Dụ Em Động Tâm - Chương 50: Về Bắc Kinh ra mắt – gọi một tiếng “chồng” nhé?

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:55:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại căn nhà cũ của nhà họ Hạ.

Sau khi tỉnh giấc, ông cụ Hạ thấy con trai cả về từ lúc nào, liền cau mày:

“Anh còn về đấy ?

Chuyện của con trai , chẳng thèm quan tâm gì hết!”

“Ba ngủ ngon ạ?”

Ông cụ hắng giọng: “Ba chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần, tích tụ tinh lực thôi!”

“Ba ngáy to lắm.”

“Là do lớn tuổi , thở mạnh!”

Nói xong, ông cụ bèn mượn cớ dạo trong sân, nhưng thật ngóng nghiêng cổng.

Con ch.ó giữ nhà lúc đầu còn chạy quẫy đuôi mừng rỡ khi thấy ông.

Về , nó cũng lười luôn.

“Đừng ngóng nữa, bảo là chiều tối mới về cơ mà, giờ mới mấy giờ .”

Bà cụ Hạ thấy ông cứ qua mặt , chỉ thấy đau đầu.

Từ lúc tin cháu trai sẽ đưa vợ về, tối qua ông trằn trọc lật bên lăn bên như bánh đa nướng, trời sáng dậy .

Con ch.ó còn thức, ông lượn khắp nhà.

ngóng ai cơ chứ?”

Ông cụ nhíu mày.

“Không đang chờ Văn Lễ và cô gái đó về ?”

“Buồn !

chờ bọn nó gì?”

Ông cụ hừ lạnh, “ còn hận thể đuổi cái thằng nhãi đó khỏi nhà!

Lần nó về chỉ để xin sổ hộ khẩu bỏ ngay trong đêm.

Nó còn coi là ông nội ?”

“Nuôi cái thằng oắt con đấy đúng là phí công!”

Hạ Bá Đường – con trai cả – khẽ:

“Ba, dạo báo chí đăng đấy.

Bây giờ kết hôn cần sổ hộ khẩu nữa .”

“Nếu là vài ngày , với cái thái độ của ba, e là nó cưới vợ xong sinh con mới báo cho ba chứ.”

Ông cụ hừ một tiếng: “Nó dám?

đ.á.n.h gãy chân nó!”

Cả nhà họ Hạ đều im lặng: Thật ông cụ, chỉ cái miệng là cứng nhất thôi!

Khoảng hơn năm giờ chiều, mặt trời bắt đầu ngả xuống phía Tây, nóng bức vẫn tan.

Khi xe rời khỏi cao tốc, tiến vùng ngoại thành, hai bên đường là hàng cây rậm rạp.

Ánh chiều tà xuyên qua từng kẽ lá, lấp lánh rơi khoang xe, tạo nên từng mảng sáng tối đan xen.

“Gần đến .”

Hạ Văn Lễ nhắc khẽ.

Lần họ sẽ ở đây ba đến năm ngày, nên Chung Thư Ninh căng thẳng thấy rõ.

Căn nhà cũ của họ Hạ tách biệt khỏi khu phố sầm uất, ngay cổng lớn hai bức tượng sư t.ử đá, bên trái là một khối đá Thái Sơn khổng lồ.

Khi cánh cổng sắt mở , hai bên là hàng cây cổ thụ cắt tỉa gọn gàng, phía trong là núi giả, suối chảy róc rách, đình đài lầu các, tường trắng mái ngói đen.

Cách bài trí là kết hợp giữa phong cách hiện đại và nét cổ điển của vườn Nam phái, từng chi tiết đều hài hòa tự nhiên, từ góc nào cũng cảm giác như bước cõi riêng biệt.

Chung Thư Ninh khỏi ngạc nhiên—Cô tưởng nhà họ Hạ sống trong biệt thự cơ.

“Bà nội thích kiểu vườn truyền thống phương Nam.

Năm xưa bà và ông nội gặp ở vùng đó.

Lúc trùng tu căn nhà , chú út chỉnh sửa bộ theo phong cách đó.”

Hạ Văn Lễ giải thích.

“Chú út thiết kế ?”

“Phu nhân, cô tìm hiểu bao nhiêu thứ mạng như chú út của gia là kiến trúc sư ?”

Trần Tối đỗ xe.

Chuyện đúng là Chung Thư Ninh thật.

Thông tin mạng về chú út của nhà họ Hạ ít, bởi vì ông thừa kế tài sản gia đình, sống khá kín đáo, đến cả ảnh cũng một tấm.

Nếu là dân thiết kế, thì đúng là kiểu sống ẩn cư .

Xe dừng , ánh nắng cuối ngày chiếu lên bậc đá xanh.

Chung Thư Ninh bước xuống xe, thì Hạ Văn Lễ sẵn bên cửa, đợi cô.

Trần Tối lúc mở cốp , lấy những món quà chuẩn sẵn.

Xe của Hạ Văn Dã và Lý Khải vẫn còn đang ở phía .

Do Hạ Văn Dã mải ăn uống trong khu nghỉ, nên chậm mất một đoạn, chắc đến hai mươi phút.

 

“Đi thôi, .”

Hạ Văn Lễ sang Chung Thư Ninh.

“Vâng.”

Một cây cầu đá, một hành lang dài, qua một gian hoa sảnh mới tới chính đường.

Chung Thư Ninh nhịn mà cảm thán: Phim truyền hình còn nhẹ nhàng quá.

Cô căng thẳng thật sự, nhất là lúc bước qua cửa chính.

Trong phòng là bộ nội thất bằng gỗ hoàng hoa lê, phong cách cổ điển, trang nhã mà toát lên vẻ sang trọng.

Vừa liếc mắt, cô thấy ông cụ Hạ đang chính giữa ghế sofa.

Ông mặc vest đen, tay cầm gậy trúc, mặt luôn cau nên giữa hai đầu mày hằn rõ những nếp nhăn sâu.

Bên cạnh ông là một bà cụ mặc áo lụa trắng, dịu dàng.

Trên bộ ghế đôi kế bên, một đàn ông trung niên trông nhã nhặn đang cùng một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, nét môi và sống mũi phần giống với Hạ Văn Dã.

Hai chắc là ba ruột của Hạ Văn Lễ – Hạ Bá Đường – và kế của , bà Lương Giai Nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-50-ve-bac-kinh-ra-mat-goi-mot-tieng-chong-nhe.html.]

Ánh mắt ông cụ Hạ đen sẫm, sắc bén như mắt chim ưng.

Ánh đó quá thẳng, quá sắc, khiến Chung Thư Ninh – từng trải còn nhiều – lập tức tim đập lệch nhịp.

Cô bỗng dưng thấy chột .

Ngay giây tiếp theo, chạm ngón tay cô.

Hạ Văn Lễ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, siết .

“Ông nội, bà nội, ba, dì Lương — đây là Chung Thư Ninh, vợ con.”

Anh trầm giọng giới thiệu.

Người nhà họ Hạ, ai từng thấy Hạ Văn Lễ chủ động như .

Trong lòng ai nấy đều sửng sốt, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh.

Ông cụ Hạ thầm nghĩ: Sống tới chừng tuổi , đúng là chuyện lạ gì cũng thể gặp.

Chung Thư Ninh đang định mở miệng chào hỏi thì ông cụ hừ lạnh một tiếng:

“Còn mặt mũi mà về cơ ?”

“Không rằng mà cưới vợ luôn ở bên ngoài, giỏi quá đấy.

Giỏi thì đừng dắt về nhà!”

“Lớn , cánh cứng cáp ?”

“Con chỉ tìm thật lòng yêu, gì sai?”

Hạ Văn Lễ lạnh giọng đáp.

“Không sai!

cái tình yêu đấy của cũng tới nhanh quá đấy!

thấy chắc vớ đại một ngoài đường cưới luôn chứ gì!”

Ông cụ nhấc tách lên, xong vẫn liếc về phía Chung Thư Ninh, “Về để đối phó với cả nhà đúng ?”

Chung Thư Ninh nghẹn lời.

là... mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc!

Ông cụ xoa gậy đ.á.n.h giá cô gái mắt-Con bé ...

 

Trông còn trẻ hơn tuổi thật.

Cũng khá ưa .

Không thằng cháu nhà dùng cách gì để lừa về.

Chung Thư Ninh thì… đột nhiên nín thở.

Bởi vì—Cô bỗng nhớ

Mình đúng thật là kéo về từ ngoài đường.

Hạ Văn Lễ chẳng thèm vòng vo: “Thế ông cũng đường kéo thử một về xem, liệu tìm ai bằng vợ cháu .”

“Vợ cháu”?

Ông cụ Hạ suýt nữa thì sặc nước , vì câu đó.

Ngay cả Chung Thư Ninh cũng cảm thấy tai nóng bừng, dù gì thì Hạ Văn Lễ cũng bao giờ gọi cô là “vợ” ngay mặt khác.

Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, giữ nụ môi.

“Vợ?

Gọi mật lắm nhỉ?”

Ông cụ nhịn , bật giọng mỉa mai.

“Thôi , mau xuống , đường xa cả ngày chắc cũng mệt , lát nữa là ăn cơm luôn.”

Bà cụ Hạ mở lời, ông cụ lúc đó mới chịu ngừng .

Chỉ là ánh mắt ông vẫn rời khỏi Chung Thư Ninh.

Ông ba con trai, trừ thằng con út còn kết hôn, thì con cả và con thứ đều hai đứa con trai.

Tính ông bốn đứa cháu trai, mà từng cháu gái.

Con trai cưới vợ về, ông cũng đều coi như con gái mà đối đãi.

Giờ đến Chung Thư Ninh, ông thở dài trong lòng—

Con bé ngoan ngoãn.

Đi chậm rãi, năng nhẹ nhàng.

“Đi đường cả ngày , chắc mệt lắm nhỉ, ăn chút gì đó lót .”

Bà Lương Giai Nhân mỉm , đưa cho Chung Thư Ninh một đĩa bánh điểm tâm.

Cô lễ phép cảm ơn:

“Cảm ơn dì ạ.”

Dù gì cũng là chủ động đưa đồ ăn, còn là kế của Hạ Văn Lễ.

Trên mạng đồn rằng bà nhỏ nhen, khắt khe, dung con riêng của chồng, đối xử với Hạ Văn Lễ , nên mới sống với ông bà nội.

ngoài đời thấy, vẻ khá hòa nhã.

Chung Thư Ninh cầm lấy miếng bánh dừa gần tay nhất.

Chỉ là… ngọt hơn cô tưởng nhiều.

Bên trong dừa vụn, c.ắ.n một miếng mà thấy ngọt đến tê răng.

“Sao thế?”

Hạ Văn Lễ nghiêng gần, hạ giọng hỏi.

“Không , ngon lắm.”

Cô khẽ đáp.

Chung Thư Ninh vẫn nhớ rõ lời Hạ Văn Lễ từng dặn: “Phải thể hiện tình cảm.”

Nghĩ đến việc gọi cô là “vợ”, Chung Thư Ninh tự động viên bản , nghiêng đầu hỏi nhỏ:

“Chồng ơi, nếm thử ?”

“Khụ—”

Lần ông cụ Hạ thật sự sặc nước .

Bà cụ nhíu mày:

Bộ từng thấy vợ chồng ân ái ?

Mất mặt quá !

Loading...