Dụ Em Động Tâm - Chương 39: Hạ tiên sinh đến – vì cô cúi người nhấc váy
Cập nhật lúc: 2026-03-01 05:42:00
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Chung Triệu Khánh rõ — nếu để Chung Thư Ninh rời đêm nay, gặp cô chỉ e là chuyện viển vông.
Ông khiến buổi tiệc loạn thành thế ?
Mà con bé định cứ thế mà ?
Không đời nào!
ngờ, tay ông còn kịp chạm vai Chung Thư Ninh, thì cánh tay khác giữ c.h.ặ.t.
Một kéo, một vặn — một cú quật vai mắt.
Trong tiếng hét đau đớn của Chung Triệu Khánh, Chung Thư Ninh đầu thì thấy ông ngã lăn đất, tứ chi chổng chổng, mặt mày méo mó vì đau.
Bên cạnh là Lý Khải, mặt đầy vô tội.
Chung Thư Ninh , ánh mắt rõ ràng hỏi: Anh tay ?
Lý Khải thẳng thắn: “Không ngờ ông yếu thế, ngã cái dậy nổi.”
“Mẹ kiếp mày là ai?”
Chung Triệu Khánh ôm lấy xương cụt, mồ hôi lạnh túa đầy trán.
“Anh Triệu Khánh, ?” — Lưu Huệ An chạy tới, trừng mắt Lý Khải — “Cậu đừng hòng chạy!
Nếu chồng mệnh hệ gì, gánh nổi ?
sợ là gánh nổi !”
“Vậy phu nhân cảm thấy, gánh nổi ?”
Giọng vọng đến từ cửa lớn…
Tựa như một cơn gió lạnh quét qua, mang theo sát khí thấu xương, lập tức bao trùm bộ hội trường — gian đông đúc bỗng lặng ngắt như tờ.
Chung Thư Ninh còn kịp thấy , nhưng chỉ giọng thôi…
Cô , là đến .
Hạ Văn Lễ mặc nguyên một đồ đen, cả nhuốm sương mưa cuối thu.
Khi ánh mắt tĩnh lặng như hồ sâu của quét tới, nhẹ nhàng thôi, nhưng khiến nghẹt thở, dám thẳng.
Khí thế quá mạnh mẽ, khiến sinh sợ hãi.
Không ai ngờ Hạ đích tới.
Ngay cả Chung Triệu Khánh cũng mặc kệ đau đớn, cố gượng bò dậy, mặt mày đau đớn mà vẫn cố nịnh:
“Hạ, Hạ , ngài tới ạ?
Thật sự là thất lễ, đón từ xa.”
“Ngài đến dự tiệc chào đón con gái , đúng là vinh hạnh cho nhà họ Chung chúng .”
“Chỉ là… xảy chút chuyện nhỏ, nhưng ạ…”
Trong lòng Chung Triệu Khánh lúc đúng là vui hoảng.
Cho dù danh tiếng tổn hại vì chuyện của Chung Thư Ninh, nhưng chỉ cần thể kết giao với Hạ Văn Lễ, thì chuyện đều thể giải quyết!
Chu Bách Vũ ở phía khẽ nhạt một tiếng: “Đồ ngu!”
“Con gì cơ?” — Ba , Chu Dịch Học, nhíu mày.
“Không gì.”
Chung Triệu Khánh lúc chẳng buồn để ý gì thêm, vội vã sai tiếp đón, chuẩn mở tiệc từ đầu, cúi gập định nghênh đón Hạ Văn Lễ.
Cái dáng cúi gập — như một con ch.ó đang sức vẫy đuôi lấy lòng.
Hạ Văn Lễ bước thẳng qua ông , thẳng về phía Chung Thư Ninh, đưa mắt quan sát cô từ xuống : “Không chứ?”
Chung Thư Ninh lắc đầu: “Chỉ là… váy bẩn .”
“Bẩn thế nào?”
“Có cố ý hắt rượu …
cô , sẽ bồi thường.” — Ánh mắt Chung Thư Ninh rơi xuống Chung Minh Nguyệt.
Từ lúc bác sĩ Thành xông , Chung Minh Nguyệt ngây , ba cố tình cho Chung Thư Ninh chữa chân, cả sống lưng cô lạnh toát, cả run rẩy vì sợ.
Giờ phút , ánh mắt cô vô thức va ánh của Hạ Văn Lễ — da đầu tê rần.
“Lát nữa sẽ cho luật sư gửi bản chi tiết giá trị chiếc váy cho nhà họ Chung.” — Hạ Văn Lễ liếc Chung Minh Nguyệt — “Hy vọng ‘Chung tiểu thư’ đừng quỵt lời.”
Mọi : ……
Chiếc váy đó… là Hạ mua?!!
Cả hội trường phát điên!
Chung Thư Ninh từ bao giờ mà quan hệ với Hạ Văn Lễ?
Hai … rốt cuộc là quan hệ gì?
Mọi mới nghĩ đến đó, hận thể tự vả miệng .
Nam nữ , ngoài chuyện “”, thì còn thể là quan hệ gì?
mà… nhà họ Hạ cao quý như thế, Hạ từng gặp bao nhiêu mỹ nhân như nước chảy qua cầu, thể để mắt đến Chung Thư Ninh?!
Bình thường gặp một còn khó như lên trời, Chung Thư Ninh rốt cuộc bằng cách nào mà quen nhân vật tầm cỡ ?!
…
Hai vợ chồng Chung Triệu Khánh thì mặt mày nguội lạnh — như đóng băng giữa mùa đông.
Cứng đờ, lạnh đến tận tim.
“Anh ơi!” — Hạ Văn Dã nhảy , chỉ thẳng Chung Triệu Khánh — “Ông đòi gọi phụ em!”
Hạ Văn Lễ khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía Chung Triệu Khánh: “Chung tổng tìm ?”
Chung Triệu Khánh giống như ai đó đ.ấ.m thẳng cổ họng — há miệng nhưng chẳng thốt nên lời, đồng t.ử phóng đại, ánh mắt như xuyên thủng Chung Thư Ninh.
Con nhãi c.h.ế.t tiệt !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-39-ha-tien-sinh-den-vi-co-cui-nguoi-nhac-vay.html.]
“Ông lúc nãy dữ lắm luôn, còn bắt tụi em , em sợ c.h.ế.t khiếp.”
Hạ Văn Dã tỏ vẻ như một trận dọa hồn bay phách lạc, tay ôm n.g.ự.c mà thở gấp: “Em còn là trẻ vị thành niên đấy, ở nhà chẳng ai dám hung dữ với em như thế cả!”
Chung Thư Ninh: …
Thằng nhóc nhập vai ?
Nhà họ Hạ chỉ sinh giỏi, còn sinh cả… diễn viên chính kịch?
Hạ Văn Lễ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt như gió lạnh mùa đông: “Chung tổng, ông gì với em trai ?”
“… gì , là em trai ngài…”
“Ý ông là, em dối?”
Cả hội trường đều thấy rõ, Hạ Văn Dã suýt nữa là chỉ thẳng mặt Chung Triệu Khánh mà c.h.ử.i.
vì e ngại phận của Hạ Văn Lễ, chẳng ai dám chen .
“Tiểu Dã là con út trong nhà , đến cả ông nội cũng yêu chiều nó vô cùng, bao giờ nặng lời.
Chung tổng, ông giỏi thật đấy.”
Trần Tối cạnh suýt nữa bật : Nói dối chớp mắt luôn.
Bình thường ai bắt nạt em trai ngài nhiều nhất chẳng là ngài ?
“Tiên sinh... chuyện chắc là hiểu lầm thôi, ... là em trai ngài."
Chung Triệu Khánh trắng bệch mặt, gần như sắp phát điên, nhưng vẫn cố níu giữ chút phong độ cuối cùng.
“Ý ông là, nếu nó em trai , thì ông mặc sức bắt nạt nó?
Chung tổng ăn kiểu ‘ mặt đặt bát’ ?
là hèn hạ.”
“Ninh Ninh cũng , vì thấy cô là trẻ mồ côi, chỗ dựa nên ông mới mặc sức chèn ép?”
“…”
Chung Triệu Khánh gần như phát cuồng.
Dù ông gì thì cũng Hạ Văn Lễ chặn họng, cách nào phản bác.
Còn gọi là “Ninh Ninh”?
Quan hệ hai đến mức nào ?
Một nghẹn nơi n.g.ự.c, thở dồn dập, tim đập loạn nhịp, đầu óc ông choáng váng, cả thế giới như đang ngoài tầm kiểm soát.
Chung Thư Ninh — con bé thối tha , từ khi nào quen như Hạ Văn Lễ?!
Nếu …
Ông còn thể gì cô nữa đây?
Ít nhất là, khi Hạ Văn Lễ còn coi trọng cô, ông cửa động tới.
Thảo nào con bé dạo gần đây ngang ngược thế — chỗ dựa !
Hạ Văn Lễ rõ ràng định lãng phí thời gian dây dưa với kẻ đáng, đầu Chung Thư Ninh: “Xong ?”
“Họ đồng ý thương lượng, kiện.”
“Anh sẽ mời luật sư giỏi nhất cho em.
Dù thì…” — ánh mắt lướt qua vợ chồng Chung gia — “Trên đời , ai cũng xứng đáng cha .”
“Về nhà thôi."
Chung Thư Ninh gật đầu.
lúc bước , chân của cô đau, nhíu mày, định bước tiếp thì bỗng nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ hẳn.
Cô …
Chỉ thấy Hạ Văn Lễ cúi , giúp cô nhấc váy lên.
Chiếc váy đuôi dài nhẹ nhàng xách lên khỏi mặt đất.
Khoảnh khắc , cả hội trường lặng ngắt như tờ.
Chung Thư Ninh cũng sửng sốt.
Cô dám để một như Hạ Văn Lễ cúi vì ?
chỉ khẽ một câu: “Đi thôi.”
Giọng , cho phép phản kháng.
Hành động rõ ràng là để che chở cho cô.
Cô ngu đến mức điều.
Hạ Văn Lễ đang tuyên bố với tất cả : Chung Thư Ninh là bảo vệ.
Ai cũng đừng mong ức h.i.ế.p cô.
Rời khỏi hội trường, bước thang máy, Chung Thư Ninh mới nhỏ giọng: “Anh cần giúp em xách váy , nhiều thấy như , .”
Ở nhà họ Chung, Chung Triệu Khánh luôn là tiếng tuyệt đối.
Ông ăn thì cả bàn ai dám động đũa.
Hạ Văn Lễ cúi đầu cô: “Thân phận và thể diện của một đàn ông là do chính tự tạo , lấy từ phụ nữ.
Đối xử với vợ để cho khác xem, còn họ nghĩ gì, quan tâm.”
Hạ Văn Dã: “Xách váy thôi mà, ông nội em ngoài bảy mươi, ngoài vẫn xách túi cho bà nội em suốt đấy!”