Dụ Em Động Tâm - Chương 48: Ninh Ninh, phải hôn như thế này mới đúng

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:55:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Thư Ninh trò chuyện với Hạ Văn Lễ, nhưng mãi vẫn tìm cơ hội.

Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đến ngày lên Bắc Kinh.

Cô đặc biệt tìm Hạ Văn Dã để hỏi thăm sở thích của nhà họ Hạ, chuẩn một chút quà mắt.

“Em , chỉ ông bà nội với ba em ở đó, nhà chú hai và chú út chắc đến.”

“Đều ở Bắc Kinh ?”

“Cái …”

Hạ Văn Dã gãi đầu, “Em cũng rõ nữa.”

Thực trai dặn kỹ, sợ nhà kéo đến đông đủ quá, dọa vợ chồng mới cưới.

thì, nhà đông.

Mà quan trọng là là đàn ông!

Nhà chú hai hai họ, cộng thêm chú út nữa, nguyên một phòng đàn ông mà đồng loạt chằm chằm cô , đúng là dọa thật.

thì cũng chịu nổi.

“Thế ông bà nội, ba em thích gì ?”

Chung Thư Ninh mở điện thoại , bật ứng dụng ghi chú.

“Chị dâu, chị như .”

“Sao cơ?”

“Còn gọi ông Hạ, bà Hạ, chú thím nọ… Mình là một nhà , dù tổ chức hôn lễ, thì đó cũng là ông bà nội và ba của chị mà.”

“…”

“Chị dâu , chị là kiểu ngại ngùng, khách sáo quá.

Mà ông nội với ba em ai cũng dữ cả, chị cứ như về nhà dễ bắt nạt lắm.

Em chính là ví dụ điển hình đấy, trong nhà chẳng tí địa vị nào luôn.”

Dạo gần đây thấy Hạ Văn Lễ , Chung Thư Ninh bèn lên mạng tra thông tin.

Tóm gọn một câu: ai là dễ đối phó cả.

——

May mà ngày khởi hành một hôm, Hạ Văn Lễ về nhà.

Anh đang việc trong thư phòng thì Chung Thư Ninh mang nến trầm chuẩn từ lên, thấy Trần Tối từ lầu xuống, liền hỏi:

“Hạ vẫn đang bận ?”

“Dạo công việc nhiều.”

lên gặp tiện ?”

“Dĩ nhiên là , giờ chắc cũng quá bận.”

Gần đây gia chủ tâm trạng , khiến cho gì cũng rón rén, năng cũng dè chừng, sợ lỡ lời chọc giận.

Hôm mới hỏi một câu: “Gia, sắp về Bắc Kinh , nếu ở nhà cũ thì cần dọn dẹp nhà riêng ạ?”

 

Sếp nhà gì, chắc thấy lý.

“Tiện thể chuẩn ít đồ dùng sinh hoạt cho phu nhân ạ?”

Vẫn phản ứng gì.

“À, nhà rạp phim riêng ?

Dù gì cũng bỏ , là sửa sang chút, trần nhà giả vũ trụ, cũng lãng mạn.”

Lúc Hạ Văn Lễ mới liếc một cái, giọng nhàn nhạt: “Tháng mất thưởng.”

Trần Tối đơ .

Anh gì sai chứ?

Vừa chờ đến cuối tháng, mà tiền thưởng mất tiêu?

Cuộc đời công đúng là sụp đổ !

Tới giờ vẫn hiểu sai ở .

một điều chắc chắn: Hạ tâm trạng thế nào cũng bao giờ trút giận lên phu nhân.

Thế nên Trần Tối mới để Chung Thư Ninh lên gặp.

Khi cô gõ cửa, trong phòng vẫn tưởng là Trần Tối, giọng chẳng mấy vui vẻ:

“Còn chuyện gì nữa?”

“Là em.”

Hạ Văn Lễ sững .

Chung Thư Ninh chờ phản hồi từ trong phòng, khẽ mím môi.

Anh chắc chắn thích quấy rầy lúc việc, lẽ cô quá đường đột.

Ngay lúc cô xoay định rời , cánh cửa đột ngột mở từ bên trong.

 

, mở cửa cho cô.

“Có chuyện gì ?”

Hạ Văn Lễ cô.

“Em xong mấy nén trầm , nhờ thử giúp.

Em hỏi Trần Tối, giờ tạm bận.”

Hạ Văn Lễ nghiêng tránh , để cô bước phòng, lấy một chiếc lư trầm tinh xảo.

Anh nhận lấy một que trầm từ tay Chung Thư Ninh, dùng bật lửa châm lên bằng ngọn lửa trong, đó khẽ phẩy tay để tắt lửa, cắm lư.

Hai cách một đoạn, để mùi hương từ từ lan tỏa khắp phòng.

Hạ Văn Lễ bước đến bên cửa sổ, hé mở một khe nhỏ, để khí lưu thông.

Chung Thư Ninh trong lòng ngạc nhiên.

Hạ thật sự hiểu về thưởng trầm.

Thông gió đúng cách sẽ giúp khói bay nhanh hơn, hương thơm cũng nhờ thế mà tinh khiết hơn.

Thường lúc thưởng trầm trầm hương, như , nhưng cũng tùy theo thói quen mỗi .

Cô chăm chú làn khói mảnh mai tỏa từ lư trầm, bốc thẳng lên tan trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-48-ninh-ninh-phai-hon-nhu-the-nay-moi-dung.html.]

Hạ Văn Lễ vốn nhạy cảm, liền lên tiếng: “Em chuyện với ?”

Chung Thư Ninh gật đầu, bước tới gần : “Ngày mai Bắc Kinh , em chuẩn một chút quà mắt, như ?”

“Em , góp ý cho.”

“Em…”

Hạ Văn Lễ một tay đút túi, tay còn vẫn đang xoay bật lửa kim loại trong lòng bàn tay, chăm chú cô.

Đợi cô xong, gật đầu: “Rất .”

“Vậy… về, cần chú ý gì thêm ?”

Chung Thư Ninh xong, thấy đáp.

Khi sang , thì phát hiện đang chăm chú, ánh mắt thẳng tắp, khóe môi dường như còn ẩn chứa ý .

khựng : “Hạ…”

Chưa kịp hết câu, Hạ Văn Lễ bất ngờ cúi gần.

Chung Thư Ninh theo phản xạ lùi về , nhưng cổ tay nắm c.h.ặ.t.

kịp phản ứng, kéo mạnh về phía .

Chung Thư Ninh kịp đề phòng, cả liền nghiêng về phía .

Theo bản năng—

Cô đưa tay chống lên vai , mới miễn cưỡng giữ cách, ngã lòng .

Khoảnh khắc đó, thở hai quấn lấy , lặng lẽ hòa quyện, mang theo hương thơm ngọt ngào của vải.

Quấn lấy, mờ ám.

Tim Chung Thư Ninh đập thình thịch kiểm soát, cách giữa hai quá gần, thở đan xen, như thể hun đúc nên một dòng nhiệt đặc sánh.

“Hạ ?”

Giọng cô run nhẹ, giấu nổi sự bối rối.

“Đây chính là điều em nên chú ý.”

Hạ Văn Lễ chằm chằm cô, ánh mắt lạnh nhạt, nhưng giọng trầm thấp như gợn nước, “Em vẫn quen việc đến gần.”

“Ninh Ninh, …”

“Em nên né tránh.”

“Nếu về nhà vẫn như , sớm muộn gì cũng sẽ lộ chuyện.”

Hạ Văn Lễ , buông cổ tay đang nắm lấy cô .

“Lúc nãy… bất ngờ quá.”

Chung Thư Ninh quả thực cho giật .

“Về nhà , sẽ đơn giản như đối phó Tiểu Dã .

Không chỉ nắm tay là thể qua mặt .

Em sẽ nhiều hơn nữa.

Nếu em chuẩn sẵn sàng, chúng thể hoãn , cần về vội.”

Hạ Văn Lễ liếc ngoài cửa sổ, bóng đêm dày đặc phủ lên đôi mắt .

Tựa như hóa thành một tầng u tối thấy đáy.

Ánh sắc lạnh, giọng cũng trầm khàn, như đè nén điều gì đó trong lòng.

Làm nhiều hơn nữa…

Chung Thư Ninh ngốc, tất nhiên hiểu rõ hàm ý trong câu đó.

Ngày về Bắc Kinh định, chính là ngày mai.

Nếu giờ đột ngột đổi ý, bên trưởng bối nhà họ Hạ chắc chắn sẽ vui.

“Hạ , em .”

Chung Thư Ninh chắc như đinh đóng cột.

Hạ Văn Lễ nghiêng mắt cô, “Làm gì…”

Câu còn dứt, Chung Thư Ninh bỗng nghiêng về phía , kiễng chân lên, nhanh như chớp ngẩng đầu hôn khẽ lên mặt một cái.

Đôi môi cô—

Mềm mại, ấm nóng.

Như chuồn chuồn lướt nước, chạm rời, nhanh đến mức Hạ Văn Lễ còn kịp phản ứng.

tim Chung Thư Ninh thì như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, đập loạn ngừng.

Cả gương mặt cũng nhanh ch.óng phủ lên một tầng đỏ nhạt.

“Thế ?”

Chung Thư Ninh ngẩng đầu .

Ánh mắt Hạ Văn Lễ sắc bén, lạnh băng, như dã thú rình mồi trong bóng đêm khiến dám thẳng.

Ngón tay bỗng khựng

“Cạch.”

rõ tiếng bật lửa rơi xuống đất.

Tiếp đó là một lực mạnh ở eo.

Anh vươn tay, siết c.h.ặ.t lấy vòng eo cô, kéo cả cô ôm c.h.ặ.t lòng.

kịp phản ứng thì cúi đầu xuống, mạnh mẽ, kìm nén, nhưng cũng như bão tố quét tới, hôn lên môi cô.

Trong phòng tràn ngập mùi hương vải, như ai rắc đường khí, khiến cả gian trở nên ngọt ngào đến mức tan chảy.

“Ninh Ninh…”

Hơi thở gần đến mức nóng rực.

Nóng đến bỏng da.

Chung Thư Ninh nhiệt độ thiêu đến đỏ bừng cả mặt, mà vẫn ghé bên tai, giọng khàn khàn ma sát từng chữ:

“Giữa vợ chồng, hôn như thế … mới đúng.

Nhớ ?”

 

 

 

Loading...