Bảo vệ nhíu mày: "Thú nhồi bông? Cô coi tôi là đồ ngốc à?"
Một tấm thẻ đen điện tử xuất hiện trước mắt.
Toàn bộ bệnh viện tư nhân Tiêu thị chỉ phát hành bốn tấm thẻ đen, chỉ có người nhà thân cận nhất của ông chủ đứng đầu mới có thể sở hữu.
Xác nhận thẻ là thật, bảo vệ giật mình.
Một con "thú nhồi bông" giống rái cá ở hàng ghế sau động đậy, không nhịn được khẽ hắt hơi: "Hắt xì..."
Ánh mắt bảo vệ vừa rồi còn sắc bén như d.a.o đột nhiên trở nên đờ đẫn, như không nhìn thấy.
Thản nhiên giơ tay gật đầu: "Mời vào."
-
SUV từ từ dừng lại ở bãi đậu xe ngầm của khu điều trị.
Bên cạnh có một chiếc xe jeep, người bên trong gật đầu ra hiệu với Diệp Thanh Vũ.
Đây là đội vệ sĩ do bà Diệp không yên tâm phái đến.
Để tránh các con vật nhỏ biến hình không tiện, Diệp Thanh Vũ tạm thời để các vệ sĩ chờ tại chỗ.
Mọi người khi xuống xe đều biến thành hình người, một đám người đông nghìn nghịt, đi đến cửa thang máy đứng chờ.
"Ting ——"
Thang máy đến.
Cửa mở ra, có tiếng người đi đường đang nói chuyện điện thoại, giọng điệu có chút nghiến răng nghiến lợi:
"Đến bệnh viện chữa ba tháng rồi, vẫn chỉ có mười giây, lên đỉnh nhanh quá... giá mà thêm hai mươi giây nữa?"
Người đi đường nói quá kích động, không chú ý thang máy đã đến.
Ngẩng đầu đối diện với ánh mắt mọi người, cả người đông cứng lại.
"..."
Nhìn người đi đường vội vàng bỏ chạy, Bùi Tiểu Năng Miêu tai khẽ động.
Trong mắt thoáng qua suy nghĩ kinh ngạc.
Nhanh... không tốt sao?
Còn cần phải điều trị?
Vậy một giây đáng tự hào của cô phải làm sao đây.
Bùi Tiểu Năng Miêu đôi mày thanh tú nhíu lại, đôi mắt hoa đào thoáng hiện vẻ u sầu.
May mắn thay, hành động cứu viện sắp tới tạm thời dời đi sự chú ý của cô.
Thang máy rất lớn, chứa mọi người dư dả.
Ấn tầng không có phản ứng.
Diệp Thanh Vũ quét thẻ đen điện tử, tất cả các nút tầng đều sáng lên, cô nhẹ nhàng ấn tầng 20 trên cùng.
Mọi người trước tiên đến phòng 2001, nhập mật mã vào.
Đây là phòng chuyên dụng của bà Diệp, bình thường bà sẽ đến đây xông ngải cứu, mát xa châm cứu.
"Theo hướng dẫn tầng, 2010 ở phía bên kia của tầng này..."
Mọi người tụ tập lại họp.
Con ong mật nhỏ tròn nói: "Tôi đi thăm dò trước nhé."
Gen biến hình của cô ấy hiện tại đã thức tỉnh một nửa, tuy có thể nói tiếng người, nhưng vẫn chưa thể biến thành hình người.
Vỗ vỗ đôi cánh nhỏ bay, bay dọc theo hành lang về phía trước, đến phòng 2010.