Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 587: Kể cho anh ấy nghe chuyện quá khứ!

Cập nhật lúc: 2026-02-25 20:05:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cảm ơn, cảm ơn !”

 

Từ chuyện xảy đêm qua, Chu Lăng Thần chẳng còn giữ nổi dáng vẻ đĩnh đạc của một đại tá như . Cầu bác sĩ, cầu trời, cầu cả Phật, giờ ông chỉ mong con trai bình an. Dù đ.á.n.h đổi cả mạng sống , ông cũng chùn bước!

 

Sau khi chào tạm biệt Nguyễn Hạo Thịnh, Chu Lăng Thần vội vàng lên xe rời . Người từng sánh vai cùng Nguyễn Hạo Thịnh năm nào, cuối cùng cũng gục ngã sóng gió cuộc đời…

 

Bên trong nhà, Thẩm Thất Thất vẫn đang ghế sofa ở phòng khách. Trên bàn là cái bát trống . Nguyễn Hạo Thịnh liếc qua, thấy sáu viên bánh trôi cánh mà bay” — cái con nhóc ăn sạch chừa một miếng.

 

“Bên ngoài chuyện gì ?” Thẩm Thất Thất thấy liền hỏi ngay.

 

Nguyễn Hạo Thịnh bước đến, chẳng chẳng rằng bế cô từ ghế sofa lên, bế :

“Không chuyện gì to tát . Tiểu Bát giật nên sủa loạn lên mà.”

 

“Thật hả?” Thẩm Thất Thất nghiêng đầu, đôi mắt to tròn trong veo chằm chằm như đang thẩm vấn.

 

“Ừ…” Nguyễn Hạo Thịnh chỉ đáp nhàn nhạt, mắt cô mà cúi xuống giúp cô dép.

 

Thẩm Thất Thất chớp mắt liên tục, vẫn lo lắng:

“Tiểu Bát ngoan lắm mà, bình thường bao giờ sủa linh tinh . Có giúp việc nhà họ Chu bắt nạt nó đấy?”

 

Thật , chân của Tiểu Bát lành từ lâu. do Thẩm Thất Thất đang mang thai, cả Nguyễn Hạo Thịnh và ông ngoại trong nhà đều kiên quyết cho cô mang nó về sống ở nhà họ Nguyễn. Không còn cách nào khác, cô đành gửi Tiểu Bát bên nhà họ Chu.

 

, cô thật sự quý nó. Đây là đầu tiên cô nuôi ch.ó, mặc dù Tiểu Bát vốn là thú cưng của Chu Tiểu Phong, nhưng nó cũng sống ở nhà họ Nguyễn một thời gian, tình cảm cũng nảy sinh là chuyện đương nhiên.

 

Con gái mà, ai chẳng thích mấy bé ch.ó đáng yêu, Thẩm Thất Thất cũng ngoại lệ!

 

“Không bắt nạt !” Nguyễn Hạo Thịnh , khẽ hôn lên má cô để trấn an:

“Yên tâm .”

 

Thẩm Thất Thất nhíu mày, vẫn cam lòng:

“Thế còn chuyện tối qua là ?”

 

Vừa xong câu , đầu Nguyễn Hạo Thịnh lập tức nhức như b.úa bổ — cái con bé đúng là hỏi mệt là gì!

 

“Không chuyện gì nghiêm trọng hết.” Anh lảng tránh bằng một câu lấy lệ, kéo cô dậy:

“Đi đồ, dẫn em chơi hội chùa!”

 

“Thật á!?” – Vừa đến “hội chùa”, Thẩm Thất Thất sáng rực cả mặt, lập tức hớn hở kể lể chuyện năm ngoái hội, vui vẻ đến mức quên sạch bách vụ đang tra khảo .

 

Haizz, cái con bé mê chơi đúng là dễ dụ hết sức mà!

 

Hôm nay là mùng một Tết, khắp phố phường đều treo đèn l.ồ.ng rực rỡ. Trước khi ngoài, Thẩm Thất Thất còn cẩn thận chọn một chiếc áo khoác đỏ rực, đội mũ trắng, mang đôi bốt đen nhỏ xinh. Nhìn cô trẻ trung, năng động — ai mà ngờ cô gái bầu chứ!

 

Nguyễn Hạo Thịnh tự lái xe, hai bàn bạc quyết định đến hội chùa ở Địa Đàn.

 

Địa Đàn, còn gọi là Phương Tắc Đàn, là đàn tế đất lớn thứ hai trong năm đàn lớn của Bắc Kinh xưa. Được xây từ thời Minh (năm Gia Tĩnh thứ 9), nơi đây từng là nơi các hoàng đế nhà Minh và Thanh tế lễ thần Đất. mà… tới giờ, chỗ linh thiêng chính thức “hạ phàm” công viên nhân dân nhé!

 

Vừa bước cổng chính là con đường thần đạo dài tít tắp. Hai bên đường đầy lá vàng rơi, từ xa lung linh như tranh vẽ.

 

Thẩm Thất Thất phấn khởi vô cùng, tay nhỏ nắm c.h.ặ.t t.a.y lớn của , mắt thì lấp lánh mấy món hàng lưu niệm đủ kiểu trong hội chùa. Hết rẽ bên rẽ bên , đến hoa cả mắt với đủ đặc sản vùng miền.

 

Dĩ nhiên, điều hấp dẫn cô nhất vẫn là mấy cái gian hàng đồ ăn vặt — thứ bao giờ vắng mặt ở bất kỳ hội chùa nào!

 

Sợ cô ăn linh tinh đau bụng, Nguyễn Hạo Thịnh tối hậu thư:

“Chỉ chọn hai món thôi!”

 

Thẩm Thất Thất nhăn nhó lựa tới lựa lui, cuối cùng cô do dự mãi cuối cùng mới quyết định chọn xiên thịt cừu nướng và nước mía tươi.

 

Mua xong hai món đó, hai liền tìm một chỗ yên tĩnh vắng , cùng băng ghế dài, chậm rãi tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi yên bình.

 

Xiên thịt cừu rắc chút ớt bột, Thẩm Thất Thất ăn mà thấy cay gì hết, ngược còn ăn vui vẻ. Lâu lâu cô đầu đàn ông bên cạnh. Nguyễn Hạo Thịnh thì vẫn mang vẻ mặt trầm ngâm, rõ ràng là đang suy nghĩ chuyện gì đó nghiêm trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-587-ke-cho-anh-ay-nghe-chuyen-qua-khu.html.]

 

Thẩm Thất Thất nghĩ một hồi, cuối cùng lên tiếng:

“Hạo Thịnh, để em kể một chuyện hồi xưa nha, mấy chuyện từng đó!”

 

Nguyễn Hạo Thịnh liền sang cô, nhướng mày:

“Ồ? Nói thử xem nào!”

 

Chuyện hồi xưa của Thẩm Thất Thất ?

 

Tính thì, mười chuyện xảy với cô thì ít nhất chín chuyện Nguyễn Hạo Thịnh đều ngầm cả . Con nhỏ cơ bản chẳng gì là giấu !

 

cũng phá hỏng hứng thú của cô nàng, kể thì cứ kể, sẽ lắng thật nghiêm túc.

 

“Ờm, để em nhớ coi… Hình như là hồi lớp 11 á, một trường em cho tan học sớm một tiết. Sau đó em với Tiểu Thiên… là bạn của em á, Bạch Tiểu Thiên, còn nhớ ?”

 

Nói đến đây, Thẩm Thất Thất bỗng nhiên dừng , đầu , tiếp tục:

“Cậu từng đến nhà á, còn xách theo một cái bánh kem to đùng vị kem tươi nữa, còn nhớ ?”

 

Bạch Tiểu Thiên?

 

Tất nhiên là Nguyễn Hạo Thịnh nhớ cô gái , nhưng chẳng nhớ nổi chuyện bánh kem gì ráo, chỉ nhớ rõ cái cảnh ở vách núi Đông Nam Á thôi!

 

“Bạch Tiểu Thiên chỉ là bạn của em , còn cùng bàn với em nữa kìa!”

 

Giọng Thẩm Thất Thất vang lên, đỗi tự hào:

“Hôm đó tan học xong, em với Tiểu Thiên ghé qua Thập Sát Hải, ở đó một cái quán nhỏ bán đậu hũ thối siêu nổi tiếng. Mà ông chủ tiệm đó thì khó ưa kinh khủng, thối tiền lẻ cho bọn em mà còn chối bay là đưa !”

 

“Kết quả là, Tiểu Thiên tức quá, đầu kiếm ngay con gián to đùng, mặt bao , vứt thẳng nồi dầu đang chiên đậu hũ luôn! Trời ơi lúc đó ngầu lòi luôn, em mà mắt tròn mắt dẹt á!”

 

Thẩm Thất Thất kể khí thế bừng bừng, nhận đàn ông kế bên đang dần… đen mặt.

 

“Rồi nữa?” Nguyễn Hạo Thịnh nhẹ giọng hỏi, giọng điệu vẻ… chẳng nhẹ nhàng gì mấy.

 

“Sau đó xung quanh vỗ tay khen ngầu quá trời luôn, còn ông chủ quán thì giận điên lên, rượt theo tụi em. Em với Tiểu Thiên chạy xỉu luôn, cuối cùng chui đại vô một cái hẻm nhỏ trốn luôn đó!” Thẩm Thất Thất khúc khích, sang , khoe khoang:

“Sao? Em với Tiểu Thiên lợi hại !”

 

Nguyễn Hạo Thịnh nhếch môi nhạt, sang liếc cô nàng một cái. Trong đôi mắt là tầng tầng lớp lớp… thể vị nổi.

 

Thẩm Thất Thất thấy biểu cảm đó là lập tức cụp đuôi, cụp mắt, tiếp tục ngoan ngoãn ăn xiên thịt.

 

“Lần mấy chuyện kiểu đó nữa!” Nguyễn Hạo Thịnh cô, giọng nhàn nhạt mà mang theo chút uy nghiêm khó chối từ.

 

“Dạ …” Thẩm Thất Thất vẫn ngẩng đầu, ăn gật gù lia lịa.

 

Thấy thế, Nguyễn Hạo Thịnh cũng gì thêm. Ánh mắt dừng cô gái đang ăn uống chậm rãi bên cạnh, ánh mắt vốn lạnh lùng nay dịu dàng hẳn .

 

lúc đó, điện thoại trong túi áo reo lên.

 

“Cứ từ từ ăn nhé!” Nguyễn Hạo Thịnh dặn một tiếng, lấy điện thoại màn hình, dậy xa để .

 

“Thủ trưởng, kết quả ạ. Cậu chủ nhà họ Chu , chỉ là… chỉ là…” Giọng A Uy từ đầu dây bên vang lên.

 

Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, ngẩng đầu về phía cô gái đang ghế đá phía xa, trầm giọng hỏi:

“Chỉ là cái gì?”

 

A Uy bên thì thầm mấy câu, sắc mặt Nguyễn Hạo Thịnh lập tức đổi.

 

Một lúc , cúp máy, xoay chỗ Thẩm Thất Thất …

 

 

 

Loading...