Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 14: Nắm bụng đàn ông!
Cập nhật lúc: 2026-02-07 15:01:15
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Tâm Dao khựng , khuôn mặt xinh thoáng qua chút bối rối, vội vàng kéo lấy Thẩm Thất Thất bên cạnh, gượng :
“Ơ… Thất Thất , con đói ? Dì nhỏ món gà xào cay con thích nhất nhé?”
Nghe đến món ăn khoái khẩu của , Thẩm Thất Thất lập tức sáng rực hai mắt, vui vẻ gật đầu lia lịa.
ngay đó, như sực nhớ điều gì, cô bé đầu, mắt long lanh đàn ông đang ghế sô-pha.
“Chú ơi… Món của dì nhỏ nấu ngon lắm đó.” Cô bé rụt rè nhưng vẫn cưỡng sức hấp dẫn của món gà xào cay, thử thăm dò: “Hay là… để dì nhỏ nấu xong hãy , ạ?”
Nghe , Lý Tâm Dao cũng về phía Nguyễn Hạo Thịnh đầy mong đợi. Cô chỉ cần gật đầu, chỉ một cái gật đầu thôi, là cô thêm một cơ hội!
Người vẫn , nắm giữ trái tim một đàn ông, tiên nắm dày của .
Đã , Lý Tâm Dao quyết định tay từ chuyện ăn uống. Từ trong ngoài, cô tin thể chinh phục đàn ông !
Bên , Nguyễn Hạo Thịnh đang cầm một tờ báo quân sự. Nghe Thẩm Thất Thất , suy nghĩ một lát, vẻ mặt mong đợi của cô bé, đáy lòng bỗng mềm nhũn, cuối cùng cũng sang Lý Tâm Dao, gật đầu:
“Cũng , ăn cơm tối hẵng về.”
“Cảm ơn thủ trưởng!”
Lý Tâm Dao mừng rỡ, thầm nghĩ, xem lời của Thẩm Thất Thất trọng lượng với Nguyễn Hạo Thịnh, nhất định thiết hơn với cô nhóc mới .
“Cảm ơn chú ạ!” Thẩm Thất Thất cũng vui vẻ , sang dì nhỏ của . khi thấy Lý Tâm Dao cứ mãi đắm đuối Nguyễn Hạo Thịnh, cô bé chùng xuống, thu ánh mắt, gì thêm.
Lý Tâm Dao vui vẻ chạy bếp nấu nướng. Tiểu Lý cũng lặng lẽ rời khỏi phòng, gác ngoài cửa. Căn phòng khách rộng lớn, giờ chỉ còn hai —Thẩm Thất Thất và Nguyễn Hạo Thịnh.
Người đàn ông thoải mái tựa sô-pha báo, khí yên tĩnh. Dưới ánh đèn sáng rực, khuôn mặt tuấn của trông như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo.
Một lúc , Nguyễn Hạo Thịnh chậm rãi ngẩng đầu khỏi tờ báo, cô nhóc vẫn chôn chân một chỗ, cố ý hỏi:
“Ơ, còn đó?”
Câu hỏi khiến Thẩm Thất Thất tức đến lộn ruột, lườm một cái nghiêm túc :
“Cháu đang cầu xin chú tha thứ đấy!”
“Tha thứ?” Nguyễn Hạo Thịnh nhướng mày, đặt tờ báo xuống bàn , vẫy tay hiệu cho cô nhóc đến gần: “Lại đây, chú hỏi, chuyện hôm nay, cháu thấy oan ức ?”
Thẩm Thất Thất ngoan ngoãn xuống bên cạnh, lắc đầu:
“Không ạ. Là cháu sai. Cháu nên chạy lung tung mà , chú với dì nhỏ lo lắng.”
Nguyễn Hạo Thịnh gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng dần dịu . Anh hỏi tiếp:
“Vậy ?”
Thẩm Thất Thất khựng , ngước , suy nghĩ một lúc, quyết định thành thật trả lời:
“Cháu… cháu sợ chú đ.á.n.h cháu…”
Nghe , Nguyễn Hạo Thịnh cau mày: “Chú đ.á.n.h cháu gì?”
“Vì cháu sai mà.” Thẩm Thất Thất chu môi: “Trên tivi chiếu như thế, quân nhân phạm sẽ phạt. Bắt mưa nguyên đêm, sáng hôm mới . Hoặc bắt chạy bộ, chỉ vượt núi băng đèo, mà còn thể gặp thú dữ…”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-14-nam-bung-dan-ong.html.]
“Rồi chống đẩy, nhảy cóc, vác s.ú.n.g chạy vòng quanh sân…”
“Còn …”
“Im ngay!” Nguyễn Hạo Thịnh lạnh giọng cắt ngang, liếc mắt Thẩm Thất Thất đang thao thao bất tuyệt, chỉ cảm thấy đau đầu: “Nhóc con, cháu lính của chú, chú sẽ phạt cháu.”
“Thật ?” Thẩm Thất Thất tròn xoe mắt.
“ mà, còn lời, tự ý chạy lung tung, chú sẽ tịch thu tiền tiêu vặt!” Nguyễn Hạo Thịnh mặt đổi sắc.
“Á! Tịch thu tiền tiêu vặt á!” Thẩm Thất Thất hoảng hốt kêu lên: “Thế thà bắt cháu chạy bộ còn hơn…”
“Nhắc nữa xem?”
“Không , gì ! Chú nhất, chú là nhất thế giới !” Cô bé lập tức nịnh nọt, vươn tay định bóp vai Nguyễn Hạo Thịnh: “Cháu xoa bóp vai cho chú nhé!”
“Con nhóc ranh!” Người đàn ông giơ tay, hất nhẹ bàn tay nhỏ đang vươn tới, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ cưng chiều.
Thẩm Thất Thất khanh khách, lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện khóe môi, khuôn mặt tươi tắn rạng rỡ. Cô bé nghiêng đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên nho đen, chăm chú Nguyễn Hạo Thịnh.
Trái tim đàn ông khẽ run lên, cổ tay động, mới đưa tay thì—
“Thất Thất, tới phụ dì dọn cơm nào!” Giọng của Lý Tâm Dao vang lên từ trong bếp.
“Dạ , con tới ngay!”
Nghe thấy thế, Thẩm Thất Thất lập tức bật dậy khỏi sofa, lon ton chạy thẳng bếp.
Nguyễn Hạo Thịnh nghiêng đầu, dõi theo bóng dáng vui vẻ chạy của cô, trong đôi mắt sâu thẳm như một tầng mực đen chậm rãi loang .
Hôm nay, Lý Tâm Dao đặc biệt trổ tài nấu nướng, bữa tối vô cùng thịnh soạn. Dù là món Quảng Đông, Tứ Xuyên hấp chiên, cả bàn ăn đều là tinh hoa ẩm thực của miền Bắc và Nam Trung Quốc. Tổng cộng tám món, món nước món khô, đủ cả.
Thẩm Thất Thất bàn ăn đầy ắp đồ ngon, hai mắt sáng rực, ôm bát bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Lúc nhà, Nguyễn Hạo Thịnh cởi quân phục, bây giờ chỉ mặc một chiếc sơ mi xanh lá nhạt của quân đội.
Người đàn ông tùy ý xuống bàn ăn, dáng ngay ngắn, khuôn mặt tuấn tú như tuyết trắng, khiến cả càng thêm nổi bật.
Lý Tâm Dao mà lòng dậy sóng, đích múc một bát cơm đặt mặt , dịu dàng : “Nguyễn thiếu tướng, hôm nay ăn gì, đặc biệt vài món đưa cơm, ăn nhiều một chút nhé.”
Đang vùi đầu ăn cơm, Thẩm Thất Thất liền len lén ngẩng đầu hai lớn. Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Nguyễn Hạo Thịnh quét qua , cô lập tức giật , vội cúi đầu ăn ngoan ngoãn.
“Tiểu Lý!” Nguyễn Hạo Thịnh cất giọng, lạnh lẽo như sắp đóng băng cả căn phòng.
“Có, thủ trưởng!” Tiểu Lý lập tức đáp lời.
Nguyễn Hạo Thịnh cầm lấy đôi đũa, lướt qua Thẩm Thất Thất đang ăn vui vẻ, lạnh giọng : “Viết ba trăm quy định của cận vệ, mai nộp cho kiểm tra!”
“Á!” Tiểu Lý sững , theo phản xạ kêu lên, nhưng ngay đó lập tức lấy tinh thần, nghiêm chào: “Rõ, thủ trưởng!”
Lời của thủ trưởng chính là thánh chỉ. Đừng ba trăm , bắt ba nghìn cũng c.ắ.n răng mà !
Trong lòng Tiểu Lý thầm than , khổ sở hối hận thôi. Anh thừa tại thủ trưởng phạt , chắc chắn là vì lỡ miệng chuyện cả ngày thủ trưởng ăn gì, chọc giận thủ trưởng.
Quy định cận vệ điều thứ nhất: Tuyệt đối giữ bí mật thông tin của thủ trưởng, bao gồm công việc, đời tư, tất cả những gì liên quan đến thủ trưởng. Là một cận vệ, nghĩa vụ và trách nhiệm bảo mật tuyệt đối!
Mà thủ trưởng mà giận lên, thì hậu quả nghiêm trọng!