Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 4: Phía trước nguy hiểm!

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:55:47
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thất Thất ngủ một giấc ngon lành, đến khi mở mắt thì trời sáng rõ.

 

Quay đầu quanh, cô vẫn đang ở ghế của chiếc Jeep quân dụng, nhưng Nguyễn Hạo Thịnh thấy , ngay cả tài xế Tiểu Lý cũng biến mất.

 

Thẩm Thất Thất bật dậy, theo đó, một chiếc áo khoác trượt xuống đất. Nhìn xuống, cô mới phát hiện đó là một bộ quân phục, vai áo còn huy hiệu ngôi vàng lấp lánh.

 

Nhận đây là quân phục của Nguyễn Hạo Thịnh, phản ứng đầu tiên của Thẩm Thất Thất là nhanh ch.óng nhặt lên, phủi sạch bụi gấp gọn gàng, đặt ghế.

 

Bụng đói, bên ngoài thì sương mù dày đặc, chẳng gì xa hơn vài mét. quan trọng là, chú rốt cuộc ? Chẳng lẽ bỏ mặc cô ở đây luôn ?

 

Thẩm Thất Thất chán nản bước xuống xe, nhưng ngay lập tức bầu khí trong lành cho tỉnh táo hơn hẳn. Không còn khói bụi thành phố, nơi đây tràn ngập hương thơm của đất trời, khiến hít thở một cái là thấy sảng khoái ngay.

 

Sau khi tận hưởng đủ hương vị thiên nhiên, cô mới quan sát xung quanh. Đây là một khu dịch vụ ven đường cao tốc, bãi đỗ xe lớn nhưng chỉ lác đác vài chiếc xe con đỗ . Vì sương mù quá dày, cô thể rõ xa hơn.

 

Thẩm Thất Thất bắt đầu lo lắng. Chú rốt cuộc ?

 

lúc , một giọng đàn ông oang oang vang lên, phá tan sự yên tĩnh của bãi đỗ xe.

 

"Alo, vợ ... Ừ, còn đang kẹt cao tốc đây, phía t.a.i n.ạ.n liên , đó còn bốc cháy nữa! Chậc chậc, cảnh tượng t.h.ả.m lắm, bốn thiêu thành than tại chỗ luôn! Chắc tắc đường cả ngày mất, đừng đợi về ăn cơm nhé... Ừ, cứ thế nhé, lúc nào đường thông gọi !"

 

Tai nạn liên ? Cháy lớn?

 

Thẩm Thất Thất giật . Một vụ t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng như chắc chắn sẽ gây tắc đường, mà nơi gần khu quân sự, nên quân đội nhất định sẽ cử hỗ trợ. Không lẽ chú đang ở hiện trường chỉ huy?

 

nghĩ ngợi nhiều, lập tức xe, ôm lấy bộ quân phục của Nguyễn Hạo Thịnh, nhanh ch.óng men theo lề đường về phía hiện trường vụ tai nạn.

 

Càng , mùi khét của xăng cháy càng nồng nặc. Dù sương mù che khuất tầm , nhưng chỉ cần ngửi mùi cũng đủ hình dung mức độ t.h.ả.m khốc của vụ tai nạn.

 

Đi thêm một đoạn nữa, cô thấy đường cảnh giới dựng lên từ xa. Cô đến gần hiện trường, liền bước nhanh hơn, nhưng ngay khi định vượt qua rào chắn, một chú cảnh sát giao thông giơ tay chặn cô .

 

"Này , cô bé! Phía nguy hiểm, qua đây!"

 

Thẩm Thất Thất lập tức dừng bước, ngoan ngoãn yên, nhưng ngay đó cô liền nở nụ vô hại:

 

"Cháu là trợ lý của thiếu tướng Nguyễn Hạo Thịnh, đến để đưa áo khoác quân phục cho ngài ."

 

Vừa , cô giơ bộ quân phục tay lên, như để chứng minh lời .

 

Viên cảnh sát quan sát cô từ xuống , vẻ tin lắm:

 

"Trợ lý của thiếu tướng mà trẻ ?"

 

Thẩm Thất Thất vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-4-phia-truoc-nguy-hiem.html.]

"Chú thể gọi điện xác nhận với thiếu tướng."

 

"Ấy thôi! Thiếu tướng đang chỉ huy hiện trường, gọi phiền ."

 

Thấy cô gái ung dung tự tin như , viên cảnh sát cũng tiện khó, cuối cùng đành nhường đường.

 

Thẩm Thất Thất ôm bộ quân phục, nhanh ch.óng vượt qua rào chắn, tiến sâu hơn hiện trường. Lính cứu hỏa đang gấp rút dập lửa, nhân viên y tế liên tục chạy qua chạy khiêng cáng cứu thương. Dưới chân cô, vết xăng dầu lẫn nước loang lổ khắp nơi, nền đường ướt nhẹp.

 

Càng đến gần, khung cảnh mắt càng trở nên hỗn loạn.

 

Sắp tìm thấy chú !

 

Thẩm Thất Thất đột ngột khựng chân , đôi mắt mở to chằm chằm về phía — cô thấy Nguyễn Hạo Thịnh!

 

Giữa đống tàn tích cháy đen của những chiếc xe, làn khói đen dày đặc cuộn lên bầu trời, đàn ông đó chỉ lặng lẽ đó, đối mặt với ngọn lửa hung tợn mà vẫn bình tĩnh như thường. Anh trấn định chỉ huy đội cứu hộ, từng mệnh lệnh vang lên trầm mà dứt khoát. Dáng cao lớn, thẳng tắp, hiên ngang như một ngọn núi sừng sững giữa biển lửa!

 

Tại hiện trường ngập tràn khói bụi và hỗn loạn, một ai hoảng loạn kêu gào. Trong biển lửa , chỉ giọng của là vang vọng nhất, mạnh mẽ nhất.

 

Người đàn ông đó, thời khắc , chính là trung tâm của tất cả, là ngọn hải đăng dẫn dắt giành giật sự sống giữa lằn ranh sinh t.ử!

 

Thẩm Thất Thất bỗng nhiên thấy sống mũi cay cay, giữa dòng cứu hộ hối hả, nền đất nhầy nhụa vì dầu loang và nước chữa cháy, cô thể dời mắt khỏi . Anh là chú của cô — một cao lớn và xa vời như bầu trời so với mặt đất!

 

Cô xúc động đến mức suýt nữa lao đến, chạy ngay đến bên cạnh , đích khoác lên bộ quân phục mà cô đang ôm c.h.ặ.t trong tay. Đây là bộ quân trang tượng trưng cho lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất — nó thuộc về Nguyễn Hạo Thịnh!

 

, nhóc con! Đừng đơ đấy, giúp một tay chứ!"

 

Giọng đột ngột vang lên kéo Thẩm Thất Thất trở về thực tại. Cô vội cúi đầu theo phản xạ, phát hiện bên cạnh là hai lính cứu hỏa đang khiêng cáng. Trên cáng là một thương, đùi x.é to.ạc đến mức thể thấy xương trắng, m.á.u tươi đang ngừng trào !

 

"Nhanh lên, dùng áo của cô cầm m.á.u cho ! Xe cứu thương , chúng đưa ngoài ngay!" Một lính cứu hỏa sốt ruột thúc giục. Nhìn thấy cô ôm bộ quân phục, tưởng nhầm cô là lính: "Mau ! Giờ chỉ cô là rảnh rỗi thôi đấy!"

 

Lần đầu tiên trong đời Thẩm Thất Thất thấy nhiều m.á.u đến . Màu đỏ ch.ói mắt, đặc quánh, vết thương sâu đến mức thể thấy rõ từng thớ thịt bên trong!

 

Cô chấn động, ngẩn như tượng.

 

"Nhanh lên, cầm m.á.u cho !" Lính cứu hỏa gầm lên một tiếng, cô giật nảy cả . Thẩm Thất Thất luống cuống lấy bộ quân phục trong tay đắp lên vết thương, run rẩy thắt c.h.ặ.t vải để cầm m.á.u cho nạn nhân.

 

"Giữ c.h.ặ.t vết thương! Chúng đưa chỗ xe cứu thương ngay lập tức! Chậm một giây là mất một phần sinh mạng đấy!" Giọng kiên quyết, dứt khoát vang lên như một lời hiệu triệu, đ.á.n.h thẳng tâm trí Thẩm Thất Thất.

 

Cô ngẩng đầu, gương mặt kiên nghị của lính cứu hỏa, hít sâu một , gật đầu thật mạnh. Cùng với họ, cô lao về phía khu vực tập kết cứu hộ.

 

khi chạy vài bước, Thẩm Thất Thất kìm đầu .

 

Nguyễn Hạo Thịnh vẫn đó, vẫn đang chỉ huy hiện trường. Anh hề nhận sự mặt của cô. Dáng cao lớn, vẫn sừng sững như núi. Khuôn mặt lạnh lùng nhưng kém phần nghiêm nghị, toát một loại uy nghiêm khiến kính nể.

 

Anh như một chiến thần bất bại, vững biển lửa, uy nghi và chấn động lòng !

Loading...