Đồng Nghiệp Đều Là Động Vật Nhỏ - 53.2

Cập nhật lúc: 2025-04-01 20:25:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ấy nở nụ cười đầy ẩn ý, nhanh chóng rời đi làm việc.

 

Trải qua chuyện vừa rồi, bầu không khí lúc nãy bị xua tan, đề tài cũng tự nhiên trôi qua.

 

Một người một gấu trúc trở lại phòng bệnh của Kim Xán, những con thú nhỏ ngồi vây quanh giường nghe xong tin tức mà họ mang đến, đều vừa bối rối vừa xót xa.

 

“Mong rằng đó không phải là chủ nhân của Xán Xán, nếu không đả kích với Xán Xán quá lớn.”

 

Dường như hai chữ “chủ nhân” đã chạm vào công tắc, chú chó nhỏ trên giường l.i.ế.m liếm đôi môi khô nứt vì sốt, đột nhiên lên tiếng: “Chị ơi.”

 

Mọi người vội vàng cúi đầu nhìn.

 

Nhưng lại phát hiện cô ấy chưa tỉnh, chắc là đang mơ màng.

 

Đêm càng về khuya, cơn sốt cao của Kim Xán chỉ hơi hạ một chút.

 

Mọi người không yên tâm trở về, dứt khoát cùng nhau nghỉ ngơi trong phòng bệnh VIP rộng rãi, buổi tối thay phiên nhau trông nom tình hình của Kim Xán.

 

Đặt xong đồng hồ báo thức, các con thú nhỏ lần lượt biến về nguyên hình, nằm rải rác trong mấy cái ổ, tìm góc yêu thích để ngủ; La Biện cũng nhảy vào bể nước mà Liễu Miên mang đến, miễn cưỡng qua đêm.

 

Mọi người đều nhất trí nhường chiếc giường bệnh duy nhất cho con người không ngủ ổ.

 

Mà trong lòng con người ôm một bé gấu trúc nhỏ cũng là chuyện đương nhiên.

 

Cái ôm lúc trước chưa đòi được, giờ đây tự nhiên có được, bé gấu trúc nhỏ có chút thỏa mãn.

 

Móng vuốt bấu lấy vạt áo của người phụ nữ trẻ, không chút phòng bị ngủ say sưa.

 

Đèn tắt, cả phòng bệnh chìm trong bóng đêm.

 

Lần đầu tiên ngủ chung một phòng với mọi người như vậy, Diệp Thanh Vũ cảm thấy có chút mới lạ.

 

Các đồng nghiệp động vật nhỏ ngủ rất yên tĩnh, không ngáy, chỉ thỉnh thoảng nói mớ.

 

“Rau, trong rau có độc…”

 

Báo Báo trở mình, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp nguy hiểm của loài mèo lớn, rất nhanh lại im bặt.

 

Chim nhỏ kêu chiêm chiếp hai tiếng, tủi thân run run lông vũ: “Đây là lông để cầu hôn… Anh, sao anh lại dùng làm chổi lông chim…”

 

Diệp Thanh Vũ khẽ nhíu mày, lần đầu tiên nhận thức sâu sắc rằng đồng nghiệp của mình đều là động vật nhỏ.

 

Thật là kỳ diệu.

 

Nửa đêm, mây đen tan đi, ánh trăng trong trẻo bao phủ.

 

Cô nhìn thấy bé gấu trúc nhỏ thè lưỡi l.i.ế.m răng nanh, khẽ “ưm” một tiếng, sau đó mơ hồ nói: “Đưa tôi đi học, tan học xoa đầu tôi…”

 

Tim đập lỡ một nhịp.

 

Là mơ thấy “người đó” sao?

 

Còn đi học, chẳng lẽ là thanh mai trúc mã…

 

Diệp Thanh Vũ nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu lông xù trong lòng, bị bé gấu trúc nhỏ trong giấc mơ cọ cọ vào lòng bàn tay, lớp lông mềm mại khiến tim cô ngứa ngáy.

 

Loading...