Dụ Em Động Tâm - Chương 49: Anh nói — Mùi vị rất ngọt, anh rất thích
Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:55:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơi nóng môi như ngọn lửa bén da thịt, khiến tai cô đỏ bừng, nóng ran.
Lòng bàn tay cũng nóng đến mức đổ mồ hôi, Chung Thư Ninh chỉ còn siết c.h.ặ.t t.a.y , cố ép tỉnh táo hơn.
nhịp tim đập dồn dập, cú va đập mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c, nhanh đến mức khiến cô choáng váng.
Lần hôn , dù cô cũng uống rượu.
Cảm giác lúc đó luôn chút mơ hồ, rõ ràng.
Còn —
Cô tỉnh táo, lý trí.
Cô vẫn còn chìm trong nụ hôn nhẹ , thì Hạ Văn Lễ cúi xuống, nhặt bật lửa rơi lên.
Sau đó thản nhiên đ.á.n.h giá một câu: “Ngọt lắm.”
Trong khoảnh khắc —
Đầu óc Chung Thư Ninh trống rỗng.
Vốn dĩ là ít lời, trầm và nhã nhặn, mà lúc Hạ như đang… chọc ghẹo cô?
Ngọt?
Anh đang cái gì chứ…
Hạ Văn Lễ hình như cảm nhận suy nghĩ trong lòng cô, liền bổ sung:
“Trầm em thơm thật đấy, mùi ngọt.
Anh…”
“Rất thích.”
Chung Thư Ninh vội vàng nở nụ gượng gạo: “Anh thích là , lát nữa em sẽ chuẩn thêm cho ít trầm nữa.”
“Mai xe đường dài, em nghỉ sớm .
Anh thêm chút về .”
Chung Thư Ninh cũng chẳng rõ bản trở về phòng bằng cách nào.
Hơi nóng môi vẫn tán , như vẫn đang cháy âm ỉ, đến cả cổ họng cũng thấy khô.
Cô xuống lầu rót nước, ngửa cổ uống một lớn, mới tạm đè xuống trái tim đang đập hoảng loạn.
Ngay lúc cô định rót thêm một cốc, đột nhiên một giọng vang lên: “Phu nhân—”
Cô giật nảy , suýt nữa hất đổ cả ly nước.
“Trần… trợ lý Trần?”
“Xin , dọa phu nhân ?”
Trần Tối cũng mèo, tiếng bước chân khá rõ, chẳng qua là thấy sắc mặt phu nhân nên mới lên tiếng bắt chuyện.
“Không , … về phòng đây.”
Trần Tối chuẩn đưa văn kiện gấp cho Hạ Văn Lễ.
Vừa mở cửa bước , ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào của vải l.ồ.ng lộng trong khí, liền buột miệng:
“Trầm phu nhân , mùi thơm thật đấy.”
“Lúc nãy phu nhân còn hỏi xem ngài đang bận .
ngài bận, nhưng vẫn để phu nhân lên.
nghĩ nếu ngài thấy , đang mệt mỏi cũng sẽ vui lên chút… Ngài… phiền chứ?”
Trần Tối dè dặt hỏi dò.
Hạ Văn Lễ vẫn cúi đầu việc, .
Chỉ lạnh nhạt đáp một câu: “Tháng thưởng gấp đôi.”
“…”
Khoảnh khắc , Trần Tối như thấy cả sếp phát sáng, tỏa ánh hào quang từ bi!
Phu nhân đúng là quý nhân của mà!
Hạ Văn Lễ cảm thấy bản thật sự tham lam.
Anh rõ cô mới trải qua tổn thương, việc cô thể chủ động như là đáng quý.
Thế mà vẫn luôn nhiều hơn…
Nếu vì sợ dọa đến cô.
Có lẽ … chẳng chỉ là một nụ hôn nhẹ.
Công việc vẫn còn dang dở, nhưng dậy, chuẩn nghỉ ngơi.
“Gia, công việc vẫn còn…”
Trần Tối nhắc.
“Việc thì mãi cũng chẳng hết, nhưng vợ thì dành thời gian.”
Hạ Văn Lễ , liếc Trần Tối, “Câu chắc hiểu .”
Dù thì Trần Tối vẫn còn độc !
Người công chỉ cạn lời.
Mấy hôm sếp còn ngày nào cũng mang bộ mặt như ai nợ mấy trăm triệu, chẳng buồn chuyện với ai.
Vậy mà chỉ “tưới tình yêu” vài phút thôi, sống như rồng như hổ?
Hiệu quả thật á?
Hạ Văn Lễ thì tâm trạng cực , vui vẻ trở về phòng.
Vừa mở cửa—
Trong phòng bật đèn, cũng thấy ai cả!
Chung Thư Ninh ở trong phòng.
Vì nghĩ đến chuyện sắp đối mặt với nhà họ Hạ, cô căng thẳng đến mất ngủ, liền chạy sang phòng hương, tra công thức, thử điều chế một loại “Linh Tê Hương”.
Lúc cô đang nghiền bột các loại d.ư.ợ.c liệu như đinh hương, cam tùng…
Khi cô trở về phòng thì trời khuya.
Hạ Văn Lễ vẻ ngủ .
Chung Thư Ninh nhẹ chân nhẹ tay tiến gần, giúp đắp chăn cẩn thận, lặng lẽ lâu.
Trước đây cô dám thẳng Hạ Văn Lễ.
thực …
Anh trai.
Có thể là, trong tất cả những cô từng gặp, là kiểu “ trai lạnh lùng, đậm khí chất”, nổi bật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-49-anh-noi-mui-vi-rat-ngot-anh-rat-thich.html.]
Chỉ là khí chất quá mạnh, thường khiến quên mất đến thế nào.
Chung Thư Ninh khẽ khụy gối, hai tay ôm đầu gối, cằm tựa lên, cứ thế ngắm lâu— sống mũi cao, môi mỏng, tóc rối, hàng mi…
Dài thật sự.
Một như , là chồng của cô.
Chung Thư Ninh bật khẽ, tiếng động.
Hoàn , Hạ vốn hề ngủ, chỉ đang cố nhắm mắt, đợi vợ về phòng, giờ thì gồng hết sức mới bật dậy!
…
Sáng hôm , ngày xuất phát.
Chung Thư Ninh mặc một chiếc áo trung hoa cách tân màu hồng nhạt, tay áo thêu hoa lê bằng kỹ thuật Tô Thêu, tinh tế mà trang nhã.
Dưới là váy trắng đơn giản, phối cùng vòng tay và hoa tai màu sen hồng, tổng thể toát lên nét thanh lịch dịu dàng.
Còn Hạ Văn Lễ vẫn như thường lệ, diện vest chỉn chu.
Anh đeo chiếc kẹp ve áo do chính Chung Thư Ninh tặng.
Hai sóng vai , xứng đôi.
Hạ Văn Dã chung xe với họ.
Vừa nghĩ đến chuyện ở chung xe với trai suốt 5-6 tiếng là đầu nổ tung.
Thế nên xe, Chung Thư Ninh chuyện cũng giữ kẽ:
“Hạ , quan hệ giữa và gia đình vẻ khá căng thẳng?”
Hạ Văn Lễ nghiêng đầu cô: “Em từ ?”
“Bên nhà họ Chung và họ Chu , còn cả mạng."
“Bọn họ gì?”
“Đại khái là do ba tái hôn, nên ông bà nội nuôi lớn…”
Chung Thư Ninh kể đơn giản, “Nếu ép cưới quá gắt, chắc cũng chọn kết hôn với em, đúng ?”
Hạ Văn Lễ thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
“Vậy chắc lúc về, sẽ gây khó dễ .”
Theo những gì Chung Thư Ninh thu thập , nhà họ Hạ đúng là kiểu “hang rồng huyệt hổ”.
Còn , chính là dùng thủ đoạn sắc bén, tự mở một con đường m.á.u để thoát khỏi đó.
Trên gương mặt Hạ Văn Lễ biểu cảm gì rõ rệt, nhưng cũng phủ nhận lời cô .
Dù thì từ khi bắt đầu ký hợp đồng, chính là chủ động dụ dỗ Chung Thư Ninh, cũng từng ngâm đưa những gợi ý như .
“Em đừng lo, bất kể họ gì, chỉ cần chúng thể hiện như một cặp vợ chồng yêu là .”
Hạ Văn Lễ thẳng.
Chung Thư Ninh gật đầu đồng ý.
Trần Tối đang lái xe suýt nữa thì bật thành tiếng.
Phu nhân còn lên mạng tra nữa cơ.
Trên mạng gì cũng : rằng sếp nhà ba ruột thương yêu, kế chèn ép, sống đến lớn như là một kỳ tích.
Chung Thư Ninh thì căng thẳng c.h.ế.t.
Dù gì ông cụ nhà họ Hạ cũng từng trải qua bao nhiêu sóng gió, chắc chắn dễ qua mặt.
Nếu ở mặt nhà họ Hạ mà để lộ chút sơ hở, thì ?
May là hôm nay Hạ Văn Lễ vẻ tâm trạng tệ.
ai ngờ rằng, ông cụ Hạ lúc dậy từ sớm tinh mơ, mấy hôm cho đến sửa sang bộ cây cảnh trong nhà.
Cả con ch.ó giữ nhà cũng đưa tắm rửa, spa !
Ông còn dọn cả vườn rau của , gọi đến cỏ sạch sẽ.
Kết quả là—sạch quá mức, dọn xong thì trọc lóc luôn một mảnh vườn.
Đành cấp tốc trồng ít hoa cỏ để lấp chỗ trống.
Chỉnh trang đầu tóc một chút, ăn trưa xong là mặc chỉnh tề, sẵn ghế sofa phòng khách chờ .
Bà cụ Hạ mà hết nổi.
Năm xưa con cả, đến con thứ dắt vợ về nhà, ông cũng chẳng sốt sắng như thế .
Chỉ là, mãi đến chiều tối Hạ Văn Lễ mới đến, mà ông cụ còn chủ động gọi điện cho con trai cả:
“Con trai sắp đưa vợ về, còn mặt?”
“Ba, còn sớm mà, con đang .”
Giờ mới ba giờ chiều, mà Hạ Văn Lễ tận sáu giờ mới đến cơ.
“Làm việc quan trọng hơn con trai ?”
“…”
“Không thể về sớm chút ?”
“Cũng chính vì ba mà chẳng quan tâm nó gì cả, nên nó mới bàn bạc với gia đình, tự quyết định chuyện hôn nhân.
cho mà , cực kỳ hài lòng chuyện !”
“Thế ba định gì?
Đuổi họ khỏi nhà?
Hay thả ch.ó c.ắ.n nó?”
“Nói kiểu gì đấy!
Bị ngoài thấy thì còn thể thống gì nữa?
Việc trong nhà thì giải quyết nội bộ.”
“Ba đúng.”
“Tóm , về ngay .
Mình bàn bạc đối sách, thể để cái thằng nhãi đó sống sướng quá!”
Kết quả là—Khi ông con cả tan sớm, dắt vợ theo đến nhà cũ…
Ông cụ Hạ đang… ngáy to ghế sofa, ngủ mất tiêu .