do giường quá nhỏ, cô dám xoay lung tung nên ngủ ngon chút nào.
Giờ, êm êm trong xe, mắt cô bắt đầu ríu .
Hạ Văn Lễ đang cúi đầu xử lý công việc, bỗng cảm thấy một vật mềm mềm dựa sang bên cạnh.
Chung Thư Ninh ngủ gật, đầu nghiêng hẳn sang—tựa lên vai .
Anh nghiêng mắt cô.
Vài sợi tóc lòa xòa rũ xuống trán.
Hạ Văn Lễ khẽ vươn tay, dịu dàng vén tóc cô tai, cúi đầu…
Hôn nhẹ lên thái dương của cô.
Trần Tối: “???”
Ơ …Ngài dám hôn lúc tỉnh, còn là hôn trán?
Ngài thanh thuần thật ?
Bao nhiêu ngày nay sếp thầm mến cô , thì ngẩn ngơ, tan thì vội vã.
Thay vì hôn trán… hôn môi luôn ?
Hôn mạnh !
Cho xem cảnh “chính thức chiếm hữu” trời ơi!!!