Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 7: Sắc hương nồng đậm!

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:57:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây chỉ là một quán ăn nhỏ ven quốc lộ, chẳng gì đặc biệt. Ông chủ quán mở tiệm ở đây nhiều năm, nhưng cảnh tượng hôm nay đúng là đầu tiên ông chứng kiến!

 

Một loạt xe Audi đen bóng loáng đỗ ngay cửa quán, biển quân đội đỏ ch.ót với ký hiệu bắt đầu bằng "Kinh V"— đây là biển của một đơn vị cấp cao trực thuộc quân đội. Không bối cảnh khủng, ai dám gắn cái biển chứ?

 

xem, cả một dãy bàn là lính tráng, ai nấy đều khí chất phi phàm, vai đeo đầy quân hàm. Con trai ông chủ là sinh viên đại học, hè về nhà phụ giúp quán, liếc qua thầm thì với cha : “Bố ơi, trong đám , thấp nhất cũng là thượng úy, còn cái bên cạnh cô gái , là tướng đấy! Hai vai kìa!”

 

Lúc , cả nhóm an tọa trong quán. Là cận vệ trưởng của Nguyễn Hạo Thịnh, việc gọi món dĩ nhiên thuộc về Tiểu Lý.

 

Thế nhưng, Tiểu Lý cứ cầm thực đơn lật qua lật cả buổi mà thốt nổi một chữ.

 

Những khác đều nhẫn nại chờ đợi, dù sốt ruột cũng ai dám hó hé, bởi vì ngay cả Nguyễn Hạo Thịnh cũng mở miệng. Thành , cả đám sĩ quan đều ngay ngắn, mắt mũi, mũi tim.

 

Ngoại trừ một .

 

“Chú Lý, chú gọi món chứ! Con đói sắp c.h.ế.t đây !” Thẩm Thất Thất gục xuống bàn, chu môi thúc giục. Cô bé uống đến mấy cốc nước lọc , cái bụng nước chứ chẳng gì bỏ !

 

Tiểu Lý ngẩng đầu, mặt đầy khổ sở Nguyễn Hạo Thịnh, giọng bối rối: “Báo cáo thủ trưởng, bộ quán … chỉ bán món Tứ Xuyên ạ.”

 

À , là cận vệ kiêm trợ lý đời sống của thủ trưởng, Tiểu Lý dĩ nhiên nắm rõ sở thích ăn uống của Nguyễn Hạo Thịnh—mà trong danh sách kiêng kị của , cay chính là kẻ thù một!

 

Giờ thì tiêu … Tiểu Lý rơi trầm tư tự trách. Lẽ nên chọn quán !

 

“Có ? Đồ cay mới ngon chứ!”

 

Thẩm Thất Thất quan tâm. Vừa là món Tứ Xuyên, mắt cô bé lập tức sáng rỡ, vẫy tay gọi ông chủ quán bắt đầu gọi món như một thực khách sành ăn:

 

“Để con gọi cho! Gà xào ớt khô, bò xào vỏ quýt, dày bò tê cay, canh chua cay, huyết gà om chua cay… À, nhớ thêm đậu hũ Ma Bà nhé! Món con thích nhất đó!”

 

Nhìn cái dáng hăng hái gọi món của cô nhóc, cả đám lính ai cũng đổ mồ hôi lạnh. Không ai hiểu cô bé lấy danh sách món ăn Tứ Xuyên đầy đủ như , mà gọi là gọi món cay nồng xé lưỡi!

 

Tiểu Lý khóe miệng co giật, lén liếc sang Nguyễn Hạo Thịnh, nhưng chỉ thấy vẫn lặng im, biểu lộ cảm xúc gì.

 

Ông chủ quán thì vui vẻ ghi chép thực đơn, đó hỏi thêm: “Mấy vị uống gì ?”

 

Câu hỏi thốt , sắc mặt Nguyễn Hạo Thịnh lập tức trầm xuống.

 

may , Thẩm Thất Thất nhanh nhảu vẫy tay: “Không cần, cần! Bọn họ còn lái xe, gọi nước trái cây thôi!”

 

Một t.h.ả.m họa kịp nhen nhóm cô nhóc dập tắt trong chớp mắt.

 

Một lát , đồ ăn nóng hổi bưng lên, nhưng khi những món cay nồng bàn, cả đám quân nhân chỉ im… là danh bất hư truyền— món Tứ Xuyên chuyên dụng để thiêu đốt vị giác, chỉ mới ngửi thôi mà ai nấy cảm thấy tê lưỡi, mồ hôi rịn đầy trán!

 

Những đĩa thức ăn mặt đúng là tràn đầy sắc hương vị, từng quả ớt đỏ to đùng phủ kín cả bàn, giống hệt những cô gái Tứ Xuyên bốc lửa, mạnh mẽ, đảm bảo kích thích giác quan!

 

Khuôn mặt điển trai của Nguyễn Hạo Thịnh lập tức đen như đáy nồi, Tiểu Lý bên cạnh cũng run run, còn mấy vị sĩ quan khác thì đồng loạt câm nín.

 

Bọn họ là những lính sắt thép, sinh t.ử, dầm mưa dãi nắng, dù thương cũng nhăn mặt một cái!

 

mà… bàn đồ ăn , ai cũng thấy bối rối.

 

Ở quân đội, ngày nào cũng ăn rau xanh với đậu phụ thì quá, thỉnh thoảng cũng thịt gà, cá để cải thiện bữa ăn. Tuy nhiên, khẩu phần ăn luôn chế biến theo hướng thanh đạm, cho sức khỏe đảm bảo thể lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-7-sac-huong-nong-dam.html.]

 

giờ đột nhiên xuất hiện một bàn đầy ắp món cay Tứ Xuyên thế , đúng là thử thách lòng !

 

Không ai dám động đũa . Một là vì Nguyễn Hạo Thịnh ăn, hai là… bàn ăn đỏ rực , ai nấy đều thấy e ngại.

 

Chỉ Thẩm Thất Thất là chẳng bận tâm gì, cô nhóc sớm đói meo, lập tức cầm đũa lên gắp lia lịa, ăn ngon lành, mặt mày hớn hở như trúng độc đắc.

 

"Thủ trưởng!"

 

Giữa bầu khí im lặng, một lính bất ngờ dậy, khiến tất cả ánh mắt dồn về phía . Ngay cả Thẩm Thất Thất cũng nhai ngẩng đầu .

 

Cô nhóc nhanh ch.óng liếc qua quân hàm vai đối phương – hai vạch một , hóa là thiếu tá.

 

Nguyễn Hạo Thịnh , khẽ gật đầu, hiệu gì cứ .

 

"Báo cáo thủ trưởng! xin phép xuống bếp nấu ăn, tự tay chế biến món ăn cho các đồng đội!"

 

Ồ? Hay lắm, hóa là tự tiến cử, tự xào nấu.

 

"Mấy món ngon lắm mà?" Thẩm Thất Thất buột miệng thắc mắc, sang Nguyễn Hạo Thịnh.

 

chẳng thèm để ý đến cô, chỉ trầm ngâm một lát gật đầu:

 

"Được, thiếu tá, vất vả cho ."

 

Bộp!

 

Người thiếu tá lập tức giơ tay chào theo quân lễ, vẻ mặt lộ rõ sự vui mừng, xoay bước nhanh khỏi phòng ăn.

 

Thẩm Thất Thất hớp một ngụm canh, liếc mắt theo bóng lưng của , thầm nghĩ: Vị thiếu tá cũng đáng yêu phết nhỉ?

 

Sau bữa ăn, đường cao tốc sửa chữa khẩn cấp, hiện tại thể lưu thông một phần. Nhờ đó, tình trạng kẹt xe giải quyết phần nào. Khi đoàn xe tiếp tục hành trình quốc lộ, giao thông cũng còn tắc nghẽn như ban ngày nữa.

 

Đến tám, chín giờ tối, cuối cùng Nguyễn Hạo Thịnh và cũng an về đến quân khu.

 

Sau khi lượt bắt tay chào tạm biệt các sĩ quan cùng, Nguyễn Hạo Thịnh liền dẫn Thẩm Thất Thất về nơi ở của trong quân khu.

 

Thực , gọi là ký túc xá thì đúng lắm. Vì phận đặc biệt của Nguyễn Hạo Thịnh, nơi ở thực chất là một căn biệt thự nhỏ hai tầng, thiết kế đơn giản, sơn xanh trầm, cửa còn hai chậu cây thiết mộc lan. Tổng thể trông lạnh lùng, kiên nghị, hợp với phong cách của .

 

Thẩm Thất Thất nghĩ đến đây thì bật khúc khích, lẽo đẽo theo lên lầu hai. Đến nơi, cô mới phát hiện đây là phòng ngủ.

 

Khoan

 

Cô nhóc đảo mắt quanh một vòng, đó chớp chớp mắt, tròn xoe Nguyễn Hạo Thịnh, lắp bắp hỏi:

 

"Chú ơi… ở đây chỉ một phòng ngủ thôi ?"

 

Nhìn căn phòng đậm chất nam tính mặt, mắt cô nhóc lập tức trợn tròn!

 

 

 

Loading...