Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 3: Đi cùng chú!
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:55:46
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Nguyễn Hạo Thịnh và Thẩm Thất Thất cùng xe về. Tài xế lặng lẽ lái xe, chiếc Jeep quân dụng hiệu suất cao lướt bon bon con đường bằng phẳng. Nếu ai lên tiếng, bên trong xe im ắng.
Cả hai cùng ở hàng ghế . Thẩm Thất Thất vì Nguyễn Hạo Thịnh bên cạnh, cộng thêm việc bản gây chuyện nên căng thẳng vô cùng. Từ lúc lên xe đến giờ, cô mở miệng lấy một câu, chỉ chăm chăm dán mắt ngoài cửa sổ.
Mà đàn ông bên cạnh cũng khác gì cô, im lặng như một bức tượng từ lúc lên xe đến giờ.
Giữ nguyên tư thế đầu ngoài cửa sổ quá lâu, cổ bắt đầu tê cứng, Thẩm Thất Thất cảm thấy thoải mái, đành đối diện với bên trong xe. Kết quả, ánh mắt vô tình rơi trúng khuôn mặt Nguyễn Hạo Thịnh, và điều khiến cô bất ngờ chính là... đang ngủ!
Ánh đèn đường bên ngoài xe loang loáng lướt qua, phản chiếu lên khuôn mặt điển trai của đàn ông. Đường nét sắc sảo như tạc từ đá cẩm thạch, ngay cả khi đang ngủ cũng vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng nghiêm nghị, khiến khỏi dè chừng.
Trong ký ức của Thẩm Thất Thất, sự tồn tại của Nguyễn Hạo Thịnh chẳng khác nào một vị thần, mạnh mẽ quyền lực. Hồi còn nhỏ, cô thường xuyên thấy xuất hiện TV, chỉ là quá lạnh lùng, bất cứ câu hỏi nào của phóng viên cũng giữ nguyên thái độ im lặng, mặc kệ vây quanh chặn đường. Thứ duy nhất máy thể ghi , mãi mãi chỉ là gương mặt trai nhưng lạnh lùng như băng của .
Nhớ , đám phóng viên cứ lì lợm bám theo khiến khó chịu. Chỉ một câu lệnh của , từ ào cả một đội lính, mỗi xách lên một phóng viên, thẳng tay ném hết ngoài!
Vụ đó lúc gây chấn động cả nước. Vì là chương trình truyền hình trực tiếp nên video bằng chứng. Chỉ trong vòng một ngày, đoạn clip chia sẻ ch.óng mặt, lượt xem vượt qua cả triệu, cuối cùng còn nhờ đến Bộ Thông tin truyền thông mặt mới dập xuống .
Mà hệ quả của chuyện chính là… từ đó về , còn phóng viên nào dám trêu nữa. Thậm chí chỉ cần thấy bóng dáng từ xa là lập tức lẩn mất!
Dù gì thì, so với việc săn tin, giữ mạng vẫn quan trọng hơn.
Đương nhiên, những chuyện Thẩm Thất Thất chỉ loáng thoáng từ mấy cuộc buôn chuyện của lớn. đó cô cũng tò mò tìm đoạn video xem thử.
Hình ảnh Nguyễn Hạo Thịnh trong video, bộ quân phục thẳng tắp, dáng cao lớn đầy uy nghiêm. Đặc biệt là khoảnh khắc lạnh lùng quát lên câu “Tất cả, vứt ngoài cho !”, khí chất ngầu lòi, chất đến từng hạt bụi!
Vì phần lớn thời gian Nguyễn Hạo Thịnh đều ở trong quân đội, đây Thẩm Thất Thất chỉ thể gặp dịp Tết. Những gì cô về đều chỉ là qua báo đài hoặc lời kể của lớn. Cô bao giờ tưởng tượng rằng, sẽ một ngày và sống chung một mái nhà.
Thực , cô cũng ... Thẩm Thất Thất nghĩ đến đây, lập tức tự dừng . Vì ngay lúc đó, Nguyễn Hạo Thịnh mở mắt, đôi con ngươi đen láy thẳng về phía cô.
“Á… chú tỉnh …” Bị bắt quả tang đang lén, Thẩm Thất Thất lúng túng rụt vội ánh mắt , giả vờ ngước lên... ừm, trần xe.
Không thấy phản ứng gì, cô nhịn mà liếc trộm thêm nữa.
“Muốn đến doanh trại xem thử ?” Giọng trầm thấp vang lên, Nguyễn Hạo Thịnh cô gái nhỏ mặt mày đầy rối rắm, đôi mắt sắc bén như chim ưng chẳng hề chút gì giống ngủ dậy.
“Doanh trại…” Thẩm Thất Thất khẽ nhíu mày. Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu cô là cảnh khổ sở của đợt huấn luyện quân sự hồi cấp ba. Theo phản xạ, cô lắc đầu từ chối, nhưng sang vẻ mặt lạnh tanh của Nguyễn Hạo Thịnh, lời định nuốt trở , đổi thành một chữ: “Muốn!”
“Tốt.” Nguyễn Hạo Thịnh gật đầu, giọng cao lên: “Tiểu Lý, về doanh trại.”
“Rõ, thủ trưởng!” Tài xế Tiểu Lý đáp một cách dứt khoát. Anh là cận vệ của Nguyễn Hạo Thịnh, tuy tuổi còn trẻ nhưng là cao thủ võ thuật nổi danh trong quân đội, đặc biệt giao nhiệm vụ bảo vệ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-3-di-cung-chu.html.]
Mặc dù… Nguyễn Hạo Thịnh căn bản chẳng cần ai bảo vệ.
Thẩm Thất Thất nhăn nhó đến mức cả gương mặt nhăn như cái bánh bao. Cô từng đến doanh trại, nhưng từng xem qua nhiều phim về quân đội. Những mô tả trong phim là gian khổ với khắc nghiệt.
Nghĩ đến kỳ nghỉ hè trôi qua hơn một nửa, cô còn hẹn Bạch Tiểu Thiên chơi mà giờ doanh trại, Thẩm Thất Thất chỉ ròng.
“Tiểu ngoan.”
Giọng trầm thấp vang lên.
Cô vội hồn, ngẩng đầu , cố gắng nặn một nụ : “Sao , chú?”
“Dạo đợt diễn tập quân sự, chú sẽ bận. Để cháu ở nhà một , chú yên tâm.”
Nguyễn Hạo Thịnh cô, vươn tay xoa nhẹ đầu cô. Động tác khiến Thẩm Thất Thất trợn tròn mắt, sững sờ dám tin.
Phớt lờ sự ngạc nhiên của cô, tiếp tục chậm rãi: “Ba cháu giao cháu cho chú, chú trách nhiệm. Cháu theo chú doanh trại, để chú yên tâm, là cơ hội rèn luyện . Cháu thấy , tiểu ngoan?”
Thủ trưởng lên tiếng, cô nào dám phản đối.
Thẩm Thất Thất ngoan ngoãn gật đầu, len lén , dè dặt hỏi: “Chú sẽ tống cháu trại huấn luyện chứ?”
Cô cưng chiều từ nhỏ, chỉ một đợt quân huấn hồi cấp ba cũng đủ khiến cô khổ sở. Trong lòng cô, phơi nắng luyện tư thế quân đội là chuyện đau khổ nhất đời!
“Cái thể bé xíu , đủ tiêu chuẩn trại huấn luyện.” Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, xong trầm ngâm, ánh mắt dịu , chậm rãi : “Lúc đó cứ theo chú là .”
Thẩm Thất Thất thầm than trời, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn đáp: “Cháu .”
Nguyễn Hạo Thịnh gì nữa, dựa , nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thẩm Thất Thất gương mặt điển trai trưởng thành của một lúc, đó cũng tựa ghế, dần dần .
Chiếc Jeep chạy êm ru đường. Khi xe rẽ cua, cơ thể cô vô thức nghiêng về một bên. Một bàn tay to lớn vững vàng đỡ lấy cô, nhẹ nhàng kéo cô tựa .
Trong mơ màng, Thẩm Thất Thất vòng tay ôm lấy, chỉ cảm thấy nơi mềm mại, ấm áp, thoải mái, còn dụi dụi đầu tiếp tục ngủ.
Trong bóng tối, đôi mắt lạnh lùng bỗng ánh lên chút dịu dàng hiếm thấy.