Diệp Thanh Vân mừng rỡ: "Tiểu Hồ, dì cảm ơn cháu thế nào nữa." Hai bao tải to đùng, mỗi bao hai ba trăm cân, pha loãng xây cả gian nhà. Lại còn miễn phí, tiết kiệm bao nhiêu điểm tích phân.
Hồ Dương lều trại đông cũng tọc mạch, chỉ : "Hôm nay gì đặc biệt, gần chỗ nhiệm vụ bãi đầm lầy nên cháu lấy thêm ít."
Người ghế lái ho khẽ một tiếng. Hồ Dương hiểu ý: "Dì Diệp, cháu còn việc đây ạ." "Từ từ Tiểu Hồ, đừng vội, dì chút quà cho cháu."
Diệp Thanh Vân lau tay tạp dề, chạy nhanh lều: "Nhanh nhanh, đưa bốn túi rệp rang, biếu ." Viên Anh vội đưa cho bà.
Diệp Thanh Vân mang đưa cho Hồ Dương: "Tiểu Hồ, nhà dì chẳng gì quý, mấy túi đồ ăn vặt biếu cháu và các em, vất vả ." Hồ Dương ngại ngùng: "Dì Diệp, cháu hứa giúp dì mà, dám nhận quà nữa ạ?"
Cậu chột vì ăn chặn chút đỉnh, hơn nữa cái bật lửa giúp nở mày nở mặt trong đội, đội trưởng còn chú ý đến ... Diệp Thanh Vân cho nhiều quá , chiếm thêm tiện nghi.
Diệp Thanh Vân: "Ôi dào, gì quý giá , cháu cứ cầm . Với việc cháu , các em cũng vất vả chở về giúp, dì cũng cảm ơn họ."
Lời khéo léo của Diệp Thanh Vân lọt tai lái xe khiến mát lòng mát . Hồ Dương định từ chối thì lái xe ho khẽ. Cậu hiểu ý, nhận lấy: "Vậy cháu cảm ơn dì ạ." Diệp Thanh Vân xòa: "Người nhà cả, khách sáo gì, dì cảm ơn các cháu mới đúng."
Xe khuất, Hồ Dương mới mở cái túi thơm nức mũi . Mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp xe. Ngô Binh cạnh liếc : "Cái gì mà thơm thế?" Anh là đàn trong đội, đang hướng dẫn mới là Hồ Dương. Lúc nãy đỗ xe ở đó, mùi thơm ám xe khiến tò mò lắm , nhưng ngại dám hỏi.
Hồ Dương: "Em ." Cậu bốc một viên bỏ miệng, lập tức vị mặn ngọt giòn tan chinh phục. Mắt sáng lên, bốc tiếp viên thứ hai, thứ ba...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-74.html.]
Ngô Binh sốt ruột: "Này , nhớ phần hai túi đấy, lúc nãy rõ lắm nhé!" Hồ Dương ném một viên miệng . Ngô Binh kinh ngạc. "Vãi, cái gì đây?! Thịt ?! Không đúng, vị thịt. Ngon tuyệt!" Ngô Binh càng nhai càng thấy ngon, "Lần đầu tiên ăn cái vị mặn ngọt đấy, ừm... mùi mía nhỉ?"
Một viên bõ bèn gì, Ngô Binh thò tay bốc một nắm nhét mồm. "Phê quá, cái đồ giòn giòn cứ ăn cả nắm mới ."
Hồ Dương méo mặt —— Anh bốc của em đấy! Cậu vội buộc c.h.ặ.t túi . Cậu nỡ ăn hết, mang về cho ông bà nếm thử. Loại côn trùng giàu protein, đến vị ngon, tẩm bổ cũng .
Ngô Binh liếc hai túi còn với vẻ thèm thuồng. "Nhà họ hàng đống thứ , chắc là định bán đấy nhỉ?"
Ngô Binh nhà họ Khương. Đội trưởng mua xe của họ. Tưởng họ chỉ may mắn thôi, ai ngờ còn món ngon thế . Tuy là côn trùng nhưng cũng là thịt, bán chắc chắn giá.
Hồ Dương: "Em cũng ." "Hầy, em hỏi thử xem, nếu bán thì bảo , cũng mua ít."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hai chuyện lái xe về khu B. Mấy đồng đội thấy xe về liền tới. "Sao lâu thế, lỡ việc bảo dưỡng xe của bọn ."
Hồ Dương mở cửa xe, mùi rệp rang bay . Một hít hít mũi: "Hai ăn mảnh cái gì đấy?" Hồ Dương định thì Ngô Binh nhanh nhảu chặn họng: "Làm gì gì, đói quá hóa rồ ." "Không đúng! Chắc chắn đồ ăn ngon." Gã leo lên xe lục soát.
Ngô Binh cuống lên: "Này , cái thằng , võ đức gì cả." Gã mắt tinh, thấy ngay hai túi đồ cạnh ghế lái, chộp lấy ngay. Ngô Binh cướp kịp. "Á Ngô, trượng nghĩa nhé, đồ ngon mà chia cho em." "Từ từ —— ăn đủ ..."
Đồ ngon ai mà đợi. Mấy gã mỗi bốc một nắm ăn luôn. "Thơm quá! Anh Ngô, kiếm thế?" "Sao thế ? Ăn dừng ." "Này Ngô, đừng cướp, bọn em ăn tí , em sinh t.ử với mà ——"
Ngô Binh chẳng chẳng rằng, dốc hết chỗ rệp còn mồm nhai rôm rốp. —— Đùa , sinh t.ử mà đòi cướp miếng ăn của ông? Mơ !