Dụ Em Động Tâm - Chương 46: Ninh Ninh: Lúc nào cũng được, cùng anh về nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:55:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, tấm thiệp cài trong bó hoa hồng là loại in sẵn bằng máy, tay.

Chung Thư Ninh liếc Hạ Văn Lễ bằng khóe mắt, thấy đang ngay ngắn nghiêm chỉnh, lẽ tấm thiệp chỉ là do nhân viên tiệm hoa tiện tay nhét thôi.

“Tiếp theo em ?”

Hạ Văn Lễ về phía cô.

“Em cũng .”

“Vậy xem phim nhé, em thấy mạng đề xuất một rạp chiếu mái vòm ngắm , đ.á.n.h giá khá cao.”

Hạ Văn Dã xen lời đề nghị.

Trên đường , Chung Thư Ninh mới lên tiếng hỏi về chuyện của Phùng Duệ Dương: “Chuyện đó xử lý thế nào ?”

“Anh chuyện với , cũng nhận sai lầm của , đang nghiêm túc kiểm điểm, còn cam đoan sẽ phiền em nữa.”

Giọng Hạ Văn Lễ thản nhiên, lạnh nhạt.

Nói nhẹ bẫng…

Cứ như đang đ.á.n.h giá xem bữa tối hôm nay hợp khẩu vị .

“Chỉ đơn giản thế thôi ?”

Chung Thư Ninh nghi ngờ, “Em thấy dễ đối phó.”

“Có một chuyện, đàn ông hiểu đàn ông hơn, cũng dễ giải quyết hơn.”

Chung Thư Ninh gật đầu đồng ý.

Đã là Hạ giải quyết xong, hẳn là thực sự thỏa .

Hạ Văn Dã thì le lưỡi thầm nghĩ:

Nói chuyện —— chính là đ.á.n.h ;

Nhận sai —— là đ.á.n.h cho phục, cầu xin tha thứ;

Kiểm điểm cam đoan —— chính là đe dọa đến nơi đến chốn.

Mấy chiêu của , hiểu rõ lắm .

lúc còn học, từng một nhóm lưu manh dọa dẫm.

Bọn chúng tưởng là con riêng của kế, yêu thương trong nhà họ Hạ, định “mượn” ít tiền tiêu vặt.

Kết quả…

Ngay tối hôm đó, họ nhà bác hai dẫn chặn bọn chúng, đ.á.n.h cho một trận.

Chưa hết, còn thu thập cả bằng chứng mấy trò bắt nạt bạn học, đ.á.n.h của chúng, gửi thẳng trại giáo dưỡng!

Chuyện đến tai ông nội, họ dạy dỗ, bảo mấy việc đáng lẽ báo với lớn .

Lúc đó, đại ca liền nhảy nhận tội.

Đến tận bây giờ Hạ Văn Dã vẫn nhớ rõ câu :

“Cả chuyện đó là do sai khiến.”

“Tiểu Dã dù cũng họ Hạ, là em trai ."

 

Lúc , xúc động đến phát , nghĩ bụng đại ca vẫn còn thương .

Ai ngờ tiếp: “Nếu để khác em trai bắt nạt, thật mất mặt.”

“……”

Tóm , hiền lành gì.

Chỉ là… thấy chị dâu cảm tình với , cũng chẳng dám bóc trần.

——

Cùng lúc đó, ở bên .

Phùng Duệ Dương tự gọi 120, đến bệnh viện thì hai má sưng đỏ, rõ ràng là đ.á.n.h.

Y tá định giúp báo cảnh sát, chỉ vệ sinh cẩn thận ngã.

Hắn, thực sự dám gặp cảnh sát.

Người nhà họ Phùng cùng Chung Minh Nguyệt lượt đến nơi, cha Phùng thấy con trai đ.á.n.h sưng cả mặt, đau lòng đến đỏ hoe mắt.

“Ai chuyện khốn nạn , thể đ.á.n.h con thành thế ?”

Mẹ Phùng sốt ruột đến nỗi rơi nước mắt.

“Anh đáng đời!

Ai bảo suốt ngày ngoài lêu lổng.

Thanh Châu như quê , chắc là gây thù chuốc oán với ai mới đ.á.n.h.”

Chung Minh Nguyệt hừ lạnh.

Phùng Duệ Dương vốn tức tối, câu càng bốc hỏa.

“Phùng Phương Phương, cô dám thêm câu nào nữa xem!”

sai ?

Hai triệu nhà họ Chung đưa cho ba , giờ còn bao nhiêu?”

Chuyện gần đây tiêu xài hoang phí, Chung Minh Nguyệt còn phung phí ở Dạ Vô Miên, tức giận : “ cảnh cáo , tiền đó còn để dành mua nhà cho ba , cho phép động nữa!”

Kết quả, Phùng Duệ Dương trực tiếp nhảy bật dậy khỏi giường bệnh.

Hắn vung tay lên, tát thẳng mặt Chung Minh Nguyệt một cái rõ mạnh: “Không đến lượt con nhãi ranh như mày quản tao!

Nếu tại mày, ông đây đ.á.n.h thế ?”

“Phùng Duệ Dương, dám đ.á.n.h ?”

Từ nhỏ đến lớn, hai em đ.á.n.h , đây Chung Minh Nguyệt đ.á.n.h , cũng dám phản kháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-46-ninh-ninh-luc-nao-cung-duoc-cung-anh-ve-nha.html.]

giờ thì khác .

Thân phận bây giờ là gì, mà cô là gì chứ!

Cô lập tức lao lên định trả đòn, nhưng ba nuôi ngăn cản: “Phương Phương, con bình tĩnh , con chắc là kích động quá thôi…”

Bất ngờ…

Phùng Duệ Dương nhân cơ hội xông tới, tát cô thêm một cái nữa, đ.á.n.h thẳng mặt cô hề nương tay.

“Có nhờ tao gửi lời cho mày: quản cái miệng , cẩn thận họa từ miệng mà , đến lúc đó nhà họ Chung cũng cứu nổi mày !”

Mặt Chung Minh Nguyệt nóng rát, đau buốt, nhưng ba nuôi cứ luôn miệng khuyên cô nhẫn nhịn.

Tiếng ồn trong phòng bệnh khiến phòng bên cạnh chú ý, còn qua ô cửa kính cửa để hóng chuyện.

Chung Minh Nguyệt hít sâu một , cố nén giận.

“Ai ?”

Cô nghiến răng, “Là con tiện nhân Chung Thư Ninh ?”

Phùng Duệ Dương phủ nhận.

“Mẹ kiếp, ngu ? Anh chọc nó gì? Anh thích nó ?” Chung Minh Nguyệt chất vấn.

 

Lớn lên cùng , cô hiểu quá rõ.

Phùng Duệ Dương là loại hạ đẳng, gặp gái là nhấc chân nổi.

Phùng Duệ Dương vội vàng lắc đầu: “Tuyệt đối !

Hôm qua nó đối xử với mày như , chỉ tình cờ gặp nó, định cho nó một bài học, để dám trêu mày nữa, ai ngờ…”

Nghe trai là vì bênh mặt, trong lòng Chung Minh Nguyệt thấy dễ chịu hơn nhiều.

Chỉ là nghĩ tới việc Chung Thư Ninh dám như , căm hận trong lòng cô bùng lên thêm một tầng nữa.

Cùng lúc đó.

Chung Thư Ninh vẫn đang đường đến rạp chiếu phim, cô cúi đầu bó hoa mãi thôi.

Màu hoa hồng thật sự .

Trong xe vang lên một bản nhạc nhẹ nhàng du dương, cho đến khi điện thoại của Hạ Văn Lễ rung lên, Trần Tối mới tắt nhạc xe.

“Alo, ông .”

Chung Thư Ninh mím môi, dám phát bất cứ âm thanh nào.

“Con đang gì đấy!”

 

Giọng ông cụ vui, “Ông nhắn tin con trả lời, nhất định bắt ông gọi điện mới chịu !”

“Con đang hẹn hò.”

“Hẹn… hò?”

Giọng ông cụ ban đầu còn đầy lửa giận, Hạ Văn Lễ xưa nay ngoài miệng chỉ công việc với tăng ca, đột nhiên đang hẹn hò, Hạ lão nhất thời sững vài giây, “Ồ, hẹn hò , thằng nhóc ranh đang ở nhà một ?”

“Nó cũng cùng.”

“Ba thì hẹn hò cái gì?”

Hạ lão hừ lạnh.

“Ông gọi con việc gì ạ?”

“Thì là…”

Hạ lão ho khan một tiếng, “Bao giờ con định đưa nó về nhà mắt?”

“Dạo con bận công việc, đợi lúc nào rảnh, con sẽ hỏi lịch của cô sắp xếp.”

Nghe thấy câu , Hạ lão hừ lạnh một tiếng: “Ai mà chẳng bận, cả nhà chỉ con là bận nhất thôi đấy!

Con tưởng ông thật sự gặp nó chắc?

Bình thường ông cũng bận lắm, con tưởng con đưa nó về, ông sẽ thời gian gặp chắc?

Ông còn đồng ý cho hai đứa bên !”

“Con cưới là cưới, còn coi ông hả!”

Giọng ông cụ Hạ lớn, Chung Thư Ninh rõ mồn một.

Lần Hạ từng đ.á.n.h, mắng, xem lời đồn mạng cũng vô căn cứ — nhà đúng là mâu thuẫn thật.

“Ông ơi, nếu việc gì nữa thì con cúp máy đây ạ.”

“Hạ Văn Lễ!

Ông còn xong , ông cho con , con—”

Ông cụ còn kịp hết câu, đầu dây bên tút… một tiếng, cúp ngang.

Người nào đó mặt mày thản nhiên như , Hạ Văn Dã thì ở bên cạnh âm thầm giơ ngón cái trong lòng.

Không hổ là , dám cúp máy ngang mặt ông nội, ngoài chú út , cũng chỉ trai thôi!

Chung Thư Ninh cưới , vốn là để giúp đối phó với chuyện trong nhà.

Cho nên cô chủ động mở lời: “Hạ , lúc nào em cũng rảnh, thể về nhà cùng .”

Hạ Văn Lễ rõ cô thực sự sẵn sàng, nghiêng đầu cô một cái: “Người nhà dễ đối phó.”

Chung Thư Ninh chỉ khẽ : “Thì còn mà, đúng ?”

Hạ Văn Dã “đút cơm ch.ó” bất ngờ, suýt thì ngã ghế!

Hạ tiểu Dã: Mẹ kiếp, cẩu lương … khó nuốt thật sự!

 

 

Loading...