Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 460: Gói sủi cảo!

Cập nhật lúc: 2026-02-24 21:47:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gói sủi cảo chuyện dễ như .

 

Trước tiên, nhồi bột!

 

Mà chuyện nhồi bột đơn giản nhé! Bột mì bao nhiêu, nước bao nhiêu, lực nhào thế nào cho – thiếu một chút dư một chút cũng khiến vỏ bánh đạt chuẩn, ăn mất hết độ dai ngon.

 

Tất nhiên, Thẩm Thất Thất chẳng nghĩ xa đến . Cô chỉ gói sủi cảo, chứ ngờ còn nhồi bột nữa?!

 

Thế nên, nhiệm vụ nhồi bột vinh quang rơi tay khác.

 

Trưởng đội cảnh vệ là một ông chú cơ bắp cuồn cuộn, chỉ ăn sủi cảo chứ chẳng . Cuối cùng, đành mời Lão đội trưởng nhà bếp, kinh nghiệm nấu nướng lâu năm, đến để hướng dẫn cho cô nàng.

 

Thẩm Thất Thất là thực tế, thì nhận là , thì học hỏi, tuyệt đối sĩ diện!

 

Vậy là, việc nhồi bột do Lão đội trưởng đảm nhiệm, còn việc băm rau, thái thịt thì thuộc về Trưởng đội cảnh vệ. Lý do đơn giản: cái là vì cô nàng đủ sức nhồi, cái là vì sợ cô cắt trúng tay.

 

Cuối cùng, phần việc dành cho Thẩm Thất Thất chính là cán vỏ bánh.

 

Cán vỏ bánh dùng sức mà dùng khéo léo. Lấy cây cán bột lăn nhẹ cục bột, để mép mỏng đều, chính giữa dày một chút, thế mới là vỏ bánh chuẩn chỉnh!

 

Lúc đầu, Thẩm Thất Thất còn vụng về, nhưng nhanh bắt nhịp, cán từng miếng vỏ bánh đều tăm tắp, khiến lão đội trưởng gật gù liên tục – cô nhóc tiềm năng đấy!

 

Sau khi thành phần vỏ bánh, tiếp theo là gói sủi cảo!

 

Trước đây, mỗi dịp lễ Tết trong đại viện, dì Trần đều tự tay sủi cảo cho . Hồi đó, Thẩm Thất Thất tinh nghịch, nhất quyết đòi học chung. Giờ đây, cô vẫn nhớ chút ít tay nghề, thế nên gói sủi cảo chẳng vấn đề gì to tát!

 

Suốt một buổi chiều, cô và lão đội trưởng miệt mài trong bếp. Đến khi thành hết chỗ sủi cảo, trời cũng xế chiều, tầm năm sáu giờ tối – kịp bữa cơm!

 

“Có thể luộc sủi cảo !” Lão đội trưởng thấy nước sôi liền định thả sủi cảo nồi.

 

Thẩm Thất Thất vội vàng phắt dậy, giơ tay bảo vệ mấy đứa "con cưng" mà gói, mắt đầy kiên định: “Thầy ơi, thầy luộc mấy cái thầy gói , của con để !”

 

Ơ… nhỏ định giữ kỷ niệm gì?!

 

Lão đội trưởng bật , hình mập mạp rung lên từng đợt: “Được, , tùy con thôi!”

 

Ông liền thả những chiếc sủi cảo của nồi. Chẳng bao lâu , mùi thơm nức mũi bốc lên, cả một bàn đầy sủi cảo nóng hổi, khiến trưởng đội cảnh vệ nuốt nước miếng ừng ực.

 

“Đây, con ăn thử xem sủi cảo của thầy thế nào!” Lão đội trưởng hiền hậu, gắp cho cô một miếng.

 

Thẩm Thất Thất cầm đũa, gắp một cái thả ngay miệng, nhai nhai vài giây, mắt sáng rực lên.

 

“Ngon quá!” Cô gật đầu cái rụp, giơ ngón cái khen ngợi.

 

“Ngon là !” Lão đội trưởng ha hả, đưa cho cô thêm một chén giấm: “Này, chấm giấm ăn càng ngon hơn!”

 

ngoài dự đoán, Thẩm Thất Thất lắc đầu.

 

“Thầy cứ ăn , con ăn, con đợi về ăn chung!”

 

Vừa , cô lùi một bước, mắt thì đầy mong chờ đĩa sủi cảo nóng hổi, nhưng vẫn cố nhịn động đũa.

 

Anh ? Anh là ai?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-460-goi-sui-cao.html.]

Mọi đều hiểu cả , chẳng cần hỏi cũng là ai!

 

mà…” Lão đội trưởng sang trưởng đội cảnh vệ, ấp úng : “Sủi cảo luộc ăn… để lâu là hỏng đấy…”

 

Trưởng đội cảnh vệ cũng nhíu mày, nhất thời thế nào.

 

“Không , nhiều sủi cảo thế , dù để em ăn thì em cũng ăn hết !” Thẩm Thất Thất tươi , giọng cô trong trẻo, êm tai. Cô chỉ tay ngoài tiếp lời: “Ngoài trời lạnh cắt da cắt thịt, các cảnh vệ vẫn đang kiên trì gác, là cho họ ăn ! Cứ coi như đây là bữa chiêu đãi của thủ trưởng dành cho họ !”

 

Hơ, con bé dạng !

 

Một câu đơn giản nhưng giải quyết hết lo lắng của lão đội trưởng và trưởng đội cảnh vệ, còn giúp thủ trưởng tranh thủ tạo hình tượng quan tâm cấp nữa chứ!

 

Chẳng mấy chốc, sủi cảo mang cho . Thẩm Thất Thất kiên nhẫn trong phòng khách, xem tivi chờ Nguyễn Hạo Thịnh trở về. Cô vẫn luôn nhớ lời , rằng sẽ về ăn cơm với cô.

 

Còn bên , chuyện trung đoàn trưởng đ.á.n.h hôm nay cũng náo động ít.

 

Nguyễn Hạo Thịnh đích đến hiện trường – một khu rừng rậm phía sườn núi khuất nắng. Trên tảng đá gây họa vẫn còn vệt m.á.u loang lổ, thể thấy lúc đó gã tân binh họ Cố tay chẳng nhẹ chút nào.

 

Theo lời các nhân chứng, lẽ hôm nay chỉ là buổi diễn tập dựng chướng ngại vật trong rừng. Không vì lý do gì, trung đoàn trưởng đ.á.n.h với một tân binh. Hai ẩu đả kịch liệt, cuối cùng gã tân binh chiếm thế thượng phong, tiện tay vớ lấy một hòn đá, “cộp” một phát đầu trung đoàn trưởng, khiến m.á.u chảy đầm đìa.

 

Nguyên nhân cụ thể thế nào thì ai rõ. Tân binh bắt giam nhưng nhất quyết hé nửa lời về chuyện xảy . Còn trung đoàn trưởng thì ? Vì mất m.á.u quá nhiều nên đến giờ vẫn đang hôn mê trong bệnh viện!

 

Xử lý thế nào đây? Đây đúng là một bài toán khó nhằn!

 

Nạn nhân là một thượng tá, kẻ tay là con trai độc nhất của tư lệnh. Bàn cân , thực sự dễ giữ thăng bằng!

 

May mà Tư lệnh Cố cũng cố chấp. Dẫu đây cũng là của con trai ông. Khi tin tức truyền , Tư lệnh Cố lập tức nhận trách nhiệm. Ông đích đến bệnh viện thăm hỏi nạn nhân, đó tự tay ký lệnh giam con trai một tuần để gương cho quân đội.

 

Nhờ thế, chuyện cũng dần lắng xuống.

 

Còn Nguyễn Hạo Thịnh thì ? Nói trắng , chẳng góp công gì nhiều, chỉ trung gian vì nể mặt Tư lệnh Cố mà thôi.

 

Lúc trở về ký túc xá, trời hơn chín giờ tối.

 

Vừa xuống xe, trưởng đội cảnh vệ bước tới, bộ dạng lưỡng lự.

 

“Thủ... thủ trưởng…”

 

Anh là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, hình cường tráng, xuất từ lực lượng đặc nhiệm như A Uy, gan sợ trời sợ đất, nhưng sợ Nguyễn Hạo Thịnh!

 

Cũng đúng thôi, ai bảo thủ trưởng là cấp trực tiếp của cơ chứ!

 

Quân nhân thì tuyệt đối phục tùng! Mà phục tùng ai? Đương nhiên là cấp !

 

Thấy trưởng đội cảnh vệ do dự, sắc mặt Nguyễn Hạo Thịnh trầm xuống: “Chuyện gì?”

 

“Báo… báo cáo thủ trưởng…” Trưởng đội cảnh vệ nghiêm, dám ngẩng đầu, căng thẳng : “Tiểu thư Thất Thất… cô …”

 

Vừa ba chữ tiểu thư Thất Thất, sắc mặt Nguyễn Hạo Thịnh đen thêm mấy phần.

 

“Cô ?”

 

“Tiểu thư Thất Thất… cô ăn gì cả… vẫn đang chờ…”

 

Câu còn dứt, chỉ thấy một cơn gió lướt qua, chớp mắt chẳng thấy bóng dáng thủ trưởng nữa.

Loading...