Năm phút , Bạch Tiểu Thiên hiên ngang bước nhà, một tay xách túi đồ ăn vặt to tướng, tay còn xách theo một chiếc bánh sinh nhật.
“Chuyện gì đây?” Thẩm Thất Thất chạy đón, tròn mắt đống đồ tay bạn , hỏi dồn dập: “Tiểu Thiên, hôm nay sinh nhật ?”
“Khốn kiếp Tần Mộ Sinh, đá tớ! Hôm nay tớ đến tìm để ăn mừng ‘chia tay vui vẻ’ đây!” Vừa cửa, Bạch Tiểu Thiên tiện tay quăng cả đống đồ ăn lòng Thẩm Thất Thất, miệng lớn tiếng tuyên bố.
Nói xong, cô mới để ý trong phòng khách còn khác. Bạch Tiểu Thiên lập tức cứng đờ.
Không, chính xác hơn thì cô hối hận! Hối đến ruột gan xoắn hết !
“Ờm…”
Thẩm Thất Thất cũng ngượng, vội vàng đặt túi đồ xuống đất sang giới thiệu: “À… đây là bạn của cháu, Bạch Tiểu Thiên. Tiểu Thiên, đây là chú của tớ, quen đấy.”
Vớ vẩn! Nhân vật tầm cỡ như , cô thể ? Hôm ở Minh Tước, trận thế lớn như thế, mà quên nổi!
Bạch Tiểu Thiên trợn trắng mắt, trong lòng như hàng vạn con ngựa hoang phi nước đại. Cố gắng nặn nụ , cô cúi lễ phép chào hỏi: “Chào chú ạ!”
Thôi , hình tượng thục nữ mà cô dày công xây dựng tự tay phá hủy . Bây giờ chỉ mong Nguyễn Hạo Thịnh đừng ghét cô là .
Nguyễn Hạo Thịnh gì, chỉ nhíu mày, thu tờ báo trong tay đặt lên bàn, đó dậy, im lặng lên thẳng thư phòng tầng hai.
Vừa thấy bóng lưng khuất dạng, hai cô gái lập tức chụm đầu thì thầm.
“Gì cơ! Tần Mộ Sinh đá á?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-41-rat-tot-rat-loi-hai.html.]
Thẩm Thất Thất kinh ngạc kêu lên, mắt mở to như chuông đồng: “Tuần tớ còn thấy ngày nào cũng tặng hoa hồng, rót mật tai cơ mà! Mới mấy hôm mà trở mặt nhanh thế?”
Nhắc đến chuyện , Bạch Tiểu Thiên càng tức điên, liên tục phun lửa: “Cái tên khốn đó từng tớ là một phần trong cơ thể , mất tớ là sống nổi! Giờ thì tớ mới là cái gì !”
Thẩm Thất Thất tò mò: “Là cái gì?”
“Một cái ruột thừa, một cái ruột dư, một ngón tay thừa, mấy cái thứ thừa thãi cũng mà cũng chẳng !”
“…” Thẩm Thất Thất c.h.ế.t lặng. là… , lợi hại!
“Haiz, trái tim của tớ tan nát , nát đến mức thể đem nhân bánh sủi cảo luôn.” Bạch Tiểu Thiên bộ bi thương, quăng lên sofa trong phòng khách, thậm chí còn thản nhiên chỉ huy: “Mang bánh đây! Một lát nữa hát cho tớ đấy, hát bài Chia Tay Vui Vẻ nhé!”
“Cậu dở ?” Thẩm Thất Thất lườm bạn, đặt bánh lên bàn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Cậu thấy tớ giống dở ?” Bạch Tiểu Thiên mở vỏ hộp bánh, nghênh ngang đáp .
Nhìn dáng vẻ lấc cấc của cô , ai mà ngờ Bạch Tiểu Thiên chính là tiểu thư nhà họ Bạch, con gái của thị trưởng cơ chứ?
Nhắc đến ba cô – Bạch Mặc Chí, ông cũng là một nhân vật mang màu sắc truyền kỳ. Xuất là một nông dân bình thường, hậu thuẫn, cũng chẳng tài sản, mà năm đó thi đậu trường Đảng với thành tích đầu quốc. Sau đó, ông cũng nghiệp với vị trí thủ khoa. Dù xuất sắc như thế nhưng vì chỗ dựa, Bạch Mặc Chí phân về một làng quê hẻo lánh bí thư thôn…
Từ khoảnh khắc đó, Bạch Mặc Chí mới thực sự bắt đầu nên truyền kỳ của đời .
Chỉ trong vòng ba năm, ông đưa ngôi làng nghèo khó thoát khỏi cảnh bần hàn, vươn lên trở thành một khu dân cư khá giả, thậm chí còn lọt top mười ngôi làng giàu nhất cả nước! Sau đó, con đường quan lộ của ông cũng rộng mở thênh thang, từng bước từng bước lên từ Bí thư thôn, thăng chức, luân chuyển công tác, lên đến Huyện ủy, Thành ủy. Suốt hơn hai mươi năm phấn đấu, cuối cùng, ông cũng đặt chân thủ đô. Giờ đây, Bạch Mặc Chí là Phó thị trưởng thành phố, thậm chí còn là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí Thị trưởng!