Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 8: Đúng là đồ ngốc!

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:57:56
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn phòng lớn, chỉ một bộ sofa đơn giản, một chiếc giường, một bàn việc và một tủ quần áo kê sát tường. Cách bài trí gọn gàng mạnh mẽ, đúng phong cách của Nguyễn Hạo Thịnh.

 

Thẩm Thất Thất tròn mắt quan sát, tò mò quanh phòng. Đến khi Nguyễn Hạo Thịnh xuống bàn việc, cô mới rón rén bước .

 

“Căn phòng cho em ở.” Giọng Nguyễn Hạo Thịnh trầm , mắt vẫn dán tấm bản đồ bàn.

 

Thẩm Thất Thất tiến tới mép giường, khẽ ấn tay xuống. Ừm... nệm cứng, chăn cũng cứng.

 

Chắc chắn sẽ thoải mái !

 

“Chú ơi, đây là phòng của chú ?” Cô nghiêng đầu hỏi, ánh mắt đen láy long lanh đầy ranh mãnh. Nguyễn Hạo Thịnh trả lời, cô tiếp tục: “Chú để cháu ngủ giường , còn chú thì ? Chú định ngủ sofa ?”

 

Góc phòng một chiếc sofa màu cà phê nhạt. Với hình cao hơn mét tám của Nguyễn Hạo Thịnh, ngủ đó chắc chắn . Chiếc sofa bé xíu thế chứa nổi ?

 

“Lo chuyện của .” Nguyễn Hạo Thịnh vẫn cúi đầu xem bản đồ, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản nhưng trông vẫn cực kỳ phong độ.

 

Ánh đèn vàng cam từ chiếc đèn bàn soi lên đường nét sắc sảo gương mặt , tạo nên một vẻ trầm đầy cuốn hút. Cả bóng dáng cao lớn đó cũng toát lên khí chất vững vàng, tựa như một pho tượng điêu khắc tinh tế.

 

Thẩm Thất Thất mà ngẩn . Cô bỗng nhớ cảnh tượng ban ngày—ngọn lửa bùng cháy dữ dội, bầu trời xanh thẳm cao, còn đó, lặng lẽ nhưng uy nghi, tựa như một vị thần giữa nhân gian. Từng hành động, từng cử chỉ của đều khiến cảm thấy an .

 

Thật tự hào quá ! Dù gì Nguyễn Hạo Thịnh cũng là chú của cô mà!

 

lúc đó, Nguyễn Hạo Thịnh ngẩng lên. Thẩm Thất Thất kịp phản ứng, ánh mắt hai chạm .

 

Bị bắt gặp đang ngắm trộm, Thẩm Thất Thất đỏ mặt, lập tức cúi đầu.

 

Dưới ánh đèn ấm áp, khóe môi đàn ông khẽ cong lên. Anh đặt tấm bản đồ xuống, vẫy tay gọi:

 

“Lại đây nào, nhóc con.”

 

Thẩm Thất Thất ngước mắt lên, thấy đôi mắt đen láy của đang . Không suy nghĩ nhiều, cô ngoan ngoãn bước đến mặt .

 

Gần hơn , gương mặt càng thêm rõ ràng. Thẩm Thất Thất khẽ mím môi, dịu dàng gọi:

 

“Chú…”

 

Giọng cô ngọt như kẹo mềm, khiến lòng cũng trở nên mềm mại.

 

Nguyễn Hạo Thịnh khẽ động lòng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn.

 

“Dạo chú bận nhiều việc, lẽ hai ngày tới sẽ ở đây. Cháu ở ngoan ngoãn nhé, tự lo cho ?” Lần hiếm hoi, Nguyễn Hạo Thịnh giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng dịu hẳn .

 

Thẩm Thất Thất cần nghĩ ngợi, lập tức gật đầu:

 

“Chú cứ yên tâm , cháu tự lo mà!”

 

“Ừm, ngoan lắm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-8-dung-la-do-ngoc.html.]

Nguyễn Hạo Thịnh hài lòng, chỉ về phía phòng tắm:

 

“Bây giờ tắm, lên giường ngủ ngay. Làm ?”

 

"Được ạ!" Thẩm Thất Thất lập tức đáp ngay, xoay chạy thẳng phòng tắm, nhận rơi bẫy của đàn ông .

 

Chiêu gọi là gì nhỉ? Dẫn dắt từng bước, dụ dỗ từng chút một!

 

Khóe môi Nguyễn Hạo Thịnh khẽ giật, dường như chút ý , nhưng khi cúi đầu, tầm mắt rơi tấm bản đồ mặt. Lúc , khuôn mặt điển trai lập tức trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị, để lộ chút cảm xúc nào. Nếu ai đó vô tình thấy khoảnh khắc , chắc chắn sẽ dụi mắt, tự hỏi hoa mắt nhầm .

 

Trong phòng tắm, Thẩm Thất Thất loay hoay một lúc lâu mà vẫn chịu bước . Nguyễn Hạo Thịnh vẫn tập trung nghiên cứu bản đồ, để ý cô nhóc ở trong đó bao lâu.

 

Mãi đến khi bừng tỉnh nhận , Thẩm Thất Thất biến mất hơn một tiếng đồng hồ.

 

Không ! Cô nhóc đó đang gì trong đó ? Lẽ nào xảy chuyện gì ?

 

Anh bật dậy, sải bước đến cửa phòng tắm, gõ nhẹ lên cánh cửa:

 

"Nhóc con? Nhóc con, thấy ?"

 

Vài giây , một giọng mềm mại truyền :

 

"Chú ơi…"

 

"Sao vẫn xong nữa?" Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, ánh mắt chằm chằm cánh cửa đóng c.h.ặ.t, trong lòng cân nhắc nên phá cửa xông . sợ dọa cô nhóc bên trong sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Bên trong, Thẩm Thất Thất khẽ c.ắ.n môi, giọng nhỏ xíu vang lên:

 

"Chú ơi… ờm… chú thể ngoài một lát ạ? Cháu… cháu quên lấy quần áo …"

 

Nghe , Nguyễn Hạo Thịnh im lặng.

 

Cô nhóc … đúng là ngốc quá mất!

 

"Được, chú ngoài ngay." Anh dứt lời, xoay bước nhanh ban công, khi còn quên tiện tay đóng cửa .

 

Vài phút , cửa phòng tắm khẽ mở .

 

Một cái đầu nhỏ thò , Thẩm Thất Thất len lén quan sát xung quanh. Thấy trong phòng ai, cửa cũng đóng, cô mới rón rén bước .

 

Lúc , cô nhóc mảnh vải che , làn da trắng nõn như ngọc ánh lên ánh đèn, ửng hồng mê .

 

Cô nhón chân chạy đến tủ quần áo, mở lục lọi. bên trong là đồ của Nguyễn Hạo Thịnh!

 

Lựa chọn một hồi, cuối cùng cô bèn ôm lấy một chiếc sơ mi màu xanh lục quân đội, ôm c.h.ặ.t lom khom chạy nhanh về phòng tắm.

 

Bên ngoài, ban công tràn ngập ánh trăng bạc.

 

Nguyễn Hạo Thịnh thẳng tắp, hình cao lớn một nửa ẩn trong bóng tối. Đôi mắt sắc bén như chim ưng, dõi về phía bầu trời xa xăm. Gương mặt lạnh lùng, xa cách, ánh mắt sâu thẳm tựa như đáy biển thể dò.

Loading...