Dụ Em Động Tâm - Chương 41: Ngọc mềm hương ấm, bỗng chốc tựa vào

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:55:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi về đến nhà, Chung Thư Ninh cởi lễ phục, tẩy trang, tắm rửa sạch sẽ đồ ngủ bước thì thấy Hạ Văn Lễ đang ở mép giường.

Trên đầu gối là chiếc laptop, đang gõ gì đó.

Thấy cô , : “Anh mời bác sĩ cho em , truyền dịch trong phòng ngủ phòng khách?”

Chung Thư Ninh sững .

Chân cô đúng là đang đau, chắc do mang giày cao gót quá lâu, còn đau hơn khi.

Cô định uống chút t.h.u.ố.c giảm đau, gắng chịu qua đêm, mai trời nắng lên chắc sẽ đỡ.

phiền Hạ Văn Lễ quá nhiều , chuyện thể tự giải quyết thì nhắc đến nữa.

Không ngờ đều cả.

Hạ Văn Lễ liếc cô một cái: “Em thu xếp một chút, mười phút nữa bảo bác sĩ phòng.”

Khi Chung Thư Ninh đang bôi kem dưỡng da, điện thoại rung lên.

Là ông chủ cũ của trung tâm đào tạo nhắn tin hỏi cô dạy học .

Một học sinh giờ vẫn do cô phụ trách, ông chủ hy vọng cô thể dạy đến hết kỳ nghỉ hè.

Xem , chuyện giữa cô và Hạ Văn Lễ lan nhanh hơn cô tưởng.

Ngay cả viện trưởng Hách ở trại trẻ mồ côi cũng gọi tới.

“Ninh Ninh, chuyện nhà họ Chung, bác .

Bác thật ngờ năm đó chân con thương còn ẩn tình như …”

Viện trưởng Hách thở dài.

“Sao con với bác chứ?

Mỗi bác đến nhà họ Chung thăm , con đều sống .

Đây mà gọi là ?”

“Mọi chuyện qua ạ.”

Chung Thư Ninh mím môi.

“Vậy giờ con đang ở ?”

Viện trưởng Hách dò hỏi.

“Hay là con gửi địa chỉ, mai bác đến thăm con nhé?”

“Không cần ạ, hôm khác con đến thăm bác.”

Viện trưởng Hách nhẹ: “Vậy cũng , trời đang mưa, nếu chân con đau thì nghỉ sớm một chút.

Đừng quên, dù chuyện gì xảy , nơi mãi là nhà của con.”

“Con ạ.”

Hạ Văn Lễ thấy cô cúp máy mới hỏi một câu: “Người ở trại trẻ mồ côi ?”

Chung Thư Ninh gật đầu.

“Vẫn luôn giữ liên lạc?”

“Trại thường đến thăm các gia đình nhận nuôi định kỳ, mà đây nhà họ Chung là nhà tài trợ lớn nhất.

Mỗi năm Chung Triệu Khánh đều đưa em về l..m t.ì.n.h nguyện viên, chụp ảnh gửi công ty để tuyên truyền.”

Chung Thư Ninh giải thích, “Nên em với viện trưởng Hách vẫn liên lạc đều.”

“Viện trưởng Hách …”

Hạ Văn Lễ nhắc cái tên .

Chung Thư Ninh tuy quen lâu, nhưng cũng hiểu phần nào.

Anh chuyện vô bổ.

Sao tự dưng quan tâm tới trại trẻ mồ côi?

Cô còn đang định hỏi thì gõ cửa phòng ngủ: “Anh, em đưa bác sĩ đến .”

Là Hạ Văn Dã!

Một phụ nữ trung niên chừng bốn mươi bước , Hạ Văn Dã theo , tay xách bình truyền và mấy dụng cụ y tế.

Tiêm t.h.u.ố.c giảm đau xong, tác dụng t.h.u.ố.c phát huy, Chung Thư Ninh mới thấy dễ chịu hơn một chút.

Hạ Văn Dã chau mày.

Trước giờ thật sự chị dâu đau chân.

“Nếu còn việc, em ở trông chị dâu cũng .”

Hạ Văn Dã tìm chỗ , bắt đầu tám chuyện.

Chuyện tối nay của chấn động cả giới thượng lưu thủ đô.

Với tư cách trong cuộc tại hiện trường, Hạ Văn Dã đương nhiên tiếng nhất.

Lúc , Hạ Văn Dã đang lẩn trong mấy cái nhóm chat.

Trong nhóm 【Nhóm chuyên dụng nghị sự nhà họ Hạ (phiên bản hàng nhái)】【@Hạ Văn Lễ, đại ca, thật trâu bò!

Cả giới thượng lưu thủ đô bây giờ như nổ tung , e là sắp lật tung bối cảnh của chị dâu mất.】

【Ông nội đáng sợ quá, điện thoại gọi cháy máy xong bảo mất ngủ, nửa đêm mò vườn rau phía nhà chăm mấy luống cải thìa.】

(Thằng Nhóc Dã): 【Vườn rau của ông cỏ dại, cải thìa quái ?】

Tất cả : 【……】

【Không muỗi ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-41-ngoc-mem-huong-am-bong-choc-tua-vao.html.]

Hay tại ông già , da dày thịt cứng, chẳng sợ muỗi đốt?】

Cả nhóm: Mày mà ăn đòn mới lạ đấy.

“Chân cô là bệnh cũ , nhất là nên phẫu thuật.” – Nữ bác sĩ khuyên, “Bình thường xoa bóp nhiều một chút, đến ngày mưa cũng đỡ đau hơn.”

“Xoa kiểu gì?” – Hạ Văn Lễ gập máy tính .

Nữ bác sĩ mẫu một lượt, ai ngờ Hạ Văn Lễ tự thử.

Khi tay nắm lấy cổ chân cô, lòng bàn tay nóng hổi áp làn da mát lạnh của cô, ấm truyền đến khiến cô khẽ chau mày, định rút chân về, nhưng tài nào thoát khỏi tay .

Không giãy nổi.

“Em còn đang truyền dịch, đừng động đậy.” – Giọng Hạ Văn Lễ nhanh chậm, mang thứ uy lực khiến thể kháng cự.

Anh học nhanh, đến nữ bác sĩ cũng khen tay nghề của .

“Lực thế ?” – Hạ Văn Lễ nghiêng đầu hỏi Chung Thư Ninh.

“Được .”

“Cảm giác ?”

“Cũng… .”

Hạ Văn Dã ngẩng cái đầu nhỏ lên, trố mắt trai và chị dâu.

Tuy còn nhỏ, nhưng cái đối thoại cứ là lạ thế nào .

“Hạ Văn Dã.” – Bất chợt gọi tên, giật nảy .

“Dạ… ?”

“Em buồn ngủ .”

“Em buồn ngủ , còn đến mười giờ mà, em…”

“Em buồn ngủ .” – Hạ Văn Lễ nhấn mạnh ngữ khí, ánh mắt lia qua, rõ ràng là đang cảnh cáo.

Hạ Văn Dã câm nín, đúng là bá đạo thật, thế mà nãy còn trong nhóm chat khen là ông chồng quốc dân…

Cậu rầu rĩ rời , nữ bác sĩ cũng theo ngoài.

Dì Trương mang đến một cốc sữa nóng, trong phòng đốt tinh dầu giúp dễ ngủ, Chung Thư Ninh cuối cùng cũng chính thức đoạn tuyệt với nhà họ Chung, trong lòng một cảm giác nhẹ nhõm như trút gánh nặng.

Hạ Văn Lễ bên mép giường, tiếp tục xử lý công việc laptop.

Ban đầu, cô thật sự sợ .

Không hiểu , tối nay khi xuất hiện, cô thấy yên tâm lạ thường.

Trong cơn mơ màng, cô lúc nào .

Khi cơn đau nhói mơ màng tỉnh dậy, điều đầu tiên cô thấy là gương mặt nghiêng nghiêng của Hạ Văn Lễ — đang cúi , rút kim truyền mu bàn tay cô .

“Anh đau em ?” – Giọng hạ thấp, ánh mắt dịu dàng.

“Không .”

Chỉ là khung cảnh … cô thấy quen.

Sau khi rút kim, Hạ Văn Lễ dùng bông gạc đè lên chỗ m.á.u rỉ .

Chung Thư Ninh mệt mỏi rã rời, nhắm mắt ngủ .

trong chai truyền dịch , ngoài t.h.u.ố.c giảm đau, Hạ Văn Lễ còn cố ý dặn bác sĩ pha thêm chút t.h.u.ố.c an thần.

Xác nhận tay cô còn chảy m.á.u nữa, Hạ Văn Lễ mới sang phòng bên tắm rửa.

Vừa xuống giường, Chung Thư Ninh trở , vô thức tìm ấm, tựa phía .

 

Hạ Văn Lễ đưa tay, nhẹ nhàng ôm cô lòng.

Cúi đầu, hôn lên trán cô một cái, giọng trầm thấp: “Quên với em…”

“Hạ phu nhân, tối nay em .”

Khi tắt đèn, ngoài trời mưa vẫn tí tách rơi.

Hạ Văn Lễ ngủ, mà Chung Thư Ninh khẽ nhích về phía nữa.

Cô quá thiếu cảm giác an , lúc nào cũng tìm một nơi ấm áp để dựa .

Ngọc mềm hương ấm, bất ngờ áp sát , chẳng hề báo .

Cơ thể cô mềm mại, mang theo hương thơm ngọt lành của cam bưởi, như sợi tơ mỏng quấn lấy từng dây thần kinh trong .

Mưa ngoài hiên khiến ánh đèn đường nhòe , vệt sáng mơ hồ tràn trong phòng, phủ lên gian một tầng ánh nước m.ô.n.g lung.

Cánh tay đang đặt vai cô từ từ trượt xuống, dừng ở eo cô.

Mảnh mai, mềm mại, vặn tinh tế.

Chỉ cần siết , cả cô liền rơi trọn lòng .

Ôm khít lấy , còn chút cách nào giữa hai thể.

 

Hạ Văn Lễ luôn cho rằng quân t.ử.

lúc , trong vòng tay —là vợ .

Lần đầu tiên trong đời, một loại xúc động, thứ xúc động kiềm chế nổi.

 

 

 

Loading...