Dụ Em Động Tâm - Chương 35: Ninh Ninh phản kích: Vừa bẩn vừa hạ cấp

Cập nhật lúc: 2026-03-01 05:41:56
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xì——”

Chu Bách Vũ giẫm trúng, khẽ rên lên một tiếng.

“Anh Bách Vũ, em xin , em cố ý !”

Chung Minh Nguyệt vội vã xin , “Chị em tới .”

“Anh thấy .”

Chu Bách Vũ thậm chí dám nhiều.

Bởi vì, lúc đây, cô quá đỗi rạng ngời.

Dạo gần đây thậm chí còn nghĩ, Hạ Văn Lễ với cô chắc chỉ là qua đường.

Biết một ngày nào đó, sẽ bỏ rơi cô.

Vậy thì vẫn còn cơ hội.

giờ , Hạ Văn Lễ quả thực chăm sóc cô .

 

Bởi vì bây giờ cô , cả cứ như đang phát sáng, đầy tự tin, thong dong và quyến rũ.

Ánh mắt kìm mà đuổi theo bóng dáng .

Chung Triệu Khánh và vợ thấy sự chú ý của cả hội trường cướp mất, sốt ruột bực tức.

“Bà mau qua đó, kéo con nhãi c.h.ế.t tiệt một góc."

 

Chung Triệu Khánh hạ giọng với vợ, “Con bé đúng là chọn ngày, còn ăn mặc thế , rõ ràng là cố ý tới giật spotlight!”

Lưu Huệ An lách qua đám đông tới chỗ Chung Thư Ninh, “Thư Ninh, dạo con thế?"

“Mẹ thật sự quan tâm ?"

 

“Con gì kỳ , gọi điện bảo con về từ lâu mà.”

Lưu Huệ An săm soi bộ váy cô đang mặc, chỉ cần liếc mắt là đắt tiền, mãi thấy quen mắt, “Bộ … con lấy ở thế?”

Chung Thư Ninh gì, Lưu Huệ An cũng vội truy hỏi.

“Con qua tạm một lát , đợi em con múa xong bản , hai con chuyện t.ử tế một chút.”

Chung Thư Ninh cũng chẳng gì thêm, chỉ lặng lẽ tới góc xuống.

Chân cô đau, quả thực nên lâu.

Chung Minh Nguyệt thấy lu mờ, đặc biệt là khi thấy chiếc váy cô mặc—bộ lễ phục từng thấy qua, kén dáng , còn ở nước ngoài, vận chuyển bằng đường hàng , mà điều quan trọng nhất là:

Không cho thuê, cho mượn.

Chỉ thể mua!

Chung Thư Ninh đào tiền để mua bộ váy ?

Đặc biệt là khi ánh mắt Chu Bách Vũ cứ mơ màng, nhưng cuối cùng dừng —Chung Minh Nguyệt tức đến nghiến răng: “Anh Bách Vũ, xem dạo chị em ?”

Chu Bách Vũ biểu cảm.

Anh , nhưng dám !

“Bộ váy chị mặc, em còn chẳng mua nổi, chị lấy tiền chứ?”

“Anh xem, khi bỏ nhà , chị theo một ông già nào ?”

“Ai với em thế?”

Chu Bách Vũ nhướng mày.

“Em đoán thôi mà, chứ chị đào tiền?

Hoặc là đồ giả, ngoài lòe thiên hạ.”

Chung Minh Nguyệt vẻ vô tội, “Anh xem, khi nào chị em đang … tiểu tam cho …”

Lời còn dứt, Chu Bách Vũ bỗng buông tay khỏi eo cô .

Chung Minh Nguyệt sững sờ, liếc xung quanh bằng khóe mắt, “Anh Bách Vũ, gì thế?

Nhảy tiếp chứ?”

Bao nhiêu đang !

Chu Bách Vũ chăm chú quan sát cô .

Ban đầu trong tiệc đón gió vốn chẳng mục nhảy mở màn, nhưng Chung Minh Nguyệt cứ nhất định thêm .

vốn nhảy, học tạm, ngu, rõ ràng chuyện là nhắm Chung Thư Ninh.

rằng: Không chỉ Chung Thư Ninh mới nhảy!

mới học, động tác vụng về, từ nãy tới giờ giẫm lên chân bao , Chu Bách Vũ sớm mất kiên nhẫn.

Nếu vì…

Anh vốn chẳng buồn quan tâm đến Chung Minh Nguyệt!

“Thế nào?

Không bằng cô thì sang bôi nhọ ?”

“Em , em chỉ đúng sự thật thôi mà.”

Chung Minh Nguyệt vẻ ngây thơ, “Vậy xem, dạo chị em ?”

“Chung Minh Nguyệt, em đúng là khiến buồn nôn!”

Nói xong, thẳng thừng bỏ !

Trong khóe mắt cô thoáng thấy, gã trai rẻ tiền nhà cũng đang chằm chằm Chung Thư Ninh, tức đến suýt nghẹt thở!

Xung quanh nhất thời ngơ ngác, may mà lúc bản nhạc kết thúc, Chung Triệu Khánh vội vã bước lên, thông báo màn nhảy mở đầu kết thúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-35-ninh-ninh-phan-kich-vua-ban-vua-ha-cap.html.]

Ông mời nhà họ Phùng lên sân khấu, một bài phát biểu đầy cảm xúc, khiến ít xúc động.

 

Lưu Huệ An thì ôm lấy Chung Minh Nguyệt lau nước mắt, tạo dáng cho nhiếp ảnh gia ghi cảnh tượng cảm động .

Chung Thư Ninh một bên, sắc mặt lạnh nhạt: là giả tạo!

Sau đó, vợ chồng Chung Triệu Khánh dắt Chung Minh Nguyệt chào hỏi ít .

Khoảng hơn mười phút , Chung Minh Nguyệt bưng ly rượu, lắc lư bước tới mặt cô, “Chị , tối nay bận quá, giờ mới thời gian tiếp chị.”

Chung Thư Ninh liếc cô một cái, đáp.

“Bộ váy chị mặc lấy ở thế?”

“Em thích ?”

“Chỉ là thấy tò mò thôi.”

“Còn bộ em mặc, chị thấy quen lắm đấy.”

“Thế ?

Đây là đặt riêng từ nước ngoài về cho em đấy.”

Chung Minh Nguyệt đầy tự hào, đầu còn đội chiếc vương miện nhỏ, qua đúng là giống một cô công chúa.

“Chung Minh Nguyệt, chị thật khâm phục em, dối mặt hề đỏ cơ mà.”

Chung Thư Ninh nhạt.

“Ai em dối!”

“Bộ em mặc… rõ ràng là đồ chị chê bỏ .”

Ánh mắt Chung Thư Ninh lướt qua phía Chu Bách Vũ, “Ngay cả đàn ông, cũng là loại chị cần nữa.”

“Chung Thư Ninh!”

Chung Minh Nguyệt ngờ cô dám khiêu khích giữa nơi thế , tức đến run cả tay.

“Chị thấy em là đang ghen với chị đấy!”

Chung Thư Ninh khẽ , giọng nhẹ như gió, nhưng ánh mắt thì lạnh lùng, đầy giễu cợt và khinh bỉ.

Điện thoại rung lên — là Hạ gọi đến.

Hội trường ồn ào quá, cô định dậy ngoài máy, nào ngờ Chung Minh Nguyệt bất chợt nghiêng , ly rượu vang đỏ trong tay cô đổ tràn từ miệng ly, dội thẳng xuống váy của Chung Thư Ninh.

“Ái chà, chị ơi, thật ngại quá, em cố ý !”

Chung Minh Nguyệt miệng thì nhưng mặt chẳng lấy một chút áy náy.

“Chị rộng lượng quen , chắc sẽ chấp với em ha.”

“Đáng tiếc bộ váy thế mà…”

Chung Thư Ninh cúi mắt váy.

Đây là…

Là món quà đầu tiên Hạ tặng cô.

Cũng là chiếc lễ phục đầu tiên trong đời cô.

Cô thực sự trân quý.

Khóe môi Chung Minh Nguyệt cong lên đắc ý, lắc lư eo định —nhưng kịp bước , cổ chân bỗng vướng .

Một tiếng “á!” vang lên.

Mọi theo tiếng , liền thấy Chung Minh Nguyệt ngã sấp mặt xuống đất, dáng vẻ chẳng khác nào ch.ó gặm đất.

Số rượu còn trong ly đổ thẳng phần n.g.ự.c váy.

“Chung Thư Ninh!”

Chung Minh Nguyệt tức đến nổ phổi, ngay cả chiếc vương miện kim cương nhỏ đầu cũng rơi xuống đất.

Hôm nay… là ngày trọng đại của cô cơ mà!

Chung Thư Ninh đưa tay che n.g.ự.c, cúi xuống.

Chất liệu váy đặc biệt, rượu ngấm tạo thành một đóa hoa hồng màu đỏ mê hoặc, yêu dị mà tuyệt ngay nền vải trắng.

Khóe môi cô cong lên, ánh mắt lạnh lùng: “Chung Minh Nguyệt, cô đúng là bẩn thỉu, thấp hèn.”

Thấp hèn?

Chung Minh Nguyệt do mặc lễ phục nên dậy vô cùng khó khăn, Chung Thư Ninh cúi xuống, từ cao xuống cô , ánh mắt đầy áp chế:

“Nói thật nhé, từng nghĩ cô sẽ giở trò, chỉ ngờ đến mức độ ngây ngô, tầm thường như .”

nhường nhịn cô hết đến khác, nhưng ba cô, nghĩa vụ nuông chiều cô.”

“Trước chấp, nghĩa là yếu đuối dễ bắt nạt.”

chẳng hề chọc cô, là cô cứ nhất định nhào tới.”

Ánh đèn pha lê rọi xuống đáy mắt cô, lấp lánh rực rỡ đến ch.ói mắt.

Khóe môi cô cong lên, chậm rãi thốt từng chữ:

“Chung Minh Nguyệt, hỏi cô—cô là tự hạ thấp hả?”

Chung Minh Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hai tay siết lấy tà váy, tức đến mức run lên.

ngờ Chung Thư Ninh dám như !

Dám nh.ụ.c m.ạ cô như thế mặt bao !

chỉ là một đứa con nuôi.

Nếu nhờ ba nhân từ thu nhận, ban cho miếng ăn, thì Chung Thư Ninh ngày hôm nay ?

 

 

 

Loading...