Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 16: Người phụ nữ duy nhất!

Cập nhật lúc: 2026-02-08 00:13:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đến bãi tập, mấy chiếc trực thăng quân sự hạ cánh, cánh quạt khổng lồ tít tạo nên những luồng gió mạnh, cây cối rung lắc dữ dội, tiếng ồn vang rền khắp nơi.

 

Dưới bầu trời đêm mênh m.ô.n.g, một hàng sĩ quan ngay ngắn chỉnh tề.

 

Nguyễn Hạo Thịnh bước lên từng bắt tay chào hỏi, vài lời xã giao ngắn gọn, cùng các sĩ quan lượt lên trực thăng, nhanh ch.óng bay đến khu vực diễn tập quân sự B.

 

Thẩm Thất Thất cùng Nguyễn Hạo Thịnh cùng một chiếc trực thăng. Tiểu Lý, nhận lệnh trực tiếp từ thủ trưởng, nhiệm vụ bảo vệ an tuyệt đối cho Thẩm Thất Thất, ở khu vực B sẽ theo sát cô rời nửa bước.

 

Tuy máy bay vô , nhưng đây là đầu tiên Thẩm Thất Thất trải nghiệm trực thăng. Tiếng cánh quạt sát bên tai, cô phấn khích đến mức dán c.h.ặ.t hai tay cửa sổ, cố gắng nhướn xuống bên .

 

Trong khu vực quân sự, tuyệt đối bất kỳ chuyến bay dân dụng nào phép bay qua phận .

 

Nguyễn Hạo Thịnh khi lên máy bay vẫn im lặng, mím môi trợ lý báo cáo, nhưng một bàn tay to vẫn giữ c.h.ặ.t eo nhỏ của Thẩm Thất Thất. Bởi vì cô lúc nào cũng hiếu động, sợ cô xảy chuyện.

 

"Báo cáo thủ trưởng! Theo tin tức nhận , phe xanh đối địch điều chỉnh quân đội đột xuất, chỉ huy mới là Thượng tá Thượng Quan Hách Vân, điều từ quân khu Vân Châu đến."

 

Nhíu mày, Nguyễn Hạo Thịnh trầm ngâm một lúc gật đầu: "Ai lệnh ?"

 

"Là Tư lệnh Đồng." Trợ lý trả lời: "Nghe hôm qua ông đến quân khu chúng vì chuyện , sáng nay còn cuộc họp kín với lãnh đạo phe xanh suốt cả buổi sáng!"

 

Mắt đàn ông ánh lên tia sắc bén, chuẩn mở miệng gì đó thì bên tai đột nhiên vang lên giọng lanh lảnh của cô gái nhỏ.

 

"Chú ơi, kìa! Có lửa cháy kìa!"

 

Mọi liền đầu xuống phía .

 

Trong khu rừng tối đen trải dài dãy núi, một bãi đất trống nhỏ ánh sáng lập lòe chớp tắt, trông giống như một đốm lửa nhỏ.

 

"Đó lẽ là đom đóm. Hiện tại đang mùa sinh sản của đom đóm, cộng thêm trực thăng bay quá cao nên dễ khiến nhầm thành lửa cháy." Một trợ lý khác giải thích.

 

Nghe xong, Thẩm Thất Thất càng phấn khích: "Đom đóm? Thật sự là đom đóm ? Cháu từng thấy đom đóm ngoài đời bao giờ!"

 

Từ nhỏ cô lớn lên giữa những tòa nhà bê tông chọc trời, ngoài sở thú thì bao giờ tiếp xúc gần gũi với thiên nhiên. Lần đúng là đầu tiên, thể vui sướng cho ?

 

"Nhóc con." Nguyễn Hạo Thịnh thấp giọng gọi, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, hiệu: "Nhắm mắt ngủ ."

 

"Cháu buồn ngủ!" Cô phong cảnh hoang dã mê hoặc, hơn nữa cũng tò mò khu vực diễn tập quân sự trông như thế nào, lòng đầy mong đợi và háo hức, gì còn tâm trạng ngủ nữa.

 

Nói đầu, đôi mắt to tròn sáng long lanh về phía Nguyễn Hạo Thịnh, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy phấn khích, cô tít mắt: "Chú ơi, chú mang s.ú.n.g ?"

 

"Ừm." Anh đáp bằng giọng mũi trầm thấp, tay đưa lên xoa nhẹ đỉnh đầu cô, cưng chiều lời.

 

"Cho cháu xem với ?" Thẩm Thất Thất chớp chớp đôi mắt long lanh, đầy mong đợi : "Cháu từng chạm s.ú.n.g thật bao giờ!"

 

Người đàn ông gật đầu, Tiểu Lý bên cạnh lập tức tinh ý đưa khẩu s.ú.n.g lục lên.

 

Nguyễn Hạo Thịnh nhận lấy khẩu s.ú.n.g, tiên tháo hết đạn bên trong mới đưa cho cô gái.

 

Đây là một khẩu s.ú.n.g lục Type 92, bề mặt đen bóng, tay cầm vẫn còn lưu ấm của đàn ông.

 

Thẩm Thất Thất ôm c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g, lật qua lật trong lòng bàn tay như đang nâng niu bảo vật, tít mắt khép nổi miệng.

 

“Báo cáo chỉ huy, là Phi Ưng, là Phi Ưng, thủ trưởng đến phận của chỉ huy sở chúng , chuẩn hạ cánh, đề nghị chú ý an mặt đất!”

 

Phía , viên phi công trực thăng cầm bộ đàm liên lạc với chỉ huy đất.

 

“Phi Ưng, Phi Ưng, đây là chỉ huy sở, công tác an mặt đất tất, thể hạ cánh! Nhắc , công tác an mặt đất tất, thể hạ cánh!”

 

“Phi Ưng rõ! Phi Ưng rõ!”

 

Chiếc trực thăng quân dụng màu xanh lá cây chầm chậm hạ xuống. Không xa, một nhóm quân nhân mặc quân phục từ trong chiếc lều lớn ven rừng bước , mục tiêu rõ ràng, thẳng về phía trực thăng đang đáp xuống.

 

Khi trực thăng dừng hẳn, Nguyễn Hạo Thịnh dẫn theo Thẩm Thất Thất bước xuống. Đám chờ sẵn đồng loạt giơ tay chào.

 

Anh gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh lướt qua họ, cũng giơ tay đáp lễ.

 

Trên bầu trời, một chùm pháo hiệu đỏ rực bùng lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-16-nguoi-phu-nu-duy-nhat.html.]

22 giờ 48 phút, cuộc diễn tập chính thức bắt đầu!

 

Lều chỉ huy quân sự màu xanh dựng ngay bãi cỏ trống ven rừng. Chiếc lều lớn nhất đặt ở trung tâm chính là tổng hành dinh của quân Đỏ.

 

Sau khi diễn tập bắt đầu, Nguyễn Hạo Thịnh cùng vài sĩ quan cấp cao ở tổng hành dinh, còn Thẩm Thất Thất thì Tiểu Lý dẫn đến lều nghỉ ngơi đặc biệt dành cho .

 

Lúc đầu, cô nàng còn phấn khích lắm, nhưng chẳng bao lâu, khi cơn hào hứng qua , cơn buồn ngủ ập đến dữ dội.

 

Nằm chiếc giường xếp duy nhất trong lều, bên tai là tiếng bước chân của lính tuần tra, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng làn gió đêm, Thẩm Thất Thất nhanh ch.óng chìm giấc mộng.

 

Giữa cơn mơ màng, cô cảm giác một bóng qua mặt

 

Ai đó đang kéo chăn đắp cho cô.

 

Hương thơm nam tính quen thuộc xộc mũi, Thẩm Thất Thất lập tức nhận là Nguyễn Hạo Thịnh. Cảm giác an tâm dâng trào, cô ngủ tiếp.

 

Nửa đêm về sáng, cơn buồn tiểu đột ngột kéo đến khiến Thẩm Thất Thất tỉnh giấc.

 

Mở mắt , cô thấy trong lều một chiếc đèn nhỏ màu cam đang sáng. Sau khi dậy, cô mới phát hiện Nguyễn Hạo Thịnh đang ghế sô pha cách đó xa.

 

Anh nhắm mắt, thẳng lưng, ngủ luôn trong tư thế đó!

 

Nhìn cảnh tượng , cô khỏi nhíu mày. Ngủ kiểu chắc chắn thể nghỉ ngơi !

 

mà… cơn buồn tiểu gấp lắm !

 

Không đ.á.n.h thức , Thẩm Thất Thất nhẹ nhàng nhấc góc chăn, rón rén xuống giường, động tác chậm nhất thể để gây tiếng động. Vậy mà…

 

“Nhóc con?”

 

Giọng trầm khàn của vang lên. Vừa mở mắt thấy cô đang giày, đưa tay day trán, giọng chút mệt mỏi:

 

“Cháu ?”

 

Thấy tỉnh, Thẩm Thất Thất đầu , vội vàng xua tay:

 

“Không gì, ạ! Chú ngủ tiếp , cháu… cháu chỉ ngoài một chút thôi!”

 

Nói xong, cô nhấc chân bước .

 

“Đứng !”

 

Giọng trầm thấp vang lên phía .

 

Chân Thẩm Thất Thất lập tức khựng . Chưa đầy vài giây , một bàn tay lớn đặt lên vai cô, xoay đối diện với .

 

“Có chuyện gì?” Nguyễn Hạo Thịnh cô chằm chằm, ánh mắt lướt qua đôi tay đang ôm c.h.ặ.t bụng của cô, hàng lông mày rậm khẽ nhíu :

 

“Muốn vệ sinh?”

 

Cô c.ắ.n môi, cố nhịn, gượng đáp:

 

“Con ba nhu cầu thiết yếu mà chú…”

 

“…”

 

“Chú ơi, cháu sắp chịu nổi nữa , cháu… cháu đây!”

 

Vừa xoay định chạy, cánh tay cô kéo .

 

Không còn cách nào khác, Nguyễn Hạo Thịnh đành dắt cô ngoài.

 

Mãi , Thẩm Thất Thất mới hiểu vì cùng.

 

Chỉ huy sở chỉ là trạm đóng quân tạm thời, ở giữa nơi rừng rú hoang vu, dĩ nhiên nhà vệ sinh. Muốn giải quyết, chỉ cách tìm một chỗ… ngoài trời.

 

Đối với đàn ông thì đơn giản, cũng thể giải quyết.

 

khổ nỗi, Thẩm Thất Thất là cô gái duy nhất trong quân!

Loading...