Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 11: Lạc đường rồi!
Cập nhật lúc: 2026-02-07 15:00:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Diễn tập quân sự, còn gọi là quân diễn, là cuộc tập trận quy mô lớn mô phỏng các hoạt động tác chiến dự kiến. Đây là hình thức huấn luyện tổng hợp ở cấp độ cao nhất trong quân đội, tiến hành khi nắm vững lý thuyết quân sự và thành các khóa huấn luyện kỹ thuật, chiến thuật cơ bản, nhằm tạo điều kiện rèn luyện trong môi trường gần giống thực chiến nhất!”
Giọng trong trẻo, nhẹ nhàng của Lý Tâm Dao vang lên, từng câu từng chữ đều rõ ràng, nhấn nhá đủ, cực kỳ dễ chịu.
Sau khi ăn sáng xong, Lý Tâm Dao đề nghị dẫn Thẩm Thất Thất quen với khu vực xung quanh. Vì quá tò mò với môi trường mới, cô nàng lập tức gật đầu đồng ý.
Trên đường , Thẩm Thất Thất liên tục đặt câu hỏi, còn Lý Tâm Dao thì kiên nhẫn một cách bất ngờ, cẩn thận trả lời từng thắc mắc của cô.
Cảnh tượng chẳng khác gì một cô giáo và học sinh hiếu học – Thẩm Thất Thất cứ hỏi tới tấp, còn Lý Tâm Dao thì giảng giải từng câu một. Mỗi lời của cô, Thẩm Thất Thất đều chăm chú lắng và ghi nhớ trong lòng.
“Dì nhỏ.” Sau khi Lý Tâm Dao giải thích về diễn tập quân sự, Thẩm Thất Thất ngẩng đầu, đôi mắt to tròn thẳng cô, thắc mắc: “Thế còn diễn tập quân sự liên hợp là gì ạ?”
Cái con bé … đúng là mười vạn câu hỏi vì !
Lý Tâm Dao nhíu mày, nhịn mà hỏi ngược : “Thất Thất, mấy cái từ … con từ thế?”
Nào là đấu đối kháng , tập trận đạn thật, diễn tập quân sự, giờ đến diễn tập quân sự liên hợp… Cô bé rốt cuộc học những khái niệm khó nhằn thế?!
“Con báo quân sự ạ.” Thẩm Thất Thất trả lời ngay thẳng, gương mặt đầy vẻ ngây thơ.
Sáng nay, lúc trong nhà vệ sinh, cô thấy tờ báo đặt cạnh bồn cầu – chắc là của Nguyễn Hạo Thịnh xong bỏ . Dù cũng rảnh rỗi, cô tiện tay cầm lên xem thử, thế là phát hiện cả đống từ mới mà hiểu. Thế nên… cô liền nhớ kỹ trong đầu, định bụng tra cứu .
giờ Lý Tâm Dao ở đây, chẳng tiện hơn ? Hỏi một là hiểu luôn!
Ngược , Lý Tâm Dao thì cảm thấy đau đầu thôi, nhưng vẫn kiên nhẫn giảng giải: “Diễn tập quân sự liên hợp nghĩa là cuộc diễn tập sự phối hợp của hai hoặc nhiều quân binh chủng hoặc nhiều quân đội khác . Nội dung diễn tập thường bao gồm cứu hộ, chống k.h.ủ.n.g b.ố, đổ bộ… Tuy nhiên, hầu hết các cuộc diễn tập quân sự liên hợp đều mục đích cụ thể, hoặc mang tính răn đe ngầm. Ví dụ như cuộc diễn tập chống cướp biển của Indonesia và một nước khác, tập trận hải quân – quân thường niên giữa Mỹ và Nhật Bản…”
“Diễn tập chống cướp biển là gì? Còn diễn tập hải là hải quân và quân cùng phối hợp tác chiến ?”
Thẩm Thất Thất xong thì tiếp tục thắc mắc, đôi mắt to tròn long lanh chằm chằm Lý Tâm Dao.
Lý Tâm Dao bất giác giơ tay ôm trán, còn đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì bỗng dưng khóe mắt liếc thấy mấy đang tới. Mà đầu… chính là Tư lệnh Không quân – Đồng Tư Lệnh!
Mắt cô sáng rực lên, vội cúi xuống với Thẩm Thất Thất:
“Thất Thất, con đây chờ một chút nhé! Dì nhỏ chút chuyện, lát nữa sẽ , nhớ đừng chạy lung tung đấy!”
Nói xong, cô lập tức sải bước rời như một cơn gió.
“Dì nhỏ!” Thẩm Thất Thất mở miệng gọi thì Lý Tâm Dao mất hút.
Hết cách, cô đành ngoan ngoãn nguyên tại chỗ, buồn chán đến mức bắt đầu dùng mũi chân vẽ lên mặt đất.
Vẽ vẽ … là cái tên Nguyễn Hạo Thịnh!
lúc , cô thấy hai binh sĩ trẻ tuổi đang ngang qua bàn tán:
“Ê, hôm nay ở trường b.ắ.n một cao thủ tới, thật xạo ?”
“Thật chứ còn gì nữa! Nghe bảo là con trai nhà quan lớn, đoạt giải từ nước ngoài về, lợi hại lắm!”
“Chà, chắc là thích của lãnh đạo nào đó đây mà. Tay thiện xạ ghê gớm cỡ nào? Liệu bằng tay s.ú.n.g thần của quân khu ?”
“Mày Trần Dự Bắc á? Tên đó b.ắ.n s.ú.n.g cũng cừ thật, hôm nay cũng sẽ mặt ở trường b.ắ.n đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-11-lac-duong-roi.html.]
“Hai đại cao thủ so tài? Trận đáng xem nha!”
Thẩm Thất Thất cúi đầu vờ như để ý, nhưng lỗ tai căng hóng hết câu chuyện.
Thi đấu b.ắ.n tỉa? Còn là cuộc đối đầu giữa các xạ thủ xuất sắc nhất?!
Hứng thú bùng nổ ngay lập tức! Cô nghiêng đầu theo bóng lưng hai binh sĩ trẻ, khóe miệng cong lên đầy tinh quái, nhanh ch.óng bám theo một cách lén lút.
Trường b.ắ.n ngày thường vốn trống trải, hôm nay chật kín . Nhìn quanh một lượt, bộ đều là màu xanh lục của quân phục. Không ít mặc quân phục trắng của quân xen lẫn trong đám đông, hẳn cũng kéo tới xem náo nhiệt.
Tóm , tất cả các cấp bậc quân nhân đều tụ họp ở đây, nam nữ đủ cả, già trẻ đều . Không khí vô cùng sôi động!
vấn đề là… Thẩm Thất Thất nhỏ con quá, giữa một rừng quân nhân cao to lực lưỡng, cô chẳng thấy gì hết! Chỉ thấy những tiếng reo hò phấn khích của đám đông, cô ngứa ngáy khó chịu.
Loay hoay một hồi, cô bỗng nhận lạc đường giữa biển .
Trường b.ắ.n màn hình trực tiếp, chẳng thấy gì thì còn gì hứng thú nữa! Thế là cô quyết định tiếp, nghĩ thầm: Dì nhỏ phát hiện mất tích, chắc sẽ đến đây tìm?
Đi một lúc, cô vô tình rời khỏi đám đông, mặt xuất hiện một hành lang dài.
Không suy nghĩ nhiều, cô liền bước trong, mò theo trực giác, trong lòng thầm cầu nguyện: Hy vọng sẽ gặp ai đó thể đưa về!
Đi mãi mãi, cô bỗng thấy một cánh cửa khép hờ ngay giữa hành lang.
Có ở đây!
Chỉ cần , cô thể hỏi đường!
Nghĩ , cô lập tức bước lên, lịch sự gõ nhẹ cửa vài cái, mới cẩn thận đẩy cửa bước .
Nào ngờ, căn phòng là một phòng nghỉ tạm thời. Không gian rộng lớn, tường sơn trắng sạch sẽ, nền nhà sáng bóng đến mức phản chiếu rõ bóng dáng cô. Một bộ sofa màu be đặt yên tĩnh ở góc phòng. thứ thu hút ánh mắt cô nhất là… khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đặt ngay bàn !
“WOW!!!”
Cô há hốc miệng kinh ngạc, hai mắt sáng rực, kiềm chế mà tiến lên , chằm chằm khẩu s.ú.n.g lau bóng loáng.
“Súng b.ắ.n tỉa xịn sò ghê á…” Cô cảm thán, lập tức rút điện thoại chụp vài tấm đăng lên mạng xã hội.
Sau khi thành "nghi thức sống ảo", cô nhịn nữa, liền đưa tay định chạm cây s.ú.n.g.
“DỪNG LẠI!”
Đột nhiên, một giọng lạnh lùng vang lên phía !
Thẩm Thất Thất cảm thấy một cơn gió lạnh ập tới. Tay cô còn kịp chạm s.ú.n.g, một bàn tay khác chặn giữa trung!
“A!!”
Ngón tay bóp đau điếng, cô lập tức hít một lạnh, đầu …