Đồng Nghiệp Đều Là Động Vật Nhỏ - 54.1

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:13:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 54

 

“Reng reng reng——”

 

Điện thoại chuyên dụng cứu hộ vang vọng khắp khu vực làm việc.

 

Lúc này đã là giờ tan làm, các động vật nhỏ tạm thời không có mặt tại bàn làm việc, chỉ có chú chó Golden Retriever nằm ủ rũ.

 

Tiếng chuông cực kỳ xuyên thấu, dường như có thể chạm đến linh hồn.

 

Tai cô lập tức dựng đứng, đôi mắt cún mở to tròn.

 

——Có động vật nhỏ cần được cứu hộ!

 

Chú chó nhỏ Golden ủ rũ cả ngày lập tức không màng đến bản thân, nhảy xuống khỏi ghế, móng vuốt “lạch bạch” chạm đất, đi đến tủ.

 

Hóa thành hình người, lấy ra chiếc điện thoại chuyên dụng cứu hộ.

 

Số điện thoại gọi đến trên màn hình rõ ràng xa lạ, nhưng trong lòng cô đột nhiên dâng lên một dự cảm như định mệnh, nhịp tim bắt đầu rối loạn một cách kỳ lạ.

 

“Thình thịch——thình thịch——”

 

Nó vang vọng trong lồng ngực, phấn khích và hỗn loạn hơn bất cứ lúc nào.

 

Cô cố gắng hít thở đều đặn, đầu ngón tay khẽ chạm nút nghe, giọng nói khi cất lên hơi run rẩy:

 

“Xin chào, đây là 《Nhật Ký Sinh Tồn Của Động Vật Nhỏ》.”

 

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở hơi nặng nề.

 

“Xin chào, tôi là độc giả của tạp chí, tôi đã thấy ở mục cứu hộ kỳ đầu tiên…”

 

Giọng nói của người phụ nữ mang theo sự yếu ớt khàn khàn, mỗi khi nói được vài chữ lại dừng lại thở dốc vì mệt.

 

Từng chữ từng chữ truyền vào tai chú chó nhỏ, khiến đồng tử của Kim Xán co rút lại.

 

“Vù——”

 

Đầu óc cô đột nhiên choáng váng, bên tai vang lên từng đợt âm thanh ù ù, khiến cô gần như không nghe rõ người phụ nữ nói gì.

 

Chỉ cảm thấy toàn thân đều có cảm giác run rẩy lan tràn.

 

Hôm qua gặp “chị gái” mặc quần áo của chị, trên người có hơi thở và mùi hương của chị, ngoại hình cũng giống chị, tên cũng trùng khớp.

 

Bằng chứng rõ ràng khiến cô không thể không cho rằng đó là chị, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Mà giờ phút này, nghe thấy giọng nói rõ ràng đã biến dạng vì bệnh tật, yếu ớt và khàn khàn, lại còn bị méo mó do cách xa qua điện thoại, cô lại vô cùng chắc chắn trong nháy mắt, đây mới chính là người mà cô ngày đêm mong nhớ——

 

“Chị ơi!”

 

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia đột nhiên bị tiếng “chị ơi” đầy nước mắt này làm gián đoạn, có vẻ hơi bối rối.

 

“Xin lỗi, cô…”

 

“Chị ơi chị ơi, em là cún con của chị đây!”

 

Kim Xán lo lắng kêu liên tục, đôi mắt cún long lanh ngập nước, sau đó mới nhận ra mình đang ở hình dạng con người.

 

Loading...