Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 12: Anh ấy sẽ giận mất!

Cập nhật lúc: 2026-02-07 15:00:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ, vì hai quá gần, khi Thẩm Thất Thất xoay đầu, đôi môi mềm mại của cô vô tình lướt nhẹ qua má đối phương.

 

Đôi mắt cô trừng lớn, thể tin nổi con trai mặt— đột nhiên xuất hiện.

 

Sao gần thế ?!

 

Cậu con trai rõ ràng cũng tình huống bất ngờ cho hình, trố mắt Thẩm Thất Thất, vẻ mặt hoang mang kém.

 

Mãi một lúc lâu , mới hồn, nhận vẫn đang nắm lấy cổ tay cô. Cậu vội vàng buông tay, lùi một bước, cô mà lắp bắp:

 

"Cậu… sờ thì cứ sờ… cần gì hôn chứ…"

 

Phụt!

 

Thẩm Thất Thất nhịn bật , đôi mắt cong cong như trăng khuyết, hai lúm đồng tiền xinh xắn lộ trông đáng yêu vô cùng.

 

Cô nghiêng đầu , chẳng hề cảm thấy hổ, giọng trong trẻo vang lên:

 

"Vừa nãy là ngoài ý , xin nhé. À, cũng là thí sinh tham gia thi đấu ?"

 

Cậu con trai gật đầu, lén liếc cô gái đang tươi mặt, cảm thấy chỗ cô chạm chút nóng lên.

 

Cậu giật giật cổ tay, giơ tay lên chạm nhưng ngại ngùng—cô đang ngay mặt cơ mà!

 

"Thế sân đấu ?" Thẩm Thất Thất tiếp tục hỏi, đôi mắt đen láy như hai viên ngọc mã não, trong veo, sáng ngời.

 

Cậu gật đầu, khuôn mặt điển trai thoáng ửng đỏ.

 

"Ồ."

 

Thẩm Thất Thất như chợt hiểu điều gì, khẽ gật đầu, chỉ mà chắc chắn :

 

" là ai !"

 

Nghe , ánh mắt lập tức sáng lên, khuôn mặt lộ rõ sự vui mừng, mong chờ chút ngạc nhiên:

 

"Cậu… ?"

 

Thẩm Thất Thất chạm tay lên cằm, đôi mắt đen lém lỉnh đảo quanh, lướt qua căn phòng nghỉ , mới dứt khoát :

 

"Nếu thể sử dụng phòng nghỉ xịn như thế một , thì chắc chắn chính là ‘Thái t.ử gia’ trong truyền thuyết— đoạt giải ở nước ngoài về!"

 

tia sáng trong mắt con trai bỗng chốc vụt tắt, vai trùng xuống, lắc đầu đầy thất vọng:

 

" chỉ là một quân nhân bình thường thôi. Hôm qua sốt, vì hôm nay thi đấu nên đại đội trưởng mới đặc biệt xin phép tổ chức cho sử dụng phòng ."

 

"À…"

 

Thẩm Thất Thất chút ngượng ngùng, ngước con trai đang thất vọng mặt, chút do dự đưa tay lên—

 

Đôi tay mềm mại trắng nõn của cô cứ thế mà áp lên trán .

 

Cậu con trai lập tức đơ , cứng đờ như tượng đá, để mặc cô "tung hoành" mặt .

 

Thẩm Thất Thất sờ trán , thấy nóng, bóp bóp má, đó đặt tay lên cổ kiểm tra. Cảm thấy nhiệt độ cơ thể bình thường, cô mới hài lòng thu tay , vẻ bác sĩ nhỏ, gật đầu với , tươi như hoa:

 

"Không dấu hiệu sốt, chúc mừng đồng chí, khỏi bệnh !"

 

Dưới ánh mắt con trai, cô gái nhỏ lúc trông hệt như một thiên thần áo trắng với đôi cánh rực rỡ phía .

 

"Được , phiền nghỉ ngơi nữa!" Thẩm Thất Thất thấy cứ đờ , tưởng còn mệt khi ốm, nên chấp nhặt, xong liền định rời .

 

Thế nhưng, bao xa, cổ tay ai đó kéo từ phía .

 

Thẩm Thất Thất đầu, nhướn mày:

 

"Sao thế?"

 

"Cậu... sờ s.ú.n.g ?"

 

Cậu thiếu niên mặt đỏ bừng, mắt cụp xuống, hàng mi dài cong v.út khẽ run rẩy. Giọng lí nhí vang lên: "... cho sờ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-12-anh-ay-se-gian-mat.html.]

Thẩm Thất Thất: ?

 

Đồng chí, chắc chắn là năng mờ ám đấy chứ?

 

Thẩm Thất Thất hít sâu một , khuôn mặt đáng yêu của trai mặt, cố kìm nén ham trêu chọc. Cô nghiêm túc lắc đầu:

 

"Đồng chí, cơ hội để nhé! Giờ tớ về , nếu thủ trưởng sẽ mắng mất!"

 

Cậu thiếu niên liền ngước mắt lên thật nhanh, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ thất vọng. Cậu dần buông tay đang nắm lấy cô gái, do dự một chút cam lòng hỏi:

 

"Cậu thuộc đại đội nào?"

 

Chờ đến kỳ nghỉ, lẽ thể tìm cô. Lúc đó cô sẽ trung đội trưởng mắng nữa!

 

" á?"

 

Thẩm Thất Thất chớp mắt, trông hệt như một con cáo nhỏ tinh ranh, rạng rỡ khoe hàm răng trắng đều tăm tắp, giọng trong trẻo vang lên:

 

"Lôi Phong ban!"

 

Lời dứt, cô xoay chạy mất, để cho thiếu niên một bóng dáng mảnh khảnh.

 

"Lôi Phong ban?"

 

Cậu thiếu niên yên tại chỗ, đầu óc mơ hồ, đưa tay gãi gãi gáy, lẩm bẩm:

 

"Thì là ban hậu cần..."

 

Khi Thẩm Thất Thất bước ngoài, trận đấu bên ngoài kết thúc từ lúc nào. Sân b.ắ.n lúc còn náo nhiệt, giờ trở nên trống vắng, chỉ còn lác đác vài chiến sĩ đang quét dọn. Không khí vẫn phảng phất mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nhàn nhạt.

 

Cô vẫn cảm thấy tiếc hùi hụi… Hai xạ thủ huyền thoại của quân khu so tài đấy! Cô lỡ mất !

 

"Tiểu tổ tông?!"

 

Một giọng hốt hoảng từ phía vang lên.

 

Thẩm Thất Thất vốn đang cúi đầu đường, thấy tiếng gọi liền giật ngẩng lên. Cô thấy Tiểu Lý đang cuống quýt chạy về phía .

 

Bản năng mách bảo cô rằng… chắc gây họa !

 

"Trời ơi! Tiểu tổ tông ơi, để bớt lo một chút chứ?!"

 

Tiểu Lý gần như chạy ba bước gộp thành một, mặt đầy vẻ bất lực pha lẫn cầu xin:

 

"Thủ trưởng cô mất tích, tức đến mức suýt nuốt sống bọn luôn ! Mau theo về ngay!"

 

Nghe , trong lòng Thẩm Thất Thất vang lên một tiếng "cạch" đầy báo động. Cô lập tức hoảng hốt, căng thẳng Tiểu Lý:

 

"Chú Lý! Không chú chú họp ? Sao về sớm thế?!"

 

Nguyễn Hạo Thịnh chẳng họp ? Họp mất hai ngày ? Mới đến một ngày mà về ?!

 

Nhớ lời hứa của với tối qua, Thẩm Thất Thất bỗng chốc dựng cả lông tơ, trong lòng hoảng loạn đến cực độ.

 

Tiêu tiêu !

 

Từ đến nay cô rõ Nguyễn Hạo Thịnh ghét nhất là kiểu giữ lời. Lần hứa nhưng , liệu đàn ông lạnh lùng đó trừng trị cô theo quân quy ?!

 

"Mẹ ơi, con đ.á.n.h đòn !"

 

Vừa nghĩ tới đây, Thẩm Thất Thất giật b.ắ.n , xoay bỏ chạy.

 

Tiểu Lý phản ứng cực nhanh, lập tức tóm lấy cô, kéo lôi về.

 

Hai đang giằng co thì Tiểu Lý vô tình ngẩng đầu lên.

 

Nhìn thấy đàn ông lạnh lùng bóng cây phía , gần như theo phản xạ điều kiện, lập tức buông tay, nghiêm chào một cách chuẩn mực.

 

"Thủ trưởng khỏe ạ!"

 

Vừa dứt lời, Thẩm Thất Thất – đang lợi dụng khe hở để chạy trốn – lập tức cứng đờ tại chỗ.

 

Xong tiêu thật !

Loading...