Trong khi chiếc xe cảnh sát hú còi, rời trong tiếng ồn ào, thì bên trong Đại lễ đường Nhân dân, lễ cưới chính thức bắt đầu.
Thẩm Thất Thất khoác tay Nam Cung Bác Học, từng bước tiến sảnh cưới. Ở phía , Nguyễn Hạo Thịnh đang đợi, ánh mắt cô chan chứa dịu dàng, chân thành và đầy yêu thương.
Sau phần lời thề và trao nhẫn cưới, khi vị mục sư chuẩn tuyên bố...
"Chú rể thể hôn cô dâu!"
Ngay khoảnh khắc , tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía sân khấu – ánh mắt ngưỡng mộ, trầm trồ, đầy háo hức.
Nam chính – trai nhà – mỉm dịu dàng, từ tốn vén chiếc khăn voan mặt cô dâu, ánh mắt ngập tràn yêu thương. Anh nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô bằng cả hai tay, từ từ cúi đầu xuống… trao cho cô một nụ hôn nồng thắm.
Thẩm Thất Thất khép mắt . Có lẽ vì hạnh phúc đến quá bất ngờ, quá mãnh liệt, tim cô bỗng nhói lên từng cơn đau…
"Ào—"
Giữa ánh của hàng trăm , cô dâu xinh … đột ngột đổ gục xuống sân khấu!
Nam chính – trai mà ai cũng mê Nguyễn Hạo Thịnh vẫn giữ nguyên động tác đang hôn cô. Anh ngơ ngác, đờ vài giây, bỗng ánh mắt hoảng loạn đến cực điểm!
“Thất Thất ——!” gào lên t.h.ả.m thiết.
Từ đại lộ Trường An phóng về bệnh viện trung tâm chỉ vỏn vẹn đến mười phút. Chiếc xe lao như tên b.ắ.n, nếu ngày mai lên báo với tít “Xe cưới hóa xe cứu thương, chú rể nổi tiếng lái nhanh như gió”, chắc cũng ai bất ngờ.
Trong bệnh viện lúc , cả tầng phong tỏa!
Đèn phòng mổ bật sáng lâu. Nguyễn Hạo Thịnh run rẩy cửa, lạnh toát.
Từng bịch m.á.u nối tiếp đẩy , hành lang dài thăm thẳm chỉ tiếng tim đập dồn dập và tiếng bước chân vội vã.
Bác sĩ thì thầm những câu như:
“Tình trạng bệnh nhân nguy cấp.”
“Cần tim khẩn cấp.”
“Phải phẫu thuật ngay!”
Từ đầu hành lang vọng đến tiếng xe đẩy, tiếng bước chân dồn dập, xen lẫn tiếng hét giận dữ từ đó lầu vọng lên.
Cửa phòng mổ bật mở. Một chiếc băng ca đẩy , ngang qua Nguyễn Hạo Thịnh, đúng lúc đó, một cơn gió từ cửa sổ thổi qua, tấm khăn trắng băng ca tung lên, để lộ khuôn mặt của bên —một khuôn mặt đến kinh tâm động phách.
Đáng tiếc… đó ngừng thở.
Anh c.h.ế.t . Và trái tim của … sẽ cấy ghép trong l.ồ.ng n.g.ự.c của cô gái đang trong phòng mổ .
Nguyễn Hạo Thịnh ngoảnh mặt , lên bầu trời xanh thẳm bên ngoài, lòng đau đến tê dại.
Mọi thứ… là phận.
Hai tháng .
Biển xanh vẫn vỗ sóng đều đều bãi đá ngầm. Tiếng sóng ào ào như một bản hòa ca dịu dàng của thiên nhiên.
Sau bữa tối, Thẩm Thất Thất xe lăn lên tầng thượng hóng gió. Gió biển l.ồ.ng lộng, mằn mặn mà mát lạnh, thổi tung tóc cô.
Dưới lầu vang lên tiếng còi xe, cô ngẩng đầu, chẳng buồn để tâm.
Một lát , tiếng bước chân vang lên phía lưng, một nụ hôn ấm áp bất ngờ đáp nhẹ lên má cô.
“Ra ngoài nhớ mặc thêm áo nhé, gió biển dễ cảm lạnh lắm!”
Giọng đàn ông trầm ấm, vẫn quen thuộc như trong giấc mơ.
Thẩm Thất Thất mở mắt, Nguyễn Hạo Thịnh khẽ :
“Chồng ơi, tối qua em mơ một giấc mơ kỳ lạ lắm…”
“Mơ gì cơ?” Anh cúi xuống hỏi nhỏ bên tai cô…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-612-cai-ket-hanh-phuc.html.]
“Em mơ thấy Tiểu Nguyên gọi em là đó!”
Thẩm Thất Thất ngẩng đầu, tươi như nắng xuân, ánh mắt long lanh Nguyễn Hạo Thịnh đang cúi đắp chăn cho cô.
“Hôm là tiệc đầy tháng của Tiểu Nguyên , em về Bắc Thành ?” Anh khẽ cụng trán trán cô, giọng trầm ấm như khi.
“Muốn chứ!”
Thẩm Thất Thất gật đầu cái rụp, đưa tay lên chỉ n.g.ự.c , chậm rãi:
“Từ ca mổ, chỗ còn đau nữa. em cứ cảm giác kỳ lạ lắm, giống như... trái tim là của em quen .”
Nguyễn Hạo Thịnh khựng một chút, nhưng ngay đó, giọng trở nên dứt khoát:
“Không , em quen đó. Cậu là nước ngoài, từng đến Trung Quốc.”
“Vậy ?”
Thẩm Thất Thất ngước lên , nhè nhẹ:
“Có khi bọn em là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ đấy!”
“ là đồ ngốc của !” Nguyễn Hạo Thịnh phì , vỗ nhẹ mũi cô.
“Mà , dù tim thì em vẫn yêu dữ dội nha!”
Thẩm Thất Thất cong môi kiêu hãnh:
“Thấy , tình yêu của em kiên cố tới mức đổi tim vẫn đổi lòng!”
“Ừm, cũng yêu em.”
Anh mỉm , ôm gọn cô từ xe lăn bế xuống.
“Này!” Cô nhăn mặt, tay choàng cổ . “Ngồi xe lăn chán lắm , em khỏe , bộ mà!”
“Biết , ...” Anh đáp, nhưng vẫn ngang nhiên bế cô lên giường.
Đặt cô xuống giường xong, Nguyễn Hạo Thịnh đến tủ chọn quần áo.
“Em mặc cái váy màu xanh pastel nhé, còn giày thì lấy đôi xinh xinh hôm em mới mua đó!”
Thẩm Thất Thất chỉ tay lệnh như một bà hoàng tí hon.
“Tuân lệnh!”
Nguyễn Hạo Thịnh ngoan ngoãn theo.
Thay đồ xong, Thẩm Thất Thất xỏ giày, nắm tay , từng bước từng bước xuống cầu thang.
“Phu nhân hôm nay quá trời luôn á!” Một giúp việc thấy cô là nén lời khen.
“Cảm ơn nha~” –
Thẩm Thất Thất đỏ mặt, mỉm ngại ngùng, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , cùng ngoài dạo chơi như thường lệ.
Khác chăng là , cô cần xe lăn nữa.
Ngoài , trời xanh cỏ mướt, chim hót líu lo.
Hạnh phúc vẫn tiếp tục.
Xa xa là đường chân trời và đại dương xanh thẳm, mặt trời lặn nhuộm đỏ một trời.
Tất cả như một bức tranh bình yên, dịu dàng.
“Anh , thể sinh thêm một cô công chúa nữa ?”
“Em ?”
“Muốn chứ!”
“Vậy thì... tùy duyên nha~”
Tình yêu giống như chuông gió reo vui giữa mùa hè.
Có bên em, đời đổi .
-
Ps: Còn phiên ngoại nữa nha~.