Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 483: Tại sao lại chọn Đông y? (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-24 22:10:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe câu hỏi , Thẩm Thất Thất lập tức phấn khích, chẳng cần suy nghĩ mà bật ngay một tràng đầy nhiệt huyết:

 

“Xưa Biển Thước cứu c.h.ế.t, Hoa Đà chữa thương binh! Nay Vương Thanh Nhận sửa y học, Bạch Cầu Ân dốc sức vì cách mạng! Tất cả bọn họ đều là những nhân vật vĩ đại! Họ chính là mục tiêu mà em hướng đến! Sau , em cũng trở thành như họ, hy sinh bản vì nhân dân, vì cách mạng, em nguyện—”

 

“Dừng!”

 

Nam Cung Bác Sĩ thứ hai ngắt lời cô.

 

Anh cảm thấy nhức đầu, liền tháo kính xuống, một tay xoa xoa huyệt thái dương, giọng điệu bất lực:

 

“Có lý tưởng là , nhưng đừng viển vông, thực tế, hiểu ?”

 

“Hiểu ạ!” Thẩm Thất Thất lập tức thẳng , tư thế nghiêm chuẩn chỉnh như một lính.

 

Nam Cung Bác Sĩ gật đầu, chỉ tay về phía giá sách bên cạnh:

 

“Em sách !”

 

“Dạ?” Cô trố mắt, tưởng nhầm.

 

Cô còn cẩn thận ngoáy ngoáy tai, đó chắc chắn hỏi :

 

“Thầy… thầy gì cơ ạ?”

 

“Đọc sách!”

 

Anh nhắc , vẫn điềm tĩnh, đó bổ sung:

 

“Đợi khi nào em xong một nửa sách ở đây, thì thể bắt đầu học với .”

 

“Gì… gì cơ?”

 

Cô há hốc miệng, đầy hoài nghi:

 

“Đọc… một nửa sách?”

 

Trời đất quỷ thần ơi!

 

Giá sách ít nhất cả ngàn cuốn! Đọc xong một nửa tức là ít nhất hết năm trăm cuốn?

 

Nghĩ tới đây, cô bất giác run lên, lắc đầu nguầy nguậy:

 

“Đọc hết chỗ , ít nhất cũng mất mấy năm chứ chẳng chơi…”

 

“Em ?” Nam Cung Bác Sĩ nhướng mày, giọng điệu đầy trêu chọc:

 

tưởng em chí khí lắm cơ mà?”

 

“Dĩ nhiên là ! Em bao giờ thiếu ý chí cả!” Cô lập tức bật theo phản xạ.

 

Nam Cung Bác Sĩ khẽ mỉm , gật đầu hài lòng:

 

“Tốt. Từ nay, mỗi ngày em đến đây báo danh. Trong phòng và nước nóng, em thể uống sách.”

 

“…”

 

Có thể miễn báo danh ạ?

 

“Có vấn đề?” Thấy cô im lặng, hỏi .

 

“Không ! Không vấn đề gì hết ạ!” Thẩm Thất Thất vội vàng lắc đầu lia lịa.

 

“Vậy thì bắt đầu .” Nam Cung Bác Sĩ dứt lời, cúi đầu tiếp tục công việc của .

 

Trong lòng Thẩm Thất Thất gào thét trăm , nhưng bộ dạng lạnh như băng của thầy, cô cũng chẳng dám hé răng ý kiến thêm câu nào.

 

Cô ngoan ngoãn bước đến giá sách, lướt qua một lượt.

 

Sách ở đây đa dạng: loại như Bản thảo cương mục về d.ư.ợ.c học, cũng những cuốn như Lý Thời Trân truyện về tiểu sử danh y, nhưng tóm đều liên quan đến Đông y.

 

Sau khi đắn đo một hồi, cô quyết định chọn một cuốn tiểu sử, cầm lên ghế sô-pha .

 

Thực tế, tốc độ của Thẩm Thất Thất hề nhanh. Một cuốn tiểu sử mỏng dính mà cô mất nguyên một tuần mới xong.

 

đến khi cô hí hửng chuẩn đổi sang quyển tiếp theo, Nam Cung Bác Sĩ đột nhiên đưa loạt câu hỏi liên quan đến nội dung cuốn sách .

 

Kết quả? Mười câu thì cô ú ớ hết tám, chín câu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-483-tai-sao-lai-chon-dong-y-2.html.]

 

Khuôn mặt Nam Cung Bác Sĩ lập tức sa sầm, trông cứ như tảng băng di động.

 

Thẩm Thất Thất tinh thần tự giác cực kỳ cao, lập tức thẳng , nghiêm túc tuyên bố:

 

“Em sẽ nữa, đảm bảo nhớ từng chi tiết một, đến khi thể thuộc lòng từng chữ!”

 

Nghe , sắc mặt Nam Cung Bác Sĩ mới dịu , chẳng chẳng rằng, chỉ lặng lẽ bàn việc.

 

Vậy là… Thẩm Thất Thất chính thức bước cuộc đời bi thương mang tên "học thuộc lòng cả thư viện".

 

Đây nào học Đông y? Rõ ràng là đang huấn luyện trí nhớ còn gì!

 

Nửa tháng trôi qua, tốc độ sách của cô vẫn cải thiện bao nhiêu. một điều đáng mừng—tốc độ dọn dẹp nội vụ của cô nhanh hơn đáng kể!

 

thể gấp chăn thành hình “đậu hũ vuông vức”, nhưng ít mỗi sáng khi còi tập hợp vang lên, cô thể xuất hiện đúng giờ, từng trễ một nào.

 

Những tưởng ngày mới sẽ bắt đầu trong yên bình, nhưng ! Một hồi còi báo động ch.ói tai xé toang bầu khí tĩnh lặng.

 

Chớp mắt, cả khu ký túc xá lập tức rơi cảnh hỗn loạn. Người thì lật đật mặc quần áo, kẻ thì vội vàng đ.á.n.h răng rửa mặt, còn bận rộn gấp chăn màn... Ai nấy đều hối hả như một đàn kiến động tổ.

 

Mười phút , hơn trăm nữ sinh mặc quân phục ngay ngắn thành hàng sân tập.

 

Huấn luyện viên chắp tay lưng, từ tốn bước tới, ánh mắt lướt qua từng một, đó cất giọng trầm :

 

“Hôm nay... chúng chạy bộ buổi sáng!”

 

“Thật hả trời?!”, “Ôi ơi, cuối cùng cũng nghỉ !”, “Không lẽ mặt trời mọc đằng Tây?”

 

Chỉ trong nháy mắt, cả đội ngũ ồn ào hẳn lên, tiếng xì xào bàn tán vang lên ngớt.

 

huấn luyện viên quá quen với cảnh . Anh nhếch môi nhạt, đó bất ngờ quát lớn:

 

“IM LẶNG! Ai còn chuyện, cả đội sẽ phạt!”

 

Chiêu bao giờ thất bại. Quả nhiên, cả đội lập tức câm nín như gà mắc tóc.

 

Nhìn thấy hiệu quả, huấn luyện viên hài lòng gật đầu tiếp:

 

“Hôm nay chạy bộ là vì quân khu chúng sắp đón một nhân vật quan trọng. Quan mới nhậm chức thì lễ duyệt binh, và ai cũng tham gia! Đã là của quân khu, dù là thực tập sinh ch.ó nghiệp vụ, cũng ngoại lệ!”

 

Lời dứt, mạnh dạn giơ tay báo cáo:

 

“Thưa huấn luyện viên, tân quan là ai ạ?”

 

Tuy bình thường mấy trò thắc mắc linh tinh thể phạt chống đẩy, nhưng hôm nay tâm trạng huấn luyện viên vẻ khá .

 

“Thiếu tướng Nguyễn Hạo Thịnh!”

 

Cả đội rì rầm xôn xao, nhưng kịp bàn tán gì thêm thì huấn luyện viên hạ lệnh:

 

“Tất cả, nghiêm! Quay trái! Mục tiêu: Bộ chỉ huy sư đoàn! Bắt đầu – CHẠY!”

 

Hôm nay thời tiết khá , bầu trời xanh trong, nắng vàng rực rỡ, ánh mặt trời chiếu xuống khiến cả mặt đất như bừng sáng.

 

lúc , khu vực tòa nhà Bộ chỉ huy sư đoàn đang vô cùng náo nhiệt.

 

Từ sư đoàn trưởng đến các đơn vị trực thuộc như ba trung đoàn thiết giáp, một trung đoàn bộ binh cơ giới, một trung đoàn pháo binh, một trung đoàn phòng , cùng các tiểu đoàn trinh sát, công binh, vận tải, tất cả đều đang nghiêm túc sẵn sàng!

 

Lý do? Tân thiếu tướng Nguyễn Hạo Thịnh từ thủ đô sắp chính thức tiếp nhận chức vụ tại quân khu !

 

Đến hai giờ chiều, hai chiếc Audi màu đen chậm rãi lăn bánh tiến doanh trại.

 

Khi xe đến tòa nhà Bộ chỉ huy, tốc độ dần chậm dừng hẳn. Lúc , tất cả các lãnh đạo cấp cao của sư đoàn ngay ngắn bên ngoài để chào đón.

 

“NGHIÊM! CHÀO THỦ TRƯỞNG!”

 

“CHÀO MỪNG THỦ TRƯỞNG KIỂM TRA!”

 

Tiếng hô đồng thanh vang vọng khắp sân.

 

Cửa xe bật mở, đầu tiên bước là A Uy, vệ sĩ riêng của tân thiếu tướng. Anh mặc quân phục thẳng thớm, khuôn mặt trẻ trung nhưng toát lên vẻ nghiêm nghị đầy kinh nghiệm. Sau khi xuống xe, A Uy ngay lập tức tiến tới, cung kính mở cửa ghế .

 

Và lúc , nhân vật chính thực sự của ngày hôm nay mới xuất hiện…

 

 

 

Loading...