Dụ Em Động Tâm - Chương 47: Bị ôm eo, Hạ tiên sinh ghen rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:55:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ nhỏ đến lớn, Chung Thư Ninh từng ai yêu chiều cưng nựng, thế mà cô cảm nhận điều đó nơi Hạ Văn Lễ, một cô mới quen bao lâu.

tin tưởng .

Hạ Văn Lễ câu , trong lòng cảm thấy vui mừng: “Anh còn chút việc cần xử lý, vài hôm nữa sẽ đưa em về Kinh, gặp mặt nhà .”

Chung Thư Ninh khẽ gật đầu.

Chỉ là trong lòng Hạ Văn Lễ hiểu rõ—Tin tưởng, nghĩa là yêu.

Trái tim cô, vẫn còn trống vắng.

Anh hiểu rằng cô mới chịu tổn thương, thời gian hai ở bên lâu, từ từ.

mà… đôi lúc thể kiềm lòng.

Khi đến rạp chiếu phim, Hạ Văn Lễ một cuộc gọi cần xử lý, Chung Thư Ninh cùng Hạ Văn Dã.

Hạ lão gia cúp ngang cuộc gọi, đang vui, thấy điện thoại rung nữa, tên gọi thì hừ lạnh một tiếng, máy.

“Điện thoại ai mà ông ?”

Hạ lão thái thái đeo kính lão màn hình, “Văn Lễ gọi ?”

“Không ! Thằng nhóc nãy dám cúp máy của !”

“Chắc chuyện gấp thôi.”

“Gấp cũng mặc.”

“Vậy để .”

Hạ lão thái thái ấn nút nhận cuộc gọi luôn.

Hạ lão gia lập tức vểnh tai lên, nhưng bà vợ dậy chỗ khác máy, : “…Con thật ?…

Vậy thì … Khoảng khi nào, ngày bao nhiêu?”

Ông cụ cúi đầu, húp mấy ngụm lớn cho đỡ tức.

Mãi tới khi vợ cúp máy, ông mới hừ lạnh: “Nó gì?”

“Không với ông.

Muốn thì tự hỏi.”

“Không hỏi.

.”

.”

Hạ lão gia nghẹn họng, nhưng dám nổi nóng với vợ, tức đến mức mặt mũi tái mét.

Tới lúc khi ngủ, Hạ lão thái thái mới chậm rãi : “Văn Lễ bảo mấy hôm nữa sẽ đưa con bé về gặp chúng .”

Hạ lão gia bật dậy, thẳng dựng giường.

Lúc , Chung Thư Ninh rạp.

Mỗi phòng chiếu chỉ tám chỗ , bọn họ bao trọn cả rạp, Hạ Văn Dã còn đặc biệt chọn phim tình cảm, mua cả coca với bắp rang bơ.

“Em chỉ mua hai phần ?”

Chung Thư Ninh túi đồ ăn trong tay .

“Anh em ăn, thích mấy thứ .”

Chung Thư Ninh gật đầu.

Cô cũng thể hình dung nổi cảnh Hạ Văn Lễ ăn bắp rang bơ sẽ trông như thế nào.

Sau khi Hạ Văn Lễ bước , tự nhiên xuống cạnh Chung Thư Ninh.

Bộ phim là phim mới, mà là một bộ phim nước ngoài cũ.

Chung Thư Ninh xem chăm chú, cho đến khi…

Trên màn ảnh xuất hiện vài cảnh phù hợp với trẻ em.

Cô cúi thấp đầu, dám thẳng.

Màn hình lớn, âm thanh là hệ thống vòm ba chiều, cảm giác như nam nữ chính đang ở ngay mặt, khiến cô khẩn trương c.ắ.n môi, uống mấy ngụm coca liền.

Coca mát lạnh chảy xuống cổ họng, xua phần nào cảm giác nóng bức trong .

Cô khẽ đầu, liếc Hạ Văn Lễ đang bên cạnh—

Ánh mắt rời, thậm chí cũng ngay ngắn nghiêm chỉnh.

Chung Thư Ninh thầm cảm khái trong lòng: So với , cô đúng là đạo hạnh còn non kém quá.

Hạ đúng là từng trải, thấy đủ chuyện đời.

Chỉ là cô —Vẻ ngoài bình tĩnh đó, chẳng hề đại diện cho nội tâm cũng lặng sóng.

Anh khẽ nghiêng gần Chung Thư Ninh, giọng trầm thấp, đè nén: “Ninh Ninh.”

Trong phòng chiếu, điều hòa lạnh buốt, nhưng bên tai đột nhiên lướt qua một làn ấm, khiến cô giật , hít một thật sâu.

Có lẽ vì xem những cảnh phim kích thích, lòng bàn tay cô đều nóng rẫy.

“Gì ?”

Chung Thư Ninh theo bản năng đầu, ngờ áp gần đến thế.

 

Khoảng cách gần đến mức—Chỉ một nhịp thở nữa thôi là môi chạm môi.

Đầu mũi chạm , thở nhẹ mà nóng, quyện lấy trong gian nhỏ hẹp.

Chung Thư Ninh chỉ cảm thấy trong từng nhịp thở, cũng là thở của .

Cô theo bản năng né tránh, nhưng eo siết c.h.ặ.t—

Eo, giữ lấy.

Lòng bàn tay nóng bỏng, áp lên phần eo mềm mại, siết nhẹ , ngón tay nhấn chút thịt mềm nơi eo cô, khiến cô khẽ run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-47-bi-om-eo-ha-tien-sinh-ghen-roi.html.]

“Đừng động, Tiểu Dã đang .”

Hạ Văn Dã như điện giật!

Ôi ơi—

Làm gì đó?!

Hôn hả?!

Trong lòng kích động, âm thầm vò tay phấn khích.

“Anh …” – Giọng Hạ Văn Lễ vẫn lãnh đạm như thường, bốn mắt , ánh lấp lánh trần như phủ sương mù lên tầm mắt, trong đôi mắt như dải ngân hà xoay chuyển.

Khoảng cách gần kề, thở đan xen, sự mập mờ cũng theo đó lan tỏa, hề e dè, ngang nhiên xông thẳng.

Ánh mắt lúc nào cũng thẳng thắn—

Như sói, mãnh liệt và cháy bỏng.

“Anh gì?”

Chung Thư Ninh hạ giọng cực thấp.

“Anh uống ngụm coca.”

Giọng khàn khàn, như lửa thiêu trong cổ họng.

Nhận lấy ly coca, tự nhiên buông tay, ánh mắt cũng dời khỏi cô.

Ngón tay siết c.h.ặ.t ly nhựa, khiến nó phát tiếng “rắc rắc”, cả căng thẳng đến cực điểm.

Trong đầu chỉ một ý niệm—

Muốn hôn cô!

Anh cố gắng kiềm chế, điều hòa nhịp thở đang hỗn loạn.

Chung Thư Ninh cau mày: Hạ Văn Dã chẳng uống coca ?

Cô khẽ c.ắ.n môi, chỉ cảm thấy chỗ eo giữ tê tê nóng ran.

Một bộ phim—Ba , ba nỗi tâm tư khác .

Chung Thư Ninh và Hạ Văn Lễ thì chẳng còn tâm trí xem phim.

Hạ Văn Dã thì quan sát “ chị dâu”, hồi hộp phấn khích, sợ bỏ lỡ cảnh nào ho.

Đến mức…Không dám vệ sinh.

Toàn căng c.h.ặ.t, nhúc nhích như sâu bò

Đợi đến khi bộ phim kết thúc, Hạ Văn Dã mới thở phào nhẹ nhõm, cuống cuồng chạy tìm nhà vệ sinh.

Chung Thư Ninh bật , chỉ đường giúp : “Rẽ trái thẳng, đến cuối hành lang thì rẽ về hướng Nam, chắc sẽ thấy biển chỉ dẫn.”

“Cảm ơn chị.” – Hạ Văn Dã nhíu mày. – “Sao nhà vệ sinh giấu kỹ thế nhỉ?”

Cậu lầm bầm than thở, lao v.út như một cơn gió.

Hạ Văn Lễ lúc lặng lẽ chăm chú Chung Thư Ninh.

Vì xung quanh bảng chỉ dẫn rõ ràng, thế mà cô dễ dàng mô tả vị trí nhà vệ sinh.

 

Điều đó chỉ chứng minh một chuyện: Rất thể cô từng đến đây.

Hạ Văn Dã là vô tư, khi từ nhà vệ sinh trở còn lắc đầu thở dài: “Nhà vệ sinh đúng là khó tìm thật.

Chị, chị đến đây ?”

Chung Thư Ninh gật đầu.

“Đi với ai ?”

“Một bạn.” – Cô nhạt, trả lời nhẹ nhàng.

Hạ Văn Lễ thì hiểu quá rõ—

Người bạn đó, chính là Chu Bách Vũ.

Thanh phố Thanh Châu nhỏ như lòng bàn tay, chỗ hẹn hò của các cặp đôi cũng chỉ vài nơi.

Chu Bách Vũ thích cô, đương nhiên hai từng ít nơi cùng .

Không chỉ yêu , họ còn từng đính hôn.

Nếu sự chen ngang của Chung Minh Nguyệt, lẽ họ thành vợ chồng.

Hạ Văn Lễ hít một thật sâu.

Anh từng ghen tị với Chu Bách Vũ.

Cho đến bây giờ, vẫn chắc trong lòng Chung Thư Ninh còn vương chút hình bóng nào của .

chắc chắn một điều—Thanh Châu chứa đầy ký ức của hai họ.

Anh , giờ đây cô là vợ hợp pháp của , nên suy nghĩ như .

con mà—luôn tham lam.

Anh trái tim cô, trọn vẹn là của .

Hạ vốn là luôn lý trí, luôn kiểm soát cảm xúc.

Thế nhưng chỉ cần liên quan đến Chung Thư Ninh, liền mất khống chế.

Bản trong những lúc , chắc hẳn trông tệ, và sợ… sẽ khiến cô sợ hãi.

Cho nên, khi về khách sạn, lấy cớ bận việc, về phòng nghỉ ngơi.

Liên tiếp hai ngày đều như thế.

Chung Thư Ninh vốn nhạy cảm, lập tức nhận : Gần đây Hạ vui.

Mà sắp theo về kinh thành , nếu cứ thế …Chắc chắn sẽ nhà họ Hạ phát hiện điều gì đó .

 

 

 

Loading...